The first 194 lines.
Thước đo về tình yêu của anh luôn luôn đến từ
văn học. Trong thời niên thiếu của anh, Bronte
đã gói gọn rất ngắn vấn đề đó: "Vấn đề không phải là
tôi độc thân và muốn ở độc thân như vậy, mà là tôi độc thân
và tôi muốn sống theo cách như vậy". Nhưng khi anh lớn lên, cách nhìn của anh
lại trở nên Shakespeare hơn: "Tình yêu dường như là một điều điên dại và tôi
xin nói với em rằng, giống như đang cưỡi một chú ngựa hoang và quất roi
như một thằng khùng vậy". Nhưng bây giờ...
bây giờ... khi em...
là nhân vật chính của anh, quan điểm tình yêu của anh có thể được miêu tả tốt nhất qua lời của
Nicholas Sparks trong truyện The Notebook: "Nó không hề dễ...
nó rất khó khăn... và bạn phải rất nỗ lực,
nhưng nó đáng lắm... vì anh muốn em...
anh muốn tất cả những gì thuộc về em... mãi mãi."
Hay những thứ tương tự như vậy.
Hai năm rưỡi trước.
Không được.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Ngày mai...
bọn tớ sẽ đi gặp người bán hoa...
rồi đi thử bánh cưới,
và rồi tớ và, uh...
Ugh...!
Cậu không nhớ tên
hôn phu của mình à?
LINDSAY (CƯỜI): Dĩ nhiên là tớ
biết tên của... đừng ngốc như vậy chứ.
Paul!
Tớ chỉ hơi say thôi!
Dẹp bỏ cái đám cưới đó đi.
Không đời nào!
Cậu phải nhìn thấy cái gương mặt đần độn của Becca
khi tớ nói với chị ấy là tớ sẽ
cưới trước chị ấy và mẹ tớ
chưa bao giờ quan tâm đến tớ nhiều
như vậy đâu.
Đáng lẽ ra tớ nên cưới từ năm lên 12 rồi.
Thôi được, nhưng cậu cần hứa với tớ một chuyện...
thề trước ngực đi, nếu không sẽ chết... rằng kể cả khi cậu sắp
k-k... kết hôn... thì chúng ta vẫn sẽ giữ những bữa tiệc này
tiếp tục, nhé? 'Vì mọi chuyện đều khởi điểm như vậy mà.
Đầu tiên là cậu kết hôn, rồi kiếm được một công việc khỉ gió nào đó, rồi sau đó
có con và rồi lăn đùng ra chết. Nhưng điều mà cậu không biết là...
cậu đã chết từ rất lâu trước đó rồi.
Tớ đang hít rất nhiều thuốc đó, nên cậu có thể không nói là
tớ đã chết rồi không? Tớ hứa mà!
Tớ cần đi hái hoa đây.
SAM (THỞ DÀI): Ah... Vậy thế nào?
- THU ÂM: Oh, tuyệt lắm đó, Sam. Không phải anh đâu, nặc nô.
- THU ÂM: Oh. Cô đó, nặc nô!
Sao? Oh, tôi á?
Không... Tôi chỉ là trợ lý vớ vẩn của Rick
- thôi mà. Cái ông Harvey
nhìn như mọt sách sống ký sinh-bằng-Weinstein đó không
bận lòng đến tham dự buổi mix cuối cùng của album đầu tay lớn của tôi à?!
Ông ấy có gửi bánh muffin đó.
Này, tôi hỏi mấy cậu một chuyện có được không?
Vậy... các cậu vẫn thường ăn mặc như vậy à?
Sao, như là, trong cuộc sống thường ngày á?
Như là khi bọn tôi đi thăm chợ nông dân à?
Uh... Rick đã gợi ý là chúng tôi nên giữ
- một kiểu dáng-đường phố. Vậy thường thì các cậu
- nhìn như thế nào? Mấy thằng bé trượt ván, da trắng, phiền toái
- đến từ cái đại nhạc hội của Venice. Chà, vậy...
tôi không biết nữa, có lẽ nên ăn mặc như vậy đó.
Nói với Rick ông ta đã bị sa thải nhé. Bây giờ cô là đại diện truyền thông mới của chúng tôi đó.
Sao cơ, tôi á? Kh-không được đâu... Tôi đâu có phải...
- Tôi không cần tìm công việc ổn định đâu mà. Rắn phết nhỉ, nặc nô!
