The first 196 lines.
Anh mắc kẹt bởi em và đôi mắt biết cười của em
Em chẳng thể giả bộ dù cố che giấu
rằng em thích anh
Em nghĩ con tim em lại lỡ nhịp rồi
Em đứng đây và khó có thể thở được
Anh chinh phục được em rồi
Cái cách anh nắm tay em thật ngọt ngào
Và nụ cười giòn tan của anh
đã hạ gục em hoàn toàn
Ôi, em thật không thể có đủ
Em là cái bình, em cần người đổ đầy bình lên
Cảm giác thật tuyệt, chắc hẳn đây là tình yêu rồi
Đó là tất cả những gì trước giờ em vẫn hay mơ tới
Em từ bỏ. Em chịu thua.
Em buông xuông. Bắt đầu nào
Vì dù cho em có làm gì,
Ôi thì trái tim em vẫn được lấp đầy bởi anh
Em mong cả hai chúng ta đều cảm thấy được điều đó
Em biết anh sẽ thế
Và trong tim em luôn biết một điều
Anh sẽ mãi mãi ở lại
Đây là Sophie Hall từ Người New York.
Xin chào ông Beal. Cảm ơn đã gọi lại cho tôi.
Không, tôi không phải là nhà văn. Thực tế, tôi là người biên tập.
Nó có phần giống như thám tử, phải.
Hãy xem hộ tôi mấy thứ nếu ngài là Robert Beal mà tôi đang tìm kiếm.
Ông có thể xác nhận ông đã ở đâu đến khi ông phát hiện ra Thế Chiến 2 đã kết thúc?
Poughkeepsie? Được rồi. Phải, cảm ơn ông nhiều.
Vâng, vào lúc chiến tranh kết thúc đó.
Palm Beach? Được rồi. Ở đó thì quá may rồi.
Cảm ơn nhiều. Tam biệt.
Bobby này, tôi chẳng kiếm được thứ gì cả,
nhưng ở đây có đến hai Robert Beals, và một người là sĩ quan, hạng ba.
Đợi đã.
Tôi sẽ gọi lại sau nhé.
Sophie Hall.
Ông có thể nói chính xác ông ở đâu khi chiến tranh kết thúc không?
Quảng Trường Thời Đại? Tôi đang ở Quảng Trường Thời Đại bây giờ này.
Tôi đang đứng ngay chính chỗ mà bức ảnh đã được chụp.
Tôi cứ nghĩ tôi không thể nào tìm được ông.
Vậy, ông có thể... Tôi có thể yêu cầu ông tả lại những gì ông đã thấy vào ngày đó được không?
Nụ hôn, cái đó tự xảy ra hay có sắp đặt vậy?
Là nó đó.
Ông chắc chứ?
Cô quả quyết 100% chứ?
Sĩ quan hạng một Robert Beal, tức là người mặc đồ thủy thủ thứ hai,
đã nói rằng cô y tá là điều tuyệt diệu nhất
và thế là nụ hôn đã xảy ra một cách rất tự nhiên
khoảnh khắc khó quên của một tình yêu thực sự.
-Chính ông ta nói với cô thế phải không? -Phải.
Vì điều này xảy ra rất hiếm nên tôi mới yêu cầu một biên tập điều tra về một cá nhân.
Đó là nguyên nhân tại sao tôi cần cô biết chắc chắn.
Tôi chắc chắn đúng 100%.
Được.
Tôi đoán người ta hay tin là có cái gọi là tình yêu thật sự, phải không nhỉ?
Nói về điều đó, giờ tôi hiểu cô chuẩn bị đi Verona
để đi nghỉ trước-tuần trăng mật, phải không?
Giải thích cái đó cho tôi đi.
Đó chỉ là một kỳ nghỉ trước lễ cưới.
Đó là cơ hội cuối để chúng tôi dành thời gian cho nhau
-trước khi nhà hàng của anh ấy... -À, nơi đó gọi là thành phố tình yêu, phải không nhỉ?
Phải. Nhưng tôi...
Chúc may mắn và mọi việc suôn sẻ. Cảm ơn.
Tôi từng nghĩ, sẽ thế nào nếu tôi ở đó
Tôi sẽ viết văn?
Nhưng cô thật sự là một biên tập giỏi.
-Chúc chuyến du lịch như ý nhé. -Cảm ơn. Gặp lại sau nhé.
Ai lại đi nghỉ trăng mật trong khi vẫn chưa cưới nhỉ? Cô sướng thật đấy.
Ừm, nhà hàng của Victor sẽ khai trương trong sáu tuần nữa, chúng tôi còn duy nhất dịp này.
