The first 200 lines.
MỘT BUỔI CHIỀU THU Dịch phụ đề: QKK
- Khi nào sẵn tiện đem cái này cho ông giám đốc. - Vâng.
- Cám ơn. - Không có chi.
Có chuyện gì với cô Taguchi? Hôm nay là ngày thứ hai cổ nghỉ rồi.
Tôi nghe nói cổ lấy chồng.
Vậy sao? Vậy là cổ sẽ nghỉ luôn?
Tôi không biết.
Chúc cổ hạnh phúc. Cổ bao nhiêu tuổi?
Đâu khoảng 23 hay 24.
Vậy sao?
Chồng cô làm nghề gì?
- Tôi vẫn chưa có gia đình. - Chưa à?
Tôi chỉ sống một mình với cha tôi.
Vậy à, rồi sẽ sớm tới phiên cô thôi.
Hy vọng cô tìm được một người chồng tốt.
Chào.
Có gì mới không?
Tôi vừa đi Yokohama về.
Vậy à. Hôm nọ vợ anh có giận lắm không?
Không hề. Bả nghĩ là thú vị.
- Rượu làm cho người ta nói nhiều. - Cả anh và tôi.
Nói nghe, Michiko bao nhiêu tuổi rồi?
Nó 24 tuổi. Để làm gì?
Tôi vừa tìm được một mối tốt. Muốn nghe không?
- Một mối tốt? - Cho hôn nhân.
Vợ tôi đã khám phá ra cậu ấy. Bả rất ấn tượng.
Mới vừa tốt nghiệp trường y. Cậu ấy đang nội trú ở đó.
Hình như bả nói là khoảng 29 tuổi. Anh nghĩ sao?
Hôn nhân, hả?
Anh có mối khác à?
Không. Tôi chỉ chưa nghĩ tới việc này.
Chưa nghĩ tới?
Nó vẫn chưa sẵn sàng.
Nó chỉ là một đứa trẻ, quá khờ khạo cho chuyện này.
Ồ, không đâu. Nó đã sẵn sàng rồi.
Anh nghĩ vậy sao?
Tất nhiên. Cứ gả nó đi. Rồi sẽ tốt đẹp thôi.
Anh nghĩ vậy sao?
Ồ, Horie có gọi tới. Hắn muốn bàn về việc họp mặt.
Chừng nào?
Tối nay. Chắc hắn cũng có gọi cho anh.
Hắn rất sung từ khi lấy cô vợ trẻ đó.
Có lẽ hắn có dùng thuốc.
Dám lắm.
Hãy suy nghĩ về chuyện tôi vừa nói về Michiko đi nghe.
Được rồi. Vậy tối nay anh có tới không?
Không, tôi tới đây để xem trận bóng giữa đội Whales và đội Tigers.
Trận này rất hay.
Để khi khác xem.
Tôi sẽ không bỏ một trấn đấu quyết định để đi gặp Horie đâu.
Đừng nói vậy. Thôi mà.
- Tối nay không được. - Thôi mà.
Không, tối nay không được.
Đây là hiệp nhì vòng thứ tư.
Tay đánh bóng của đội Wales ở căn cứ 3, Kuwata đang chuẩn bị.
Hiệp nhì vòng thứ tư. Kuwata đang cầm gậy.
Với cái chân chấn thương đã hồi phục. anh đang trên đỉnh cao phong độ.
Anh đánh một đường sát đất để khởi động.
Anh liếc nhìn huấn luyện viên Mihara để chờ dấu hiệu.
Anh phải đánh thành công trái bóng này.
Buckey đang ở trên ụ. Tanigawa phía sau đĩa.
Một quả ném bóng nhanh từ Buckey. Bị lỗi.
Quá thấp dưới vùng ném bóng. Một lỗi, không có bóng.
Bắt đầu ném trái bóng tiếp theo.
Tính điểm, và bây giờ là 1 và 1.
Kuwata đang chờ ném bóng.
Quá cao. Bây giờ là 1 và 2.
Vậy hết rồi sao?
Vậy Sugai đã gặp ổng ở đâu?
Trên xe lửa.
Hắn trông thấy một ông già đang đọc một tờ báo cũ.
Ổng trông rất quen. Cuối cùng thì Sugai nhận ra đó là Bí Đao.
Chắc bây giờ ổng đã khá già rồi.
Tôi tưởng ổng đã chết lâu rồi chớ.
Không, ổng là loại người không bao giờ chết.
Ngay cả khi anh muốn giết ổng.
Anh vẫn còn cay đắng sao?
Hồi đó ổng đã làm anh sợ gần chết.
Ổng là một con chuột. Sao lại tổ chức tiệc cho ổng?
Dẹp chuyện đó đi.
Nếu ổng tới thì tôi không tới.
Sao? Buổi họp mặt là dành cho ổng.
Nếu anh không tới thì sẽ mất vui. Thôi mà.
Thôi mà.
Hoàn toàn không.
Ai dẫn trước?
Vẫn chưa có gì. Vẫn là 0-0.
Thêm sake nóng.
Cái này hết rồi.
Giáo sư Horie, vợ ông tới trễ hả?
- Vợ anh tới nữa hả? - Phải.