Bây giờ thì cô là thành viên rồi đó.
Tôi đang được nói chuyện với Jimmy Shive-Overly về cuốn...
tiểu thuyết đầu tay đang gây nhiều tranh cãi, Xin chúc mừng, Bạn đang chết dần đó.
Hãy kể cho chúng tôi về quá trình anh viết cuốn sách nào.
Giận dữ, con tim tan nát... rượu.
Con tim tan nát sao? Một ngày tôi tỉnh dậy và thấy
mình rất hạnh phúc. Mọi chuyện tệ lắm.
Mm... làm ơn hãy nói rõ hơn.
Cái cô gái mà đã làm tôi tan nát, không giống như cách các cô gái khác đã từng làm đâu.
Đó là khoảng một năm rưỡi trước.
Và là điều tuyệt nhất mà cô ấy có thể giúp được tôi.
Cuốn sách sao? Đúng...
'Nó chính là kết quả của sự phanh phui đó.
Và đó là khi tôi biết được khả năng viết lách thật sự của mình.
- Khi hạnh phúc tôi viết chán lắm. Mmm!
Vậy là anh phải thật đau khổ mới sáng tác được sao?
Oh, tôi sẽ không dùng từ, "đau khổ" nhưng tôi sẽ nói là
liên tục sợ hãi và bất mãn thấu sâu trong-xương giúp ích rất nhiều đó.
- Đúng. Bạn đang lắng nghe
Folio. Tôi là người dẫn, Steeb
Corniglia, đang trò chuyện với Jimmy Shive-Overly nổi tiếng.
Jimmy, tôi dường như có thể thấy tính địa phương trong quyển sách của anh,
khi các nhân vật cha mẹ đã bị làm mờ khi có vai trò rất mờ nhạt
- trong cốt truyện trung tâm đó. Tôi mừng khi anh cảm nhận được
- điều đó. Mmm...
Nước Mỹ rất đáng sợ.
Bây giờ thì nước Mỹ đáng sợ đến mức nào hả... đồ trời đánh?!
Jimmy! Jimmy?
Tôi không có tiền lẻ, không có một đồng lẻ nào đâu!
Sao cơ? Không.
- Edgar đây mà. Tôi vẫn thường mua cần sa
- từ anh nhỉ. Tôi đây.
Làm ơn thả tôi ra! Mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Ừm, tuyệt lắm. Tôi vừa thu xong một chương, uh,
- trình radio về quyển tiểu thuyết mới của mình. Tuyệt vời quá.
- Rất mừng cho anh đó. Cảm ơn nhé.
Ừm. Anh nhìn không được
khỏe lắm. Đây, tôi sẽ tặng anh món này.
Miễn phí. Và tôi thậm chí sẽ ký tặng nữa.
- Vậy anh có tin gì mới nhất không? Thật ra là tôi mới quay về nhà
từ Iraq và mọi thứ đang...
khá là khó khăn, nhất là về mặt tái hòa nhập xã hội đó.
- Và vô gia cư nữa. Vậy, này, nếu mọi chuyện
trở nên quá tệ, tôi có cái ghế này dưới cái bàn làm việc, you
luôn có thể ở lại một đêm tại đó đấy.
Thật tuyệt. Vậy, c-chúng ta, c-chúng ta
- có nên đi hay không...? Phải, vậy nếu...
mọi chuyện thật sự trở nên tệ hơn, địa chỉ e-mail của nhà xuất bản
ở đằng sau sách nhé. Thôi vậy, chào nhé.
Thằng khốn trời... đánh!
PHÓNG VIÊN: Sam! Sam, Sam. Xin chào.
Mọi người có thu âm một bài hát cho bộ phim, phải không?
Tôi không biết. Đó có phải là một bài hát không?
PHÓNG VIÊN: Phải rồi! Vậy cậu nghĩ gì về
chủ đề của bộ phim? Ý tôi khi nó rất chân thật,
- vì đây là một bộ phim chiến tranh mà. Oh.
Đấy có phải là chủ đề...?
- PHÓNG VIÊN: Xin cảm ơn. Các anh chàng của tôi đều
rất vui khi được đóng góp cho một bộ phim của một đạo diễn đáng kính như vậy
và... mọi người đều biết tôi định nói gì mà.
Cứ viết nốt câu trích dẫn cho tôi nhé.
Ty Wyland. Đạo diễn.
Mà cô vừa nói về đó.
Ông lấy đồ uống ở đâu vậy?