À này, không nên để anh ấy trả tiền cho mọi khoản của cô, hiểu chứ?
-Cô nên ném di động của anh ta xuống biển. -Nhưng anh ấy đến đó là để gặp các nhà cung cấp.
-Sophie... -Tôi sẽ ổn thôi. Tôi hứa đó.
Được rồi. Khoan đã, cái gì cơ?
Này, cưng ơi anh muốn giúp em cầm đống tạp chí này thì có được không?
Được rồi, không sao đâu.
Ôi, chúa.
Này, hãy nhắm mắt lại. Nhắm mắt, nhắm mắt vào.
Nhắm mắt, nhắm mắt vào.
Cứ nhắm mắt nhé. Giờ em há mồm ra đi.
-Ngon không? -Có.
Thật thế? Hay là sai? Thật?
Thật thế phải không? anh sáng tạo lại món mỳ rồi, anh kể với em ngay đây.
Thử một cái thôi cũng được bởi vì một sợi cũng rất ngon rồi.
Nhìn giống nhau, nhưng khác đấy. Bùi hơn.
-Mmm. -Có nhiều hơn,em biết ... chứ?
-Rất ngon, phải không? Thế nào? -Mmm-hmm.
Em biết đấy, ý anh là, khiêm tốn mà nói, anh nghĩ anh đã tạo ra một kiệt tác rồi.
Anh không biết sao. Ý anh, đó là thứ đến bây giờ rất là hoàn hảo,
-cái mà... anh nghĩ đó là thứ. anh nghĩ rằng... -Victor?
-Thử nó đi. Dù nó hơi khô, em cứ thử đi. -Victor, Victor...
-Cho em nói vài điều nhé? -Gì cơ?
Chúng mình phải khởi hành trong 12 giờ tới, mà anh vẫn chưa gói gém để đến Verona.
-Chưa gì cả. -À phải, đúng rồi, đúng rồi.
-Phải. Anh sẽ chuẩn bị bây giờ đây. -Chúng mình có phải dọn dẹp chỗ này không?
Không, không.
-Nó sẽ thật phi thường. -Em biết. Em quá phấn khởi.
Sophia!
Sophia! Em ở đâu vậy, Sophia ngọt ngào của anh?
-Anh yêu nơi này.Nó thật nên thơ phải không? -Nó thật tuyệt vời.
-Anh sẽ cho em thấy thứ đẹp nhất... -Em có biết cái gì rất tuyệt diệu không?
-Cái gì? -Anh vừa kết thúc cuộc gọi với Signor Morini,
và ông ấy đã xắp xếp cho chúng ta một cuộc du lịch nhỏ ông ta đã liên hệ đến công ty du lịch rồi.
Ta sẽ bắt đầu bằng việc đến một nơi rất cổ kính nơi đó có những vườn nho có chất lượng tốt nhất vùng Veneto.
Sao em?
Victor.
Sophie, thôi nào. Em không cần phải tỏ ra thế đâu.
Ý anh, chúng mình sẽ đến nơi cổ kính nhất, nơi có những khu vườn nho tuyệt đẹp.
Rất lãng mạn. Được chứ em?
Chúng mình sẽ đến đó, ta sẽ nhấm nháp chút rượu vang,
rồi mình sẽ say,
đến lúc đó chúng mình sẽ đi về và chúng mình sẽ...
Ý anh là, nó sao rồi?
Em đã cố gọi điện cho Bobby. Rồi sao nữa?
Chẳng sao gì cả, vì em đã không nói gì với ông ta.
-Sao vậy? -Vì em thấy sợ.
Thật thế hả?
Có lẽ đây là lúc em nên chấm dứt công việc biên tập và thực sự làm nhà văn.
Phải, phải, đó là niềm đam mê của em. Em nên làm như thế.
Anh đã kể cho em về loại nho
-mà người ta trồng ở đây, giống Soave chưa nhỉ? -Rồi, rồi mà.
-Anh biết. Anh nhớ chứ? -Ừ.
Mmm. Mmm!
-Các bạn thấy sao? -Thật tuyệt.
-(Tiếng Ý) -Tuyệt.
Nó có vị của trái cây và một ít hương hoa. Em có cảm nhận thế không?
Phải đúng không? Anh chắc cũng thế. Vị thật tuyệt.
Cười lên nào.
Sophie.
Mmm! Mmm-hmm.
Chúng mình phải kiếm vé xem opera trước khi người ta bán hết.
-Mình còn phải tham quan Castelvecchio nữa. -Phải, phải rồi.
Chúng mình phải đi ngắm hồ Garda
-và ngôi nhà của Juliet. -Phải, tất nhiên là thế rồi.
