The first 200 lines.
THẬP DIỆN MAI PHỤC
Trung Hoa năm 859 sau công nguyên
Sau 241 năm thịnh vượng... nhà Đường bắt đầu suy vong.
Hoàng Đế yếu đuối và bất tài.
Triều đình bị nạn tham nhũng hoành hành.
Hoàng đế không còn khả năng điều hành đất nước.
Lo âu trước tình cảnh đất nước... trong mỗi ngôi làng...
đã ra đời một bang hội bí mật... "Phi Đao Môn"
Đầu não của Phi Đao Môn ở Thiên Phương, gần với kinh thành
Phi đao môn luôn di chuyển trong bóng tối, cướp của người giàu chia cho người nghèo.
Họ được sự hỗ trợ của người dân...
và cũng bị căm ghét và sợ hãi bởi các đối thủ khó chơi của họ.
Nha huyện Phủ Khâm Thiên
Lưu Bổ Đầu, Kim Bổ Đầu!
Chúng thuộc hạ ra ngoài tuần tra đây. Xin cáo từ.
Lại phải vất vả nữa rồi.
Phủ Châu cho chúng ta thời hạn 10 ngày,
... để bắt được chưởng môn mới của Phi Đao Môn.
Sao chứ?
Chúng ta đã phải mất 3 tháng...
để hành thích cố chưởng môn Liễu Vân Phi.
10 ngày? Đúng là nhiệm vụ bất khả thi.
Đệ có biết phường Mẫu Đơn vừa mới mở không?
Biết.
Vậy người ở đó có quen biết đệ không?
Không, đệ chưa từng đến đó.
Tốt, vậy đệ đến đó 1 chuyến đi.
Ở đó có manh mối gì ư?
Huynh nghe nói có 1 cô gái mới đến đó.
Có thể là người của Phi Đao môn.
Được, đệ sẽ đi kiểm tra.
Phường Mẫu Đơn
Kéo! Kéo mạnh nữa nào!
Mạnh nữa nào!
Coi nào.
Thôi thôi, ta chán rồi.
Má má!
Đến đây! Đến đây!
Má má!
Đến rồi đây, đến rồi đây.
Tiện thiếp làm gì cho khách quan được đây?
Ta nghe nói kỹ viện của mụ vừa có hoa mới.
Ngài thật là thính tai quá.
Cô ta có đẹp không?
Thực sự là mỹ nhân.
Gọi đến cho ta.
Có điều khách quan cần biết.
Gì vậy?
Cô ấy bị mù.
Mù ư?
Vậy cô ta hẳn có cái gì khác người?
Ta tò mò rồi đó.
Sao ngươi lại bị mù?
Tiểu nữ sinh ra đã vậy.
Tại sao một người mù như ngươi lại đến chốn này?
Tại sao người mù lại không làm ở đây được?
Nói hay lắm.
Tên ngươi là gì?
Tiểu Muội.
Tiểu Muội?
Các kỹ nữ ở đây, cô nào cũng lấy tên theo trăm hoa.
Tại sao tên ngươi lại tầm thường vậy?
Tiểu nữ không muốn so sánh với các cô ấy.
Thế là có ý gì?
Hoa ở chốn này, không thể gọi là "Chân Hoa" được
Hoa mọc nơi đồng hoang cỏ dại mới là "Chân Hoa"
Hay lắm! Hay lắm!
Nếu ngươi làm vừa lòng ta.
Ta sẽ đưa ngươi đến nơi có "Chân Hoa".
Ngươi có tài gì mà được liệt là kỹ nữ đầu bảng?
Múa!
Tới gần đây nào.
Không biết luật chơi hay sao?
Khách quan! Khách quan! Xin ngừng tay.
Cút đi.
Có chuyện gì đó??
Khách quan, khách quan!
Cô ấy vẫn còn trẻ, chưa hiểu biết gì.
Xin tha cho cô ấy.
Nhanh đưa cô ấy đi đi.
Bọn ngươi cút đi.
Đưa đi... đưa đi.
Ngừng tay!
Bổ Đầu đại nhân.
Ấy ấy, Bổ Đầu của huyện nha đến rồi đó.
Bổ Đầu cái con khỉ!
Hỗn xược! Bắt lấy hắn!
Thả ta ra.
Ngươi là ai?
To gan! Ta mới là Bổ Đầu đại nhân đây!
Ngươi đã say, lại còn hỗn hào.
Bắt cả hai về quy án.
Bỏ tay ra mau, bỏ tay ra mau.
Thả ta ra!
Bổ Đầu đại nhân, xin hãy thả cô ấy ra.
Tên đó uống say.
Không phải lỗi của cô ấy.
Xin đừng bắt cô ấy.