Tôi sẽ chỉ cho cô biết
nếu cô đồng ý thỉnh thoảng đi ăn tối với tôi.
Chà... hẹn hò không phải là cái mà tôi thích lắm.
Tốt, tôi cũng vậy. Vậy tôi sẽ gọi cho cô trong một vài
tuần nữa nhé? Tôi đang bận sang Ấn Độ
- một thời gian ngắn. Thôi được.
- Tôi đã cảnh báo rồi đó. - Tôi sẽ gọi cho cô.
Nghe này, Nestor, tôi rất vui, nhưng tôi đang bận
hẹn hò với một người khác được khoảng một năm rồi.
Bây giờ thậm chí tôi đang trên đường đến nhà anh đấy đó.
Nên tôi sẽ không qua khách sạn của ông đâu.
Nhưng tin tôi đi, mấy anh chàng của tôi rất vui khi được
ông chụp ảnh. Ông là nhiếp ảnh gia yêu thích
của họ nhiều lắm đó. Mm-hmm.
Ciao. (VẶN TO)
Nghiêm túc đó hả?
Anh bạn à, tôi đang trên đường đến nhà anh rồi mà.
Aw, khỉ thật, khỉ thật!
Chó chết thật.
Chó má thật.
Đã được một năm rồi đó! Tiền bản quyền khỉ gió của tôi đâu hết rồi?
Vì tôi cần sống bám vào chúng đó.
Đúng, tôi biết là Junot Díaz có viết cho Esquire, nhưng tôi là
một tiểu thuyết gia. Đúng, tôi-tôi vẫn đang trong quá trình viết
cuốn-tiếp theo, nhưng nó-nó khá chậm và...
- tôi sẽ nói chuyện sau nhé. Tớ hồi hộp quá, Jimmy.
Tớ-tớ đã không đến dự một sự kiện xã hội quan-trọng nào kể từ khi tớ quay lại rồi.
Cậu có chắc là họ đã biết là tớ sẽ đến không?
Có mà. Vào đi. Cậu có chắc là... nó là
- một ý kiến tốt khi cậu đi không? Chuyện tệ nhất mà tớ
- có thể làm là gì chứ? Thôi. Thôi được rồi.
Không, nghiêm túc đó, chuyện tệ nhất mà tớ có thể làm là gì vậy?
Tớ đã thức thâu đêm để viết cái danh sách những việc có thể phá hỏng đám cưới
của họ. Và tớ vẫn chỉ kẹt với ý tưởng
"Tán tỉnh mẹ chú rể".
Xin chào hàng xóm mới! Xin chào!
Xin chào!
Vậy các cô gái khác ở trong ngục có ý gì không đó?
Có ai trong số họ cố hôn cậu không?
Không. Nhưng có một cô nàng
nhìn tớ khá chăm chú khi đi toa-lét đấy.
Chà, chúng ta nên vámonos thôi, señoritas.
Mà hai người mua cho họ cái gì đấy?
Một cái máy xay thực phẩm. Tớ thật
không hiểu nổi. Tại sao mọi người lại cần
phải có mấy cái máy này, như là, biểu tượng trưởng thành vậy?
Như là, một cái máy xay thực phẩm đó? Tại sao cậu lại cần món này chứ?
Đó là một câu hỏi thú vị đó.
Anh nghĩ là có thể đó là một cách để em đầu tư cho tương lai của mình.
Em có thể không dừng nó hàng ngày hay thật thường xuyên, nhưng
biết được là em có thể làm pesto mà không phải
mượn máy của bạn hay tự làm bằng những cách vất cả hơn,
cái điều đó, khả năng đó, khiến em thành một người lớn rồi.
Hơn nữa, cái máy này, nó kém hơn một bậc
so với máy của bọn tớ, nên Becca không bao giờ có thể đánh bại tớ đâu.
Đồ nặc nô.
tiếc, Jimmy à. Anh không thêm tên cho một
người-đi cùng nên chúng tôi không có giữ chỗ.
Jim-Jim... Um, tôi-tôi có thể giúp phục vụ đồ ăn
- hay... Tôi đã bỏ công
để phang cô dâu ít nhất ba lần một tuần liền trong hai năm đó.
- Nên tôi xứng đáng có thêm một người bạn ở đây mà. - TỔ CHỨC ĐÁM CƯỚI: Tôi sẽ xem xem
No comments yet. Be the first to leave one.