Release info

The Devil Wears Prada- Miranda Priestly - A Defense of Perfectionism
A Commentary by BaoVu

Tags

other
Published on: 2019-09-17
Downloads: 13
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

“Sự thật là, không ai có thể làm được những điều tôi đang đảm nhiệm.”

Miranda Priestly chính là biểu hiện của một "tư duy cầu toàn" ở con người.

Vị tổng biên tập biểu tượng của Runway, một tạp chí giả tưởng mô phỏng Vogue,

biết chính xác bà ấy muốn cái gì và muốn nó như thế nào.

"...lần thứ 40 rằng "Không".

Tôi không muốn bánh kem hạt tráng miệng.

Tôi muốn bánh nhiều lớp với mứt quả đại hoàng ấm."

Không có chi tiết nào là quá nhỏ với Miranda.

“Nếu tôi mà thấy lan Nam Phi...ở bất cứ đâu,

tôi sẽ rất thất vọng đấy.”

Và không có lời xin lỗi nào được chấp nhận khi thất bại trong việc không đạt được những tiêu chuẩn cao của bà ấy.

“Tôi thật sự đã xác nhận tối qua rồi...”

“Chi tiết về sự bất tài của cô không khiến tôi hứng thú đâu.”

Quý bà ác quỷ trong The Devil Wears Prada đáng ra phải là phản diện của câu chuyện này.

“Meryl Streep chính là kẻ xấu.

Anh sẽ không bao giờ ngờ được.”

Chưa kể việc theo đuổi sự hoàn hảo của bà ấy còn khiến bà trở thành một hình mẫu điển hình

cho những người phụ nữ đi làm ở khắp mọi nơi.

Giờ chúng tôi sẽ giải thích tại sao tiếp nhận chủ nghĩa hoàn hảo của Miranda

sẽ khiến bạn trở nên chuyên nghiệp một cách xuất sắc,

nếu bạn đã sẵn sàng để trả giá.

“Thế thôi.”

The Devil Wears Prada Miranda Priestly - Lời biện hộ cho chủ nghĩa hoàn hảo

30s quảng cáo

Theo đuổi sự xuất sắc vượt trội

Chủ nghĩa hoàn hảo được định nghĩa là việc luôn phấn đấu để đạt tới sự hoàn mỹ,

và trở nên cực kỳ khó khăn khi mà tiêu chuẩn đó không được đáp ứng.

“Tôi đã xem mấy tấm hình mà anh ta gửi...

...cho đề tài lính nhảy dù nữ và chúng hoàn toàn không hấp dẫn tí nào.”

Hình ảnh đầu tiên dính chặt trong tâm trí của mỗi người

chính là cơn hỗn loạn trước khi Miranda đến công ty.

“Bà ấy đang trên đường đến. Báo với mọi người mau.”

Vậy nên trước cả khi chúng ta được gặp nhân vật,

bức tranh này đã cho thấy bà ấy ảnh hưởng đến môi trường xung quanh ra sao

nói cho chúng ta biết bà ấy điều hành con tàu chặt chẽ thế nào

cùng sự mong đợi cái hoàn hảo của bà ấy

thúc đẩy toàn bộ dàn nhân viên trở nên tốt hơn mỗi ngày.

“Tôi yêu cầu cái gọi là sạch sẽ, năng động, tươi tắn.

Cô ta lại gửi đến một người dơ dáy, mệt mỏi, bụng phệ.”

Trong khi mọi người đang xáo trộn và vùng vẫy

để lấy mọi thứ cho đúng ý Miranda,

bản thân bà ấy lại luôn không bao giờ trong tình cảnh mất kiểm soát.

Bà ấy duy trì một bức tranh chính xác về kế hoạch trong tâm trí.

“Tôi muốn tài xế chở tôi đến lúc 9 giờ 30 và đón tôi lúc 9 giờ 45 đúng.”

Bà ấy còn có một kiến thức cỡ bách khoa toàn thư về ngành công nghiệp của mình.

“Tôi đang nghĩ đến họa tiết tráng men

Um, vòng tay, mặt dây chuyền, hoa tai...”

