The first 189 lines.
Phim Được Dịch Bởi : Nguyễn Hoàng BMV.Team Admin Kênh Youtube " Phim Lẻ Ấn Độ Hay " Hân Hạnh Dịch và Mang Đến Bộ Phim Này
Dừng lại, Gurdeep!
Đừng di chuyển dù chỉ 1 inch!
Có chuyện gì vậy thưa sếp?
Nhìn! Nhìn phía trước. Cậu có thấy gì không?
Có thấy cái xác hay bất cứ điều gì khác không?
Không, thưa ngài. - Có người vừa làm nổ tung con thuyền. Đồ ngu!
Cậu đang đứng trên cái gì?
Trên bến, thưa sếp. - Cái gì bên dưới nó?
Có một cái gì đó, thưa sếp. Một số dây.
Tôi có nên nói cho cậu nghe ko? Cậu đang đứng trên một khối thuốc nổ.
Cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu cử động không?
Cậu sẽ bị nổ tung thành từng mảnh.
Đầu của cậu sẽ bay qua đó và chân của cậu sẽ ở đây.
Tôi xin lỗi, thưa sếp. - Đồ ngu!
Nhớ lắp não vào khi làm việc.
Avinash? - Thưa sếp. - Mọi người tránh qua! Tránh qua.
Nào. Qua bên kia!
Avinash, qua kia luôn. - Vâng thưa sếp.
Cậu có sợ không, Gurdeep?
Tôi đang cầu nguyện với Thần của tôi, thưa sếp.
Sếp à. - Hả?
Tôi cảm thấy mót tiểu quá.
Sau đó đi về phía trước, mà không cử động.
Hết chưa? - Rồi thưa sếp.
Cậu có cảm thấy nhẹ nhõm hơn chưa? - Rồi, thưa sếp. - Được rồi.
Vậy thì nhảy thật nhanh xuống nước trước khi quả bom phát nổ.
Tôi không biết bơi, thưa sếp.
Vậy thì, số cậu đã an bài. - Sếp đang nói gì vậy?
Tôi không thể cứu cậu. - Sao sếp lại nói vậy?
Có cách nào khác không? - Không có cách nào.
Avinash. - Vâng thưa sếp.
Nói mọi người lùi ra xa.
Thế còn sếp? - Cứ đứng xa ra.
Đây là thân xác của tôi chứ không phải tài sản của chính phủ.
Hãy di chuyển. Di chuyển.
Cúi xuống!
Thôi nào, Gurdeep.
Sếp thật tuyệt vời. - Đừng có nói chuyện này với vợ tôi, được chứ?
Vâng thưa sếp. - Đi đi.
Sếp!
Tại sao anh phải mạo hiểm như vậy?
Nếu anh xảy ra chuyện thì sao?
Anh có thể làm gì khác? Để cậu ta chết à?
Thôi nào ông anh.
Nếu không nghĩ cho anh, ít nhất hãy nghĩ về chị dâu và Irfan chứ.
Nếu chị ấy biết, chị ấy sẽ để anh đi làm nữa chắc.
Không phải anh, cô ấy sẽ xử lý em. - Tôi? Tại sao?
Tại sao em không đến sinh nhật của Irfan?
Ông anh ơi, công việc bác sĩ này.
Kể từ khi những quả bom bắt đầu nổ ở Kashmir ..
ít nhất 10 - 12 bệnh nhân như anh đến đây.
Nói lý do này cho chị dâu em ấy.
Em phải đến ăn trưa vào Chủ nhật này.
Chị dâu của em đã ra phán quyết này.
Đó là một phán quyết mới được thêm vào.
Ngày nay Kashmir đang bị áp đặt bởi những phán quyết.
Malikul Jaan đã ban hành một phán quyết.
Hắn nói rằng, bác sĩ nào mà điều trị cho cảnh sát sẽ được gửi đến Thánh Allah.
Anh sẽ giết Malikul Khan 100 lần trước khi hắn ta chạm vào em.
Bây giờ, nếu em muốn cứu cuộc sống của mình
hãy đến đó đúng giờ vào Chủ nhật này. Tạm biệt.
Tạm biệt. - Đi thôi, Avinash.
Tạm biệt.
Thánh Allah ơi, trái tim của người đang tạo ra âm thanh.
