The first 160 lines.
Tôi phải nói với bạn, Timon...
bài hát đó làm tôi đến đây ngay.
Yeah, Pumbaa.
Thế đủ rồi.
Uh, Timon, bạn làm gì vậy?
Tôi trả lại đoạn trước, khi chúng ta mới xuất hiện.
Nhưng bạn không thể làm trật thứ tự được.
Ngược lại nữa là đằng khác, anh bạn lợn của tôi ạ.
Tôi đang có remote trên tay đây.
Nhưng như vậy lộn xộn lắm.
Chúng ta phải trở lại lúc bắt đầu câu chuyện.
Không cần như thế.
À, chúng ta xuất hiện mọi lúc mà.
À, chúng ta xuất hiện mọi lúc mà.
Nhưng mọi người không biết như thế.
Tại sao không nói cho họ biết câu chuyện của chúng ta?
- Aah! - Aah!
À, tôi có ý này.
Sao chúng ta không kể cho họ biết?
Nghe có vẻ thích thật đấy.
Nói một chút về chuyện hậu trường đi.
Mang họ đến phía sau những cảnh quay để họ có cái nhìn thân thiết hơn...
đó mới là kể một câu chuyện trong một câu chuyện.
Bởi vì họ không hiểu sao chúng ta thực sự có mặt nơi đó...
kể cả như thế, anh hiểu ý tôi chứ?
Không ai kể hay bằng chính chúng ta.
Có nghĩa là chúng ta trở lại lúc ban đầu?
Có nghĩa là chúng ta trở lại lúc ban đầu?
Oh, không, Pumbaa, không.
Chúng ta sẽ trở lại...
trước cả lúc bắt đầu.
Ngọn núi kiêu hãnh.
Rất tráng lệ.
Rất hùng vĩ.
Mang cái tên kỳ lạ nhất.
Pumbaa, tại sao ngọn núi lại kiêu hãnh được? Nó chỉ là đá thôi mà.
Tôi nghĩ kiêu hãnh là cách gọi tên một nhóm sư tử.
Oh, đúng thế, các con sư tử cai quản Ngọn núi kiêu hãnh.
Còn những con chồn chúng tôi thì sao?
Nguồn gốc chúng tôi ở đâu, tại sao chúng tôi không có gì để kiêu hãnh.
À... ahem.
Hay đấy.
Cảm ơn.
Nhưng để cho chắc...
tôi sẽ cho họ thấy tôi xuất phát từ đâu.
Vậy chúng ta sẽ xem nơi cậu lớn lên à?
Đúng đấy, Pumbaa, nhưng nó không đẹp lắm đâu.
Làm ơn ngồi yên khi màn ảnh chuyển động nhé.
Chúng ta đây rồi.
Từ Ngọn núi kiêu hãnh đến những cái hang trú ngụ.
Chúng tôi ở thấp trong mắc xích thức ăn, chúng tôi ở dưới lòng đất.
Nhưng các bạn không cần để ý đến chuyện đó.
Tôi sẽ nhờ các bạn chồn của tôi nói hộ.
Shh!
Thông đường.
Timon! Xin lỗi.
Có thấy con trai tôi đâu không? Nó có qua đây không?
Timon!
Đào, đào đường hầm.
- Chú Max à? - Aah!
Chú Max, nghỉ một chút đi. Có thấy Timon đâu không?
Không, ngày nay là ngày gì vậy.
Không gảy xương, không trầy xước...
không đụng giập, không bị thương.
Thực tế thì...
không thấy dấu tích của Timon đâu cả.
Đó chỉ có thể là...
Timon!
Heh heh heh.
Hey, chào mọi người.
Ha ha. Giỏi lắm, Timon.
- Một đường hầm vụng về. - Ai có thể phá vỡ một cái lỗ chứ?
Cả bốn người làm trong một tuần, một kỷ lục mới.
Đừng như thế nữa mà.
Cái gì? Nó được gọi là giếng trời đấy.
Ho ho.
Wow. Đó không phải là sáng tạo sao?
Cái giếng trời. Oh.
Ha ha.
Tôi có việc muốn nói với con tôi.
Con... con chỉ muốn lấy một chút ánh sáng...
cho sự tồn tại của chúng ta.