Không, chúng ta đã làm vậy cách đây 2 năm rồi. Còn gì không?

Từ đó có một bức tranh nổi lên rằng: Miranda luôn ở một trình độ cao hơn hẳn những người khác

và lại càng không thể hạ mình xuống để những kẻ phàm tục khác có thể hiểu được

mà bà ấy đòi hỏi những người khác luôn phải theo kịp.

“Tôi cần khoảng 10 đến 15 bộ váy của Calvin Klein.”

“Okay! Bà cần loại nào...”

“Làm ơn hãy làm phiền người khác với mấy câu hỏi của cô đi.”

Tên của bà ấy thậm chí còn bắt nguồn từ tiếng Latin:

mirandus có nghĩa là "tuyệt vời, kỳ diệu và xứng đáng được ngưỡng mộ".

“Chúng ta sẽ mang nó về nhà cho Miranda mỗi tối, để bà ấy...

Đừng đụng vào.

Bà ấy sẽ gửi lại nó vào buổi sáng

với những ghi chú kèm theo.”

Chủ nghĩa hoàn hảo có ba trường phái riêng biệt:

Chủ nghĩa hoàn hảo yêu cầu ở bản thân

có nghĩa là tự đặt ra những yêu cầu cao với chính bản thân bạn

và tự trách móc khi bạn thất bại.

Chủ nghĩa hoàn hảo theo quy định xã hội

là cảm giác mà bạn phải sống theo những kỳ vọng từ xung quanh để được coi trọng.

Và chủ nghĩa hoàn hảo yêu cầu ở những người khác

với nghĩa mong đợi sự hoàn hảo từ những người khác

và cực kỳ khó tính khi phán xét sự thể hiện của họ.

Miranda chính là cuốn sách giáo khoa thể hiện chủ nghĩa hoàn hảo yêu cầu ở người khác này.

“Sao không ai chịu chuẩn bị vậy nhỉ?”

Bà ấy không chấp nhận gì khác ngoài sự thể hiện tốt nhất từ những nhân viên của mình

và sẵn sàng mổ xẻ họ nếu không đạt được tiêu chuẩn đó.

Nó chỉ khiến tôi thất vọng thêm thôi.

Sao có vẻ khó khăn đến thế để chuẩn bị cho một buổi tổng duyệt tử tế nhỉ?

Các người có hàng đống thời gian để chuẩn bị.

Thế mà vẫn khiến tôi thấy khó hiểu quá.

Với tư cách là sếp, bà ấy tạo ra một môi trường nơi mọi người sống trong tình trạng bị khủng bố liên tục.

Nhưng nằm ở một khía cạnh khác, những tiêu chuẩn nghiêm ngặt của Miranda

lại mang đến một ảnh hưởng rất tích cực.

Chúng ta có thể thấy lợi ích từ việc chỉ đạo của Miranda

trong quá trình biến đổi ở cô trợ lý của bà ấy, nhân vật chính của bộ phim: Andy.

Hãy dành ít phút để nhìn lại Andy khi bộ phim mới bắt đầu:

Cô ấy hoàn toàn chả chuẩn bị được gì cho buổi phỏng vấn của mình.,

“Miranda là ai?”

“Ôi Chúa ơi,

tôi sẽ giả bộ như cô chưa hề hỏi tôi chuyện đó.”

“Vậy là cô không đọc Runway?”

“Uh, không.”

cô ấy không có kinh nghiệm thực tế nào ngoài mấy bài báo viết hồi đại học

cũng như chẳng tìm được việc ở nơi nào khác,

“Cơ bản là chỗ này hoặc Auto Universe.”

và lại còn có thái độ coi thường chiếu cố đến thời trang.

“Bởi vì nơi này, nơi biết bao người

đã sống chết để xin vào đây làm việc, chỉ là nơi để cô hạ cố đến làm việc.”

Chúng ta biết cô gái trẻ này thông minh và nhiệt huyết.

Cô ấy sẵn sàng từ bỏ

một con đường sự nghiệp an toàn hơn

chỉ để theo đuổi ước mơ viết lách của mình.