Xin niệm tình chúng tôi mới đến làm ăn.
Chúng tôi mới đến làm ăn. Trông cậy hết vào Tiểu Muội để dụ khách.
Vô lý, làm sao một người mù lại là kỹ nữ đầu bảng được? Đi!
Tuy mù nhưng tài múa của cô ấy thật là "độc nhất vô nhị" đó.
Đại nhân có thể "thực mục sở thị".
Ngươi biết trò "Hồi âm" không?
Chơi một lần rồi...
Được.
Chơi tốt, ta thả cho đi.
Tạ ơn Bổ Đầu đại nhân.
Đi thay y phục nhanh lên.
Tuyệt diệu!
Tuyệt quá!
Thực ra ngươi là ai?
Sao ngươi lại muốn giết ta?
Cẩu quan triều đình...
Ta... gặp là giết!
Thật thú vị khi giao đấu với một người mù như ngươi.
Thưa... tìm thấy cái này trong phòng ả.
Ngươi là môn hạ "Phi Đao Môn".
Ai là tân chưởng môn?
Tân chưởng môn của ngươi giờ ở đâu?
Được, ngươi xem...
ta sẽ làm gì nếu ngươi không nói.
Người đâu! Cho ả xem!
Trước mặt ngươi là hình cụ.
Đầu ngươi ở đây.
Vai ở đây.
Lưng ở đây.
Chân ngươi, chỗ này.
Ngươi không thể nhảy múa được nữa.
Hiểu không?
Cho ngươi một ngày suy nghĩ lại.
Người này làm đệ nhớ đến một người.
Ai vậy?
Có tin đồn...
Cố chưởng môn Phi Đao Môn có 1 cô con gái mù.
Cô ta biến mất sau khi ông ta chết.
Toàn thể Phi Đao Môn chấn động.
Họ đã thề báo thù...
cùng với việc đi tìm cô gái.
Tại sao con gái ông ta...
lại lưu lạc đến kỹ viện chứ?
Ai là chủ của kỹ viện đó?
Có lẽ Phi Đao Môn đã biết...
chúng ta ám sát chưởng môn của chúng.
Thôi bỏ đi.
Nộp cô ta lên trên lấy thưởng...
rồi lại ra ngoài ăn nhậu.
Huynh có ý này hay hơn.
Ta đã có chút manh mối.
Hãy tiếp tục vụ này để kiếm thưởng to hơn.
Huynh muốn đệ theo vụ này?
Dĩ nhiên rồi còn ai khác được chứ?
Được lắm. Cô ta thật là một mỹ nhân.
Huynh biết là đệ thích trêu hoa ghẹo nguyệt.
Đừng để nữ sắc che mất lý trí đấy.
Dù có chết dưới tay mỹ nhân, đệ cũng quyết làm quỷ phong lưu.
Ngươi là ai?
Ta mới cởi áo cô hôm qua...
đã quên nhanh thế cơ à?
Sao ngươi lại cứu ta?
Sao? Cô biết không?
Một bông hoa đẹp như cô.
Ta có thể làm mọi việc giúp cô.
Hãy giữ lễ...
Đừng lo.
Giờ ta có phải là khách của phường Mẫu Đơn đâu.
Cô cũng không phải là kỹ nữ.
Cô là con gái của cố chưởng môn...
Ngươi nói gì vậy?
Có bao nhiêu người con gái mù biết võ công?
Lại còn dùng phi đao nữa.
Ta cứu cô...
và cả phi đao của cô nữa.
Sao ngươi lại liều mạng vậy?
Ta ghét bọn quan quân triều đình thối nát,
và ngưỡng mộ Phi Đao Môn.
Nghe có lý hơn đấy.
Tại sao chúng ta phải bỏ ngựa lại?
Đi ngựa dễ bị theo dõi.
Ta đã giấu sẵn hai con ngựa khác ở đằng kia rồi.
Huynh chuẩn bị tốt đấy.
Tên huynh là gì?
Gọi ta là Tùy Phong.
Tùy Phong?
Tự do tự tại, một mình tiêu diêu...
đến vô hình, đi vô ảnh.
Như ngọn gió tự do?
Không, là ngọn gió xuân vui đùa.
Huynh thích làm khó người ta.
Không biết huynh trông thế nào nhỉ?
Dễ thôi mà.
Đây.
Thả tay muội ra.
Đây không phải là kỹ viện. Không phải theo lệ.
Muội sẽ biết ta trông thế nào nếu muội sờ mặt ta.
Nào...
Chạm mặt huynh trước thì thật là thất lễ.
Muội thích xem từ dưới lên sao?
Cứ tự nhiên.
Huynh đã luyện được khinh công thượng thừa.
No comments yet. Be the first to leave one.