The first 200 lines.
CÔNG TY KHAI THÁC MỎ SHANDOR THÀNH LẬP NĂM 1927
CẨN THẬN KHÍ ĐỘC
BIỆT ĐỘI SĂN MA
CHUYỂN KIẾP
- Mẹ à, con đang cố ăn sáng đó. - Gần xong rồi.
- Ồ, con sắp mọc râu rồi này. - Mẹ!
Phoebe!
Con chảy máu rồi!
- Mẹ làm con chảy máu nè! - Có chết đâu mà. Phoebe!
- Con đang làm gì vậy? - Điện nhà bên đang chạy lệch pha.
- Nên con đã cột lại và đẩy lên 220. - Dừng lại đi.
- Giờ con có thể chạy cái máy tiện. - Và con không nghĩ là phải hỏi mẹ?
- Con nghĩ là, mẹ không có năng khiếu về khoa học. - Vậy à.
- Mẹ giỏi những thứ khác hơn. Như... - Máy sấy tóc của mẹ.
Món bánh Quesadillas. Mẹ làm món đó rất ngon.
- Cám ơn. Gì nữa đây? - Mẹ!
- Thiệt luôn? Con bị liệt hả? - Con chưa đủ tuổi.
Tôi đang chuẩn bị lái xe đi lấy tiền ngay bây giờ.
- Cô trúng số à? - Đại loại thế. Bố tôi vừa chết.
Không sao. Tôi chẳng nhớ ông ấy. Cũng lạ vì ông ấy để của lại cho tôi.
Nghe như bố tôi ấy nhỉ.
Bố của ông có bỏ nhà và dọn ra 1 trang trại khỉ ho cò gáy không?
Không.
Nghe này, tôi biết tôi không phải là 1 người thuê nhà đáng tin cậy.
Nhưng nếu cho tôi 1 tuần giải quyết mớ hỗn độn này, tôi sẽ mang tiền về.
Con sửa nó được!
Nghe này,
tôi sẽ đợi cô đi, sau đó mới đổi ổ khoá.
THÔNG BÁO TRỤC XUẤT
Thị trấn Summerville
Đây rồi. Thị trấn Summerville. Đây là nơi ông ngoại con sống.
Và chết.
- Không có một quán bar nào sao? - Tốt hơn nên có một quán bar.
Vui đấy.
"Hãy nhìn đi, cơn động đất kinh hoàng.
Mặt trời hoá thành 1 tấm màn đen, đại dương sục sôi,
mặt trăng hoá máu,
bầu trời sụp đổ. Sách Khải Huyền 6:12."
ĐẤY LÀ SỰ KẾT THÚC Vậy là bình thường nhỉ.
Này, có lẽ cũng may vì em chưa từng gặp bố.
Hay đây. Mẹ không nói là chúng ta được thừa kế một căn nhà sát nhân.
Nghĩ thử xem:
Bây giờ tất cả những thứ này là của chúng ta.
Pheebs, ngoan ngoãn đột nhập vào nhà ông con nào.
Giỏi.
Ôi trời.
Không có lấy một tấm hình.
Chuột.
Mẹ ra xem cái mỏ rác con vừa tìm thấy ở ngoài này.
Tuyệt thật.
Ôi, Chúa ơi, nó còn tệ hơn con tưởng tượng.
Chui xuống bàn bếp ngay!
Phoebe.
Tưởng nhớ mùa hè năm ấy chúng ta chết dưới bàn chăng?
Chắc nơi này xây trên một điểm đứt gãy rồi.
- Cũng có thể do khai khoáng. - Khai khoáng chết tiệt, nhỉ?
Ổn rồi, cũng may là chúng ta chỉ ở đây có một tuần.
Ừm thì gần như thế.
Vậy nghĩa là sao?
Nghĩa là chúng ta sẽ ở lại đây.
- Mẹ nói chúng ta chỉ ở đây 1 tuần! - Ừ, đó là trước khi ta bị thu hồi nhà.
- Mẹ nói mẹ có tiền tiết kiệm. - Phải, đó là trước khi mẹ có mấy đứa.
Thật sự là mẹ chưa bao giờ giỏi quản lý tiền cả.