- Vậy sao? - Đúng vậy.
Bây giờ bả đang đi thăm mấy người bạn, nhưng bả sẽ tới đây.
Đúng là một bà vợ trẻ đáng yêu.
Vậy lúc này bả đi theo anh tò tò hả?
Đại loại vậy.
- Anh có dùng gì không? - Gì?
Anh biết rồi.
Tôi vẫn chưa cần cái đó.
Không cần thiết.
Còn bà thì sao, thưa bà?
- Gì? - Bà biết rồi.
Bà có cho chồng bà uống thuốc để... bà biết rồi...
Đừng nói bậy bạ.
Để tôi hâm thêm sake.
Uống thêm nghe?
Chỉ giữa chúng ta thôi...
Chuyện gì vậy?
Tôi đang nói nghiêm chỉnh đó.
Tôi sẽ không rêu rao khắp bàn dân thiên hạ, nhưng nó được lắm.
Chuyện gì?
Lấy một người vợ trẻ. Hóa ra là rất được.
Anh không giống ai!
Không, tôi nói nghiêm chỉnh. Thiệt đó.
Bả bao nhiêu tuổi?
Lớn hơn con gái tôi ba tuổi. Có sao đâu?
Tên khốn may mắn.
Đúng vậy. Và nó tuyệt lắm.
Sao anh không thử? Bắt đầu một cuộc sống mới.
Có tuyệt vậy không?
Quên đi. Cứ sống như bây giờ và lo gả con gái anh.
Nhưng vô cùng nghiêm chỉnh...
Chúng tôi biết rồi. Đừng nói nữa.
Chỉ giữa chúng ta...
Giáo sư Horie, vợ ông đã tới.
Vậy sao?
Vô đi.
Sao? Đây là các bạn anh.
- Hãy ngồi với tụi anh. - Xin mời.
Chào mừng.
Xin lỗi vì chúng ta chưa biết nhau.
Không sao. Cô khỏe không?
- Hãy ngồi với tụi anh. - Phải đó.
Em đã mua sắm xong chưa?
Vậy hãy ngồi với tụi anh.
Thiệt tình em phải...
Em phải về nhà hả? Em có mua thuốc cho anh chưa?
- Để anh uống luôn. - Thuốc gì?
Chỉ là vitamin thôi.
Sao không về nhà uống?
Vậy cũng được, chúng ta đi hả?
Xin lỗi, nhưng...
Còn buổi họp mặt thì sao?
Tôi để cho hai người quyết định.
Tính sao cũng được.
Xin thứ lỗi.
Bảo trọng.
Anh biết đó, tôi đã bỏ một trận bóng để tới đây.
Chỉ là một trận bóng thôi mà.
Anh không ăn sao?
Tôi sẽ ăn ở nhà.
Thôi, tạm biệt.
Tôi sẽ nghe các anh trách mắng sau.
Nhìn coi hắn đã thành cái gì rồi.
Đúng là đồ khùng.
Tôi sẽ không muốn kết thúc như vậy.
- Cha khóa cửa được không? - Được.
- Chào mừng về nhà. - Cám ơn.
- Cha lại có mùi rượu. - Cha không có uống nhiều.
Không tin.
Cha, Cha có gặp Koichi không?
- Nó đã tới đây à? - Ảnh vừa đi.
Nó muốn gì?
Không có gì đặc biệt.
Nhưng ảnh có đem bánh vòng tới. Còn lại một cái đây.
Thấy rồi.
Chào mừng về nhà.
- Cha muốn ăn không? - Không.
Vậy để cho con cái bánh cuối cùng này.
Bà Tomizawa sẽ không tới nữa.
Sao lại vậy?
Chị dâu của bả chết. Bả phải về nhà.
Vậy à. Con đã tìm được người thay chưa?
Bả đã có hỏi thăm nhưng không tìm được ai.
Vậy là bối rối lắm.
Chúng ta sẽ xoay xở được nếu chúng ta cùng dậy sớm. Em nữa, Kazu.
Không có em. Ngày mai em nghỉ.
Còn Cha thì tới trưa mới đi làm.
Ngày mai con phải đi sớm.
Vậy hai người có thể dọn dẹp sau khi con đi.
Và nếu muốn ăn ở nhà hãy gọi báo cho con biết.
Em nữa, Kazu. Nếu không sẽ không có gì ăn đâu.
Chị, lấy dùm em cái quần xám được không?
Tự đi lấy đi. Nó ở trên lầu.
Không biết Koichi muốn gì?
Không biết.
Gọi cho ảnh đi. Chắc bây giờ ảnh đang ở nhà.
Anh về đây.
Anh về trễ.
Anh tới thăm Cha. Hôm nay em về sớm à?
Không hẳn. Cha nói sao?
Ổng không có ở nhà.
Michiko gởi cái này trả em.
Sách dạy may của em. Cổ có may được không?
Anh không biết. Anh sẽ ghé thăm Cha một lần nữa.
Được.
Anh biết ông Yamaoka không?
- Ai? - Cái người ở tầng ba.
Người bán bảo hiểm đó hả?
Phải. Vợ ổng đã ở trong bệnh viện.
No comments yet. Be the first to leave one.