“Bố chỉ đang cố hiểu tại sao một người

đã đỗ trường Luật Stanford lại từ chối nó để quay sang muốn làm nhà báo.”

Nhưng cô lại vẫn chưa thực sự hoàn thành việc gì cả khi đến với Runway.

Những gì mà cô ấy học được từ Miranda chính là sự xuất sắc

“Gọi cho chồng tôi và xác nhận bữa tối...”

“Ở Pastis? Xong rồi ạ.”

“Và tôi cần vài bộ quần áo để thay.”

“Vâng tôi đã nhắn đưa quần áo của bà đến rồi.”

Andy đã bắt đầu từ việc không hiểu tầm quan trọng của những chi tiết.

“Cả đống thời gian và năng lượng mấy người đó dành cho

những chi tiết nhỏ nhặt, tầm thường. Để làm gì cơ chứ?”

Bài học này đã được tóm tắt lại ở phân cảnh buổi duyệt thử,

nơi cô không thể phân biệt sự khác nhau giữa hai chiếc thắt lưng.

“Chỉ là đối với tôi, hai cái thắt lưng đó trông giống hệt nhau.”

Nhưng với Miranda thì đó lại là sự khác biệt rõ ràng.

Và để nhấn mạnh quan điểm của mình về chuyện chi tiết là tất cả,

bà ấy bắt đầu chọn bộ trang phục của Andy để phán xét.

“Nhưng điều cô không biết là cái áo len đó không chỉ là màu xanh.

Cũng không phải màu xanh lam hay xanh ngọc.

Nó thật ra là màu xanh da trời.”

chứng minh cho cô gái trẻ này thấy rằng đôi mắt chú ý đến các chi tiết chính là

chìa khóa để mở ra một bức tranh rộng lớn hiểu biết về thế giới.

“Tuy nhiên, màu xanh đó tượng trưng cho hàng triệu đô la và vô số ngành nghề.

Và điều hài hước là cách cô nghĩ mình đã lựa chọn không hề liên quan đến ngành công nghiệp thời trang.

Trong khi thực tế, cô đang mặc một cái áo len đã được chọn cho cô bởi những người trong căn phòng này...”

Một kỹ năng quan trọng khác mà Miranda đã dạy cho Andy chính là sự tháo vát.

“Chúng tôi đã có tất cả những cuốn Harry Potter đã xuất bản.

Bọn nhóc muốn biết chuyện gì tiếp theo.”

“Bà muốn bản thảo chưa xuất bản sao?”

Khi cấp trên của bạn yêu cầu một điều gì đó bất khả thi,

bạn sẽ buộc phải tìm ra cách để làm được nó.

“Vâng, tôi biết là không thể lấy... Nhưng, tôi đang thắc mắc nếu anh

có thể biến điều không thể thành có thể...

Thì điều đó cũng có thể không?”

Bản thân Andy cũng thấy ngạc nhiên với những gì mà cô có thể hoàn thành

dưới áp lực dữ dội đó.

“Đó là ngài đại sứ Franklin. Và người phụ nữ đã khiến ông ta bỏ vợ mình, Rebecca.”

Có một điều mà chúng ta cứ được nghe liên tục trong suốt bộ phim

rằng làm việc cho Miranda sẽ mở ra bất kỳ cánh cửa sự nghiệp nào.

“Làm việc cho bà ấy một năm và rồi cô có thể làm ở bất kỳ tạp chí nào cô muốn.”

Ban đầu chúng ta nghĩ đó có thể là nhờ uy tín của Runway,

nhưng rồi nhận ra rằng nó còn hơn cả vậy nhờ những phẩm chất

mà làm việc cho Miranda sẽ thấm nhuần trong bạn:

sự kiên cường, một tinh thần làm việc không mệt mỏi,

và nỗ lực vượt lên trên tất cả.

“Ồ không, tôi đã làm hai bản và đóng bìa, sắp xếp lại

để chúng không trông giống như bản thảo.

Đây là một bản khác.

Bà biết đấy, để đề phòng thôi.”

Về cuối phim Andy nổi nên như một người với khả năng chuyên nghiệp

sẵn sàng theo đuổi ước mơ làm báo của cô ấy.