Bác sĩ ơi, tha thứ cho tôi nói điều này. Trái tim của tôi không ở đây mà ở đây.
Vậy thì âm thanh này đến từ đâu?
Đây là những âm thanh của cơn đói phát ra từ dạ dày của tôi.
Ồ vâng, như thể em đã để anh nhịn đói ấy. Qua đây, thức ăn đã xong rồi.
Ôi Thánh Allah ơi! Anh ra ăn đi.
Ngồi đây. - Em sẽ nói với họ là bác sĩ sẽ đến sau 1 lúc nữa.
Ồ không. Có lẽ đó là một trường hợp khẩn cấp.
Xin chào, Bác sĩ Akhtar. - Xin chào. Mời vào trong.
Hãy để bệnh nhân ngồi đây.
Nói cho tôi biết, vấn đề của anh là gì? - Tôi biết nói sao đây, Bác sĩ?
Một nỗi ám ảnh kỳ lạ đã chiếm lấy tôi.
Tôi không cảm thấy đói cũng không khát.
Tôi chỉ có thể nghe thấy một giọng nói xung quanh.
Sự tự do! Sự tự do! Sự tự do!
Hãy nhìn xem, tôi là một bác sĩ.
Làm thế nào tôi có thể giúp anh về vấn đề này? - Anh có thể, nhưng anh đã không làm.
Tôi cảm thấy rất tiếc, khi những người có học thức như anh..
sống mà không quan tâm đến sự tự do của Kashmir.
Tôi xin lỗi, tôi đã không hiểu anh nói gì.
Anh không hiểu tôi nói gì sao? - Không.
Anh không nhận ra tôi sao?
Hãy nhìn tôi này! Anh đã hiểu chưa hả?
Đây là Malikul Khan, thằng phản bội. - Malikul Khan?
Không, đây là một ngôi nhà.
Vâng, không sao cả. Anh đã không nhận ra tôi.
Nhưng anh biết về phán quyết của tôi, phải không?
Vậy thì tại sao anh lại chữa cho SSP Khan?
Hãy nhìn xem, tôi là một bác sĩ. Và trách nhiệm của tôi là điều trị cho bệnh nhân.
Trách nhiệm.
Cô có thấy những gì Bác sĩ Akhtar bắt tôi phải làm không?
Không!
Tôi đã đi 40 dặm đến đây để gặp anh ta.
Nếu tôi trở lại như này, thì mọi người sẽ nói ..
...Đấy, lời nói của Malikul Khan cũng như các chính trị gia.
Ông ta chả làm gì cả, đúng không?
Tôi có thể làm gì?
Chúng ta phải hy sinh cho sự tự do của Kashmir.
" Tôn Giáo Không Xấu, Chỉ có người lợi dụng tôn giáo mới xấu "
Irfan! - Vâng, thưa bà Khan.
Con đang làm gì ở đó? Xuống đi! Xuống đi!
Được rồi, con xuống ngay.
Irfan, con đang làm gì vậy? -Con đang xuống.
Không phải từ đây, từ bên trong.
Mẹ chỉ bảo con xuống, thế nên con đang xuống.
Mẹ nói con đi vào trong. Đi vào trong đi, Irfan. Nghe mẹ đi!
Mẹ đừng sợ. Con rất mạnh mẽ.
Không, Irfan. Con sẽ ngã xuống đó. - Con sẽ không để bị ngã đâu.
Đừng, con trai.
Mẹ ơi! - Irfan!
Irfan! - Mẹ ơi! - Irfan, mở mắt ra.
Mẹ ơi, con vẫn ổn. - Tiếp tục nói chuyện với mẹ. Mẹ ơi. - Hả?
Mẹ ơi, con ổn. - Con ổn chứ, con trai?
Anh! - Sẽ không có gì xảy ra với thằng bé đâu.
Sẽ không có gì xảy ra. Thằng bé không bị thương nặng.
Bác sĩ sẽ chữa được. - Họ sẽ chữa cho nó thế nào?
Họ thậm chí không chạm vào thằng bé.
Bác sĩ, con trai tôi, Irfan .. - Tôi xin lỗi, ngài Khan.
Fatikul Khan đã ra phán quyết ..
Sẽ không có gì xảy ra với anh.
