The first 200 lines.
Được rồi, được rồi. Mọi người! Diễn viên! Tất cả qua đây.
Nhanh nhẹn lên nào!
Hôm nay các bạn luyện tập rất tốt.
Tháng sau sẽ phân vai Ngô Thanh Hoa. Lãnh đạo sẽ quyết định danh sách diễn viên chính.
Mọi người hãy ra sức cố gắng.
Đan Đan! Đến phòng Tuyên truyền một chút.
Đan Đan!
Mẹ!
Em đóng cửa lại. Ngồi đi.
Đan Đan!
Hôm nay trường gọi mẹ em đến,
chính là vì muốn thông báo với hai người một việc.
-Lục Yên Thức xảy ra chuyện rồi. -Yên Thức xảy ra chuyện?
Đã xảy ra chuyện gì?
Anh ta bỏ trốn rồi.
Bỏ trốn?
Làm sao bỏ trốn?
Tên hữu phái này rất xảo quyệt.
Nhân lúc chuyển trạm đã bỏ trốn. Trạm xe lửa đó cách thị trấn chúng ta không xa.
Hai người gần đây có liên lạc với anh ta không?
Không.
Mười mấy năm nay đã không có tin tức gì của anh ấy.
Vì vậy hôm nay tôi gọi hai người đến là để thông báo cho hai người biết.
Thứ nhất, phát hiện hành tung của phạm nhân phải lập tức báo cáo,
hợp tác với tổ chức điều tra, áp giải.
Thứ hai,
nghiêm cấm gặp gỡ phạm nhân bỏ trốn.
Giữ vững lập trường. Phân rõ ranh giới.
Hai người nghe rõ chưa?
Hai người trình bày quan điểm đi.
Tôi và ông ta không liên quan. Tôi tuân theo quyết định của tổ chức.
Cô Phùng?
Thái độ của con gái cô rất tốt. Còn cô?
Cô Phùng.
Tôi phải nói rõ cho cô biết.
Nếu biết mà không báo, tội thêm một bậc.
Tôi đây cũng vì muốn tốt cho hai người.
Cô phải nghĩ cho tương lai của con gái.
Cô có hiểu lời tôi nói không?
Mẹ!
Tôi hiểu.
Mẹ!
Liệu bọn họ có chọn con nhảy vai Ngô Thanh Hoa không?
À.
Vai người lính cũng tốt.
Con không nhảy vai người lính đâu. Đã nhảy thì phải nhảy vai chính.
Mẹ!
Mẹ không được đi gặp ông ta đâu đấy. Ông ta là kẻ địch.
Mẹ?
Đi mở cửa đi.
-Chủ nhiệm Lí. -Chủ nhiệm Lí.
Vào đi.
Phùng Uyển Du. Giáo viên trường cấp hai Quang Minh.
Con gái của cô ấy, Đan Đan, đang học ở trường múa.
Hai vị đây là... huấn luyện viên Đặng và đồng chí Lưu từ nông trường.
Bọn họ muốn nắm rõ tình hình.
Lục Yên Thức bỏ trốn rồi. Cô có biết không?
Biết.
Cho hỏi tại sao anh ta lại bỏ trốn?
-Các người đã làm gì anh ấy? -Rốt cuộc là ai hỏi ai đây?
Chẳng phải để nắm rõ tình hình sao?
Đã bao nhiêu năm không có tin tức gì rồi. Cũng là chuyện thường tình thôi.
Chủ nhiệm Lí, tôi phải nhắc nhở cô.
Phải nhớ lập trường chính trị của mình.
Được, tôi không nói nữa. Anh hỏi đi.
Có nhiều việc không cần gia đình phải hiểu.
Chúng tôi hỏi gì cô trả lời đó. Được không?
Anh thấy đấy. Thật ra Đan Đan nhảy tốt hơn.
Cũng vô ích.
Ai bảo bố con bé là phạm nhân bỏ trốn.
Diễn tập xong cô nói chuyện với con bé đi.
Năm đó lúc bố con bé bị bắt nó chỉ mới ba tuổi.
-Đã lâu không gặp. -Có gặp hay không cũng phải đổi người.
Thôi Mĩ Phương nhảy vai Ngô Thanh Hoa. Quyết định vậy đi.
A!
Ai?
Lục Yên Thức!
Ông đã gặp mẹ tôi rồi?
Đan Đan?
Con đã lớn vậy rồi sao?
Ta là bố của con.
Tôi không quen biết ông.
Lần này bố đến vì muốn gặp hai mẹ con con.
Không ai muốn gặp ông.
Nói với mẹ con, sáng mai 8 giờ.