Thứ mà cô đã không đạt được lúc đầu.

Lauren Weisberger, người viết cuốn sách The Devil Wears Prada

dựa vào khoảng thời gian làm việc với tư cách một trợ lý ở Vogue,

đã nói rằng mặc dù có phải vật lộn, nhưng đó vẫn là

“một trong những quãng thời gian quý báu nhất sự nghiệp của mình”

bởi vì cô đã được học hỏi từ những người quyền lực nhất

thống trị lĩnh vực của họ.

Bên cạnh những kỹ năng được Miranda truyền đạt đó,

còn có một điều quan trọng mà cả Andy và Miranda đều sở hữu ngay từ ban đầu:

lòng tự trọng.

Khi Andy bắt đầu làm việc tại Runway, trợ lý cao cấp của Miranda là Emily.

“Tôi hy vọng cô biết đây là một công việc cực kì khó vì cô hoàn toàn hiểu sai rồi.

Nếu cô làm rối tung cả lên, thì tôi sẽ là người đầu tiên lên thớt đó.”

Emily xem có vẻ phù hợp với công việc này hơn nhiều, khi mà cô ấy hoàn toàn cống hiến cho công việc,

có niềm đam mê với thời trang và tôn thờ mặt đất mà Miranda bước qua.

“Bà ấy là tổng biên tập của tạp chí Runway. Chưa kể tới, là một huyền thoại.”

Nhưng thứ duy nhất mà cô ấy thiếu lại chính là sự tự trọng như của Andy.

Emily sẽ không bao giờ dám nói lại Miranda

hay khẳng định bản thân một cách có ý nghĩa.

“Cô không được hỏi Miranda bất cứ thứ gì.”

Điều mà Andy đã dám làm.

Mặc dù không thể hiện được nhiều ở màn phỏng vấn,

nhưng Andy từ chối bị xem nhẹ.

“Nhưng tôi thông minh. Tôi học hỏi rất nhanh và chịu khó làm việc.”

Và niềm tin của cô vào bản thân mình đã khiến Miranda phải nhìn lại.

Lý do mà sự tự tin của Andy đã đánh lên tia lửa hứng thú nơi Miranda

là do nó đã gợi nhớ đến chính bà ấy.

“Cô đây rồi Emily.

Tôi còn phải kêu tên cô bao nhiêu lần nữa?”

“Thật ra là Andy.”

Đó là một phần quan trọng trong bản sắc cầu toàn của bà ấy.

“Còn cô, với đơn xin việc đầy ấn tượng...và bài phát biểu hùng hồn về nguyên tắc làm việc của mình...

Tôi, um, tôi đã nghĩ cô sẽ khác biệt.”

Kẻ thù của người phụ nữ đi làm

Thông qua Miranda, bộ phim nhấn mạnh vào tiêu chuẩn kép

mà những người phụ nữ đi làm phải đối mặt trong quá trình theo đuổi sự hoàn hảo của họ.

Trong cuốn sách, Weisberger tạo ra nhân vật Miranda dựa trên người sếp cũ của mình,

vị Tổng biên tập tạp chí Vogue-Anna Wintour.

Nhưng với vai diễn của mình trong bộ phim, Streep đã chọn một hướng đi khác

bằng cách học hỏi từ những người đàn ông mà bà biết ở Hollywood, bắt đầu với Clint Eastwood.

“Có một sự thật rằng khi bà không cao giọng thì bà còn đáng sợ hơn nhiều.”

“Tôi học được cái đó từ Clint Eastwood đấy.”

“Ohh”

“Ông ấy không bao giờ phải cao giọng trong cảnh quay,

và chẳng còn điều gì có thể đe dọa hơn thế nữa.”

Streep đã giải thích rằng chất giọng trầm của Eastwood khiến tất cả mọi người

"buộc phải chú ý lắng nghe,” và do đó khiến ông ấy trở thành

“người quyền lực nhất trong căn phòng.”

“Ông nhận được tin nhắn của tôi rồi chứ?”

Bà ấy cũng đề cập đến Mike Nichols, người đã đạo diễn bà ấy trong các bộ phim như Silkwood hay Heartburn,

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left