Tôi sẽ cho cảnh sát bảo vệ cho anh.
Hãy chữa cho con trai tôi. - Ngài biết những gì đã xảy ra với Bác sĩ Akhtar mà.
Tôi không thể gánh rủi ro này. Malikul Khan ..
Malikul Khan sẽ giết anh sau, Bác sĩ.
Tôi sẽ giết anh trước!
Giết tôi đi. Ít nhất gia đình tôi sẽ còn sống.
Họ sẽ không tha cho cả vợ hay con tôi.
Ngay cả vợ con!
Irfan, mở mắt ra.
Irfan! Anh đang làm gì đấy?
Irfan!
Phòng cấp cứu ở đâu? - Ngay dãy phía trước.
Thằng bé thậm chí không mở mắt. Irfan!
Không có ai ở đây. Bác sĩ ở đâu? - Y tá!
Y tá! - Irfan.
Bác sĩ ở đâu? - Họ đang khám, thưa ngài.
Gì? Làm gì đi, anh Khan. - Sẽ không có gì xảy ra đâu.
Bác sĩ ơi, con trai tôi bị thương nặng.
Thằng bé rơi xuống từ mái nhà xuống. Nó bị chấn thương ở đầu.
Hãy đến và kiểm tra. Xin bác sĩ, hãy đến.
Đến kiểm tra bác sĩ. - Nhưng thưa ngài, phán quyết đó ..
Mọi thứ sẽ ổn cả thôi.
Tôi xin lỗi, ngài Khan.
Chuyện gì đã xảy ra? - Không có gì đâu.
Irfan! - Chuyện gì đã xảy ra với thằng bé?
Irfan! Điều gì đã xảy ra với con trai tôi? - Irfan!
Điều gì đã xảy ra với con trai tôi? - Mở mắt ra con trai.
Tại sao anh tắt đèn? - Irfan!
Irfan! - Irfan!
Tại sao anh tắt đèn? - Irfan!
Y tá bật đèn. Bật đèn lên.
Irfan! - Irfan!
Irfan!
Anh Khan, đánh thức thằng bé dậy đi.
Irfan!
"Ngủ đi, hoàng tử của mẹ. Hãy mơ đi."
"Các nàng tiên trong giấc ngủ đã đến đeo vòng chân."
"Họ sẽ mang con đi trên đôi cánh mềm mại của họ."
"Tới 1 thiên đường, họ sẽ đưa con đi khắp nơi."
Thưa sếp, điệp viên của chúng ta đã báo rằng người của Malikul Khan ..
đã được nhìn thấy gần Hazratbal ngày hôm qua.
Và một lúc trước, họ đã đi về phía bắc bằng thuyền.
Hôm nay là đêm tân hôn đầu tiên trong ngôi nhà này.
Và nếu hắn ta ở lại đây ..
sau đó chúng ta có thể bao vây hắn từ bên này và buộc hắn ra.
Hoặc chúng ta có thể bao vây hắn từ dưới nước, thưa sếp. Đây.
Tôi chắc chắn rằng Malikul Khan sẽ ở lại đó tối nay.
Altaf ở đâu?
- Đó. - Bên đó á?
Altaf, cậu ngồi 1 mình ở đây làm gì?
Tôi đang nhảy ở đó cho cậu xem còn cậu thì ngồi đây vẽ.
Thôi nào, sắp hát xong rồi. Thôi nào, Altaf.
Tôi sẽ không nói chuyện với cậu đâu đấy.
Nào. Cậu có thể vẽ tranh bất cứ lúc nào mà.
Nào.
Altaf, đi nào. Nào!
Đang nhìn gì vậy, cậu bé? Súng à?
Vị vua ướt sũng này là ai? - Nó là con trai tôi, Altaf. - Altaf?
Và tên cháu là Sufi, Sufiya Pervez. Thế tên chú là gì?
Cháu không biết ta à? Tên ta là Malikul Khan.
Ta là người lính tự do của Kashmir.
Cháu đã nghe tên ta chưa? - Về nhà.
Về đi cháu, sắp tối rồi. - Nhưng cháu muốn ở đây với Altaf ..
Cháu nên nghe người lớn tuổi. Nào. - Con trai.
Đến đây. Tới đây.
No comments yet. Be the first to leave one.