Sophie à, đẹp quá. Thật là phi thường. Mùi vị...
Mmm!
Sophie, tuyệt vời làm sao. Tuyệt quá.
Tôi ước tôi là một chú chuột nhắt sống trong cái kho tàng pho mát của anh.
Này, ngài Signor Morini trên điện thoại đó.
Em biết đấy, ông ấy muốn mời chúng ta đến một khu rừng kỳ lạ,
chỉ là,khoảng, 120 km thôi.
-Ở đấy người ta hay đào được rất nhiều nấm ngon... -Khoan đã. 120 km sao?
-Phải, nhưng nó không giống như dặm đâu Sophie. -Không, em biết nó khác nhau thế nào, em chỉ...
Em chỉ không hiểu sao mình phải đi tận 120 km chỉ để xem nấm.
Nó không hẳn là nấm, được chứ?
Thật ra phải gọi là nấm cục mới đúng. Đó là thứ mà em hay đặt lên trên món mỳ ý đó. Em biết chứ?
-Nấm cục phải không? -Nó cũng có phần giống mấy thứ khác. Nó...
Mà thôi nào, em đang có một ngày vui vẻ mà, phải không?
Cái đó cũng ổn thôi.
Nhưng giờ, em chỉ...
Trung thực mà nói, em không thật sự thấy đủ thích thú để đi xem mấy cây nấm.
Được rồi,tất cả sẽ ổn. Anh hiểu rồi. Sẽ ổn thỏa thôi. Anh hiểu. Ý anh là, đừng gọi là nấm 1 cách chung chung thế, được không?
Thôi được.
Anh biết không? Sao anh không đi đến để xem mấy loại nấm cục
-còn em sẽ làm việc riêng và đi tham quan? -Thật sao?
Phải. Tuyệt vời.
Juliet thân mến
"Gửi Juliet, người đàn ông tôi yêu không phải là chồng mình."
Cô ổn chứ?
Cầm cái giỏ hàng... Come si dice (Nói thể nào nhỉ)? Đọc nội dung bên trong.
Đọc thư à?
Cô là phiên dịch viên từ văn phòng việc làm phải không?
-Không. Không, ý tôi là... -Tôi mới đến đây khoảng hai tuân.
Thứ lỗi cho tôi. Tên tôi là Sophie. Tôi chỉ... theo sau cô,
và tôi thấy cô lấy đi những lá thư, và đặt vào cái giỏ
Tôi chỉ muốn hiểu là tại sao thôi.
Tại sao à?
Cô là nhà văn à?
À vâng. Tôi là nhà văn.
Đi theo tôi. Tôi sẽ cho thấy điều này.
Họ đến từ khắp mọi nơi trên thế giới hàng ngày.
Nhưng ta đang nói về những lá thư cơ mà?
Nó không như việc nói chuyện về những đồng xu vứt dưới đài phun nước?
Vậy bằng cách nào nữa để chúng tôi gửi hồi âm cho họ?
Ôi chúa ơi. Vậy là các bạn viết tất cả những bức thư trả lời.
Phải.
-Tất cả các cô là Juliet? -Chúng tôi chỉ là trợ lý của cô ấy.
Donatella đã chung sống 51 năm với chồng mình.
Bà ấy có nhiều vấn đề với chồng.
Chồng cũng như rượu vang. Họ cần một thời gian dài để khôn ra.
Francesca là y tá. Cô ấy trả lời những lá thư có liên quan đến vấn đề bệnh tật và mất mát.
Và Maria...
Sao cô cứ luôn thở dài khi đọc tên tôi vậy?
Bà ấy đã có 12 đứa con, 29 cháu, và 16 chắt rồi đó.
-Bà ấy hay trả lời những lá thư bà ấy thích. -Còn cô?
lsabella hay trả lời những lá thư mà cô có thể rất hay đọc.
Như là, cãi vã với người yêu, chia tay, yêu nhầm.
Cần một ai đó làm điều này mà.
Mẹ tôi đằng kia. Cô muốn ở lại ăn tối không, Sophie?
Mẹ à, cô ấy không có ý xúc phạm đâu.
Tôi làm những món ăn đủ ngon, đủ nhiều cho cả cái thị trấn này,
và cô ta từ chối.
Tôi muốn lắm, nhưng tôi... tôi phải đi rồi.
Đây chắc là đặc điểm của người Mỹ.
-Lúc nào cũng từ chối. -Làm ơn đi mẹ.
Tôi phải đi gặp chồng chưa cưới.
Chồng chưa cưới?
No comments yet. Be the first to leave one.