Bố đợi bà ấy ở cầu vượt trạm xe lửa.
Không được.
Có chuyện gì không?
Trường học không cho tôi múa vai chính.
Vai Ngô Thanh Hoa trong vở "Đội quân đỏ tóc dài".
Tại sao?
Cháu còn phân vân gì nữa? Cháu làm vậy chính là đại nghĩa diệt thân.
Lập được công lớn.
Chỉ cần cháu cung cấp thông tin quan trọng, tôi sẽ đi nói với trường của cháu.
Muốn nhảy thì nhảy.
Hả?
Trường của cháu ở đâu? Giờ cháu nói với ta.
Mẹ, con về rồi.
-Sao giờ con mới về? -Diễn tập muộn.
Mẹ! Mẹ muốn đi gặp ông ta?
Tại sao mẹ lại không nghĩ cho con?
Từ lúc con nhỏ đến lớn, việc gì mẹ cũng nghĩ cho con.
Chuyện này, phải nghĩ cho bố con.
Con không biết. Con không cho mẹ đi.
Đan Đan!
Mẹ làm gì không liên quan đến con.
Con cứ nhảy cho tốt vai Ngô Thanh Hoa của con đi.
Mẹ mà đi là mất hết.
Con không cho mẹ đi!
Phùng Uyển Du!
Phùng Uyển Du!
Phùng Uyển Du!
Phùng Uyển Du!
Phùng Uyển Du!
Tránh ra! Tránh ra!
Bên kia!
Yên Thức! Chạy mau!
-Chạy đi! -Phùng Uyển Du!
Yên Thức! Chạy mau!
Chạy đi!
Chạy mau!
Chạy đi!
Chạy đi, Yên Thức!
Uyển Du!
Yên Thức!
Mẹ!
Tránh ra! Tránh ra!
Yên Thức!
Yên Thức!
Tránh ra! Ngăn cô ta lại!
Uyển Du!
Yên Thức!
-Đứng lại! -Yên Thức!
Mẹ!
-Dừng lại! -Yên Thức!
Uyển Du!
Yên Thức!
Yên Thức!
Mẹ!
Mẹ!
Uyển Du!
Mẹ!
Mẹ!
Ba năm sau, Đại cách mạng văn hóa kết thúc.
Đan Đan?
Mẹ không đến.
Bố đã viết thư cho mẹ rồi.
Con không biết.
Là chủ nhiệm Lí thông báo cho con biết.
-Vậy mẹ con... -Con không nói với bà ấy.
Chỉ chừng này hành lý thôi sao?
Có một số hành lý kí gửi.
Đi thôi.
Đây là đâu?
Đơn vị của con. Tập thể công nhân viên nhà máy dệt.
-Đan Đan, con còn múa không? -Con đã bỏ lâu rồi.
Cháu về rồi à?
Bố vào đi.
Đây là giường của con, bố ngồi đi.
Đan Đan.
Bố không ở lại đâu.
Để bố về nhà trước đã.
-Con có chuyện muốn nói với bố. -Chuyện gì?
-Có gấp không? -Hay để con làm xong rồi nói chuyện.
Con chỉ xin nghỉ ba tiếng thôi. Con phải mau qua đó.
Vậy đi.
Bố về nhà trước. Có chuyện gì về nhà rồi nói.
(Sáng mai, anh sẽ chờ em ở ga xe lửa)
Cô Phùng!
Cô đi mua rau à?
Đến rồi à?
Uyển Du!
Anh về rồi.
Đây đều là đồ đạc của anh?
Phải, là hành lý của anh.
Ngồi đi.
Anh ngồi xuống đi.
Ngồi đi!
Uyển Du!
-Anh khỏe chứ? -Khỏe.
Anh mệt rồi phải không? Uống nước đi. Để tôi lấy nước cho anh.
Ở nhà vẫn ổn cả chứ?
Trong nhà vẫn ổn cả.
Đan Đan đến trạm xe lửa đón anh.
Đan Đan đi đón anh.
Đan Đan nhảy...
nhảy ba lê.
Rất mệt. Luyện tập.
Trong nhà không xảy ra chuyện gì chứ?
Không có.
-Còn em? -Tôi khỏe. Khỏe cả.
Anh chưa ăn phải không?
Hử?
Anh ở lại đây ăn đi. Để tôi đi mua ít đồ.
Mua đồ ăn. Ở lại đây ăn đi.
Anh cứ ngồi.
Thầy Phương!
Anh làm gì ở đây?
Em gọi anh là gì? Thầy Phương gì?
Mời anh ra ngoài.
No comments yet. Be the first to leave one.