Cám ơn, Pheebs.
- Cái gì vậy? - Sao em biết được?
Tôi giúp được gì không?
Xin chào. Chúng tôi là...
Đây là nhà của bố tôi.
Chào.
Chào.
Tôi là Janine Melnitz. Chúng ta đã nói qua điện thoại.
Tôi và bố cô là, cô biết đấy... Chúng tôi là... bạn.
- Rất tiếc về chuyện bố của cô. - Không sao. Cô biết ông nhiều hơn tôi.
- Tôi mới là người phải nói đáng tiếc. - Tôi chỉ giúp ông ấy
xử lý những hóa đơn đúng hạn.
- Như là người quản lý tiền nong? - Ồ, không có tiền gì để quản lý cả.
Anh ta gần như không trả nổi tiền điện nữa.
- Vậy là ông ấy không để lại gì cả? - Chà... Tôi không có nói vậy.
Có một khoản nợ kha khá.
Cô Melnitz,
tôi đến đây ký giấy tờ, gói ghém đồ đạc rồi sẽ rời đi với một ít tiền.
Cô đang nói với tôi là chỗ này không có giá trị gì cả?
Giá trị kỷ niệm thì có đấy.
- Lát nữa cậu có đi không đấy? - Dĩ nhiên rồi.
Đơn hàng của tôi đâu?
Mẹ không thể tin một nơi như thế này còn tồn tại.
Con không thể tin chúng ta phải ở nơi khỉ gió hết mùa hè này.
- Chúng ta phải sống, mẹ biết không? - Con không nghĩ mẹ cũng phải sống à?
Không. Mẹ là mẹ. Mẹ sống vì tụi con.
Con quay lại ngay.
Ờ.
Này. Con có thể tìm bạn ngoài kia đấy.
- Biến ra họ từ cái gì ạ? - Nghiêm túc đấy.
Ngôi nhà mới có thể là một cơ hội cho khởi đầu mới.
Chỉ cần con mở lòng thôi.
2 khoai chiên, 3 hamburger Spinner, hành tây nướng, một không phô mai.
- Lucky, có vấn đề với thịt rồi. - Tôi thấy không ổn rồi, Lucky.
Có vấn đề với thịt rồi. Anh ta đang nôn thịt ra kìa!
Quán này ngầu nhỉ.
Tớ xài nó ngay đấy.
- Tôi không phải chủ quán. - Hẳn là không phải cậu rồi.
Cậu nhìn có vẻ trẻ để sở hữu quán đó.
Tớ thấy thông báo trước cửa. "Cần phụ việc"?
Tớ có thể có ích đấy.
Chỗ "Kinh nghiệm" cậu viết là "Thân thiện" với khuôn mặt đáng yêu?
Tại tớ không biết phải viết gì.
Tôi thì không nghĩ "thân thiện" là kinh nghiệm đấy.
Nó cũng cần kinh nghiệm đấy.
Cậu bao nhiêu tuổi?
17.
- Cậu nói tốt giúp tớ được chứ? - Tôi có thể nói giúp là cậu biết đi.
- Tên tớ là Trevor. - Tên tớ là Trevor.
- Này cậu, thế tuyệt lắm đấy. - Dễ thương hết xảy đó.
Cậu có cơ hội với cô ấy. Thật sự đấy.
- Cô định đi đâu? - Thật ra, chúng tôi tính ở đây.
Cô biết trang trại bên ngoài cao tốc với cái nhà kho không?
"Dirt"? Nó là của bố tôi.
Lão nông Dirt có gia đình à?
Bà biết bố tôi à?
Không ai biết bố cô cả.
Chà, chắc ông ấy bị bỏ quên rồi.
Không đâu.
Sao rồi lãng tử?
Khỉ thật.
Cái gì vậy?
Nhanh nào! 15 phút nữa đi nhé!
Này, Pheebs, hôm nay đến trường, đừng ngại bắt chuyện nhé.
Mẹ đùa à? Lời khuyên gì ghê quá. Mẹ đặt sẵn thất bại cho em ấy đó.
Này, mấy câu chuyện cười thế nào rồi?
Tại sao bạn không bao giờ được tin các nguyên tử?
