The first 200 lines.
Các tập trước trên "Billions"...
Donnie Caan.
Ta sẽ nâng số vốn của anh ta lên 3 lần.
Bắt đầu với 200,000 cổ phiếu của Rubinex.
Dean, Tổng thống đời thứ bảy. Gợi ý? Hai đời sau Monroe.
Jackson. Andrew Jackson.
Gordie, ông ấy đến từ đâu?
Biên giới hai bang Carolina.
Tất cả tôi cần làm chỉ là đóng búa,
và rồi anh sẽ trông như cứt.
Tôi cần anh tìm Martina Slovis.
Bỏ học trường luật Brooklyn. Chỉ duy nhất cho tôi.
Raul Gomez. Quỹ hưu trí cảnh sát New York.
Tôi muốn cảm ơn vì đã gặp riêng với tôi.
Tôi biết nếu số tiền của mình trao cho anh,
anh sẽ cố hết sức mình
và không quan tâm nó trông thế nào.
Công ty này đã bị tấn công.
Chúng ta sẽ đưa hắn vào tù.
Chúng ta sẽ huy động cỗ máy chiến tranh!
Đệt, đúng thế!
Em chưa bao giờ thấy anh ta như thế.
- Cô nghĩ tôi phản ứng thái quá à? - Cho anh biết
- việc anh ta làm. - Anh ta đang đi tìm một chiến thắng.
Bên bị cáo chấp nhận mức phạt tài chính
1.9 tỷ đô.
Không phải anh ta nói sẽ không bao giờ dàn xếp?
Đó là điều anh ta vẫn nói.
Làm sao lại thế?
Chúng ta có thể kiếm được 1.9 tỷ đó trong 8 tháng nhỉ?
Sáu tháng.
Anh không được quyền giao dịch chứng khoán,