Timon, không được đâu.
Chỉ trong tháng này, chúng ta đã làm ngã bốn bức tường...
và làm sập hai đường hầm.
Chúng ta phải trông chừng nhau thôi.
Sự sống sót của chúng ta phụ thuộc vào đó.
Vậy quan điểm là gì? Tất cả những gì chúng ta cần làm là đào...
như thế chúng ta có thể trú ẩn, và khi đã có chỗ trú ẩn chúng lại phải đào.
Con muốn có một nơi mà chúng ta không phải đào đường hầm...
và phải sống chui nhủi dưới cát.
Có gì xấu khi đang mơ tưởng về một ngôi nhà đẹp chứ?
Mẹ muốn cho con xem cái này.
Nhìn đi, Timon.
Nhìn tiếp đi.
Hãy xem đường chân trời,
qua khỏi những ngọn cây...
qua cả đồng cỏ.
Mọi thứ mà ánh sáng chiếu đến...
đều thuộc về một ai đó.
Thật vui. Con nghĩ chúng ta đang...
ở một hướng hoàn toàn khác.
Mẹ nói như thế nào nhỉ? Đó là sự thiết kế của tạo hóa.
Bà ấy nói đúng. Chúng ta là thức ăn cho những con vật khác,
một bữa tiệc đi động...
không làm ai sợ hãi và bị mọi con thú khác ăn.
Nhưng khi chúng chết, chúng thành cỏ...
và chúng ta lại ăn cỏ, đúng không?
Không chính xác. Chúng ta không thể tiêu hóa cỏ.
Chúng ta không dung nạp với cỏ.
OK, Max. Cảm ơn chú.
Chú đã giúp đỡ nhiều.
Chị chồn, đó là thứ cho bữa tối.
Cảm ơn, chú Max.
Uhh.
Con nghĩ chú Max mới đẩy ra được một trong những hạt sạn trong đầu chú ấy.
Nhưng chú ấy đúng đó, Timon.
Oh, mẹ mới nghĩ ra có một cách thích hợp cho con ở đây.
Ai làm nhiệm vụ ở đây?
Đúng đấy.
Con trai mẹ sẽ làm nhiệm vụ.
Timon sẽ là lính gác.
Timon lính gác à?
Tại sao cháu lại cứu mấy con linh cẩu những rắc rối đó sẽ giết chú ngay?
Sẽ giết chết tôi đấy.
Chú ấy có quan điểm riêng.
Mọi việc con cần làm là trông chừng linh cẩu, con phải la lên khi thấy bất kỳ con nào.
Hãy xem Iron Joe kìa.
Đừng nhắm mắt! Đừng nhìn chỗ khác!
Phải có ai đó trông chừng chúng ta!
Phải có ai đó bảo vệ chúng ta.
Bây giờ con tin chắc rồi.
Nghe đi, nó ở bên ngoài mà...
trên làn gió nhẹ, dưới bầu trời rộng mở.
Đó không phải là cái con muốn sao?
Hay con muốn cậu ta...
trở lại đám đông đang đào hầm.
Không!
Vậy tất cả chúng ta đồng ý nhé.
Timon, hãy nghe chú Max.
Chú ấy sẽ dạy con mọi điều mà con muốn biết.
Con yêu, hãy biến nó thành công việc nhé.
Chạy, đánh hơi, dừng lại!
Chạy, đánh hơi, dừng lại!
Chạy, đánh hơi, dừng lại!
Tốt. Bây giờ...
chúng ta sẽ làm gì khi thấy linh cẩu?
"Mẹ ơi"?
"Mẹ ơi"?
Được...
vì thế giới ngoài kia đầy rẫy hiểm nguy.
Đầy rẫy đấy, chú nói cho cháu biết!
Oh, đầy lễ hội.
Xé toạc chúng ta từ tay tới chân.
Hoan hô chú Max.
Bỏ nó đi để được chỗ tốt nhất.
Vỗ tay nào, thằng cu...
Nhưng cứ thử vỗ khi không có bàn tay nào.
Huh.
Ta thích nghe tiếng nhạc như thế.
No comments yet. Be the first to leave one.