Bởi vì chúng tạo ra mọi thứ.
- Vui đấy chứ. - Không, vui con khỉ.
- Mẹ thả con ở đây được rồi. - Sao? Con xấu hổ à?
Phải. Chào.
Yêu con!
- Suýt nữa thì giết cậu rồi. - Ừ, với mặt thộn của cậu.
- Sao thế? Con thích đến trường mà. - Con thích học.
Đây là một cái trại được tài trợ cho những thành phần phạm pháp.
Được thôi. Vậy con giúp mẹ dọn gác xép nhé.
Thôi con chọn cái trại này vậy.
Này, mở lòng ra nhé.
Cô ổn chứ?
Ừ. Ngày đầu. Anh tưởng tượng được họ dạy những gì ở trường hè chứ?
Tôi có thể. Tôi dạy ở đây.
- Ồ. Tôi xin lỗi. - Không sao.
Hầu hết những đứa trẻ đến đây, chúng đều không được lanh lợi lắm.
Chào, Colin.
Đứa nhóc đấy...
Tôi có thể làm những gì tôi muốn.
- Ổn nhỉ. - Phải? Công việc mơ ước đấy.
Chào buổi sáng. Hôm nay mấy nhóc thế nào?
Các trò có thể gọi ta là Thầy Grooberson.
Thầy biết.
Mấy đứa không muốn ở đây. Thầy cũng vậy.
Bây giờ, có vẻ trường chúng ta vẫn còn hoạt động ở thời tiền sử,
nhưng thầy tìm thấy thứ này ở phòng khách của giáo viên.
Nó ngầu lắm. Gọi là Cujo.
Nó là câu chuyện về con thỏ Saint Bernard...
Thôi được rồi. Thầy không muốn kể quá nhiều.
Nhưng thử tưởng tượng nếu Beethoven mắc bệnh dại
và bắt đầu lây cho những đứa trẻ,
các em sẽ biết được.
Thưởng thức nhé.
Sẵn sàng trong. Ba, hai, một.
Cô ấy ngồi một mình,
một kẻ bị ruồng bỏ, bị từ chối bởi mọi người.
Nhưng bí mật của cô ấy là gì? Có lẽ cô ấy đang chạy trốn.
Đang chạy trốn...
khỏi chính cô ta. Và, bắt đầu.
Thật ra, ông của tớ vừa chết.
Mẹ tớ nói là bọn mình ở đây chỉ để nhặt đống đổ nát này.
Vậy là cậu ở đây để khám phá bí ẩn về cái chết của ông?
Không. Ông tớ chết tự nhiên.
Cậu có chắc là không có gì không tự nhiên chứ?
Chắc.
Khá chắc nó chỉ là một cơn đau tim bình thường.
Sát nhân thầm lặng.
- Tớ là Phoebe. - Tuyệt. Tớ là Podcast.
Tại sao mọi người gọi cậu là Podcast?
Tớ tự gọi mình là Podcast. Bởi vì tớ thích podcast.
- Sơn sửa thứ gì à? - Phải.
Cô ở đâu?
Trang trại tận thế cũ ở cao tốc 99. Đó là nhà của bố tôi.
Lão nông Dirt có gia đình à?
- Ai cũng gọi ông ấy như thế à? - Không có ý gì đâu.
Ông ấy luôn làm việc mỗi tuần trên mẫu đất ấy, nhưng...
không bao giờ gieo hạt, tưới nước, hay trồng bất cứ thứ gì.
Điều đó thật gây tò mò.
Dù sao cũng là một khách hàng tuyệt vời.
Ông ấy đã mua một số thứ kỳ quái.
Ừm, nghe có vẻ giống như ông ấy.
Cái gì đây?
Xin chào.
Ngoài kia có một bộ phim siêu giải trí về một con chó giết người đấy nhóc.
Đây có phải là bản đồ địa chấn không?
- Phải. Làm sao nhóc biết được? - Vì nó là bản đồ hoạt động địa chấn.
- Phải. Nhưng... - Thầy là một nhà địa chấn học à?
Bộ khó tin lắm sao?
Trông thầy giống huấn luyện viên đá banh hơn.
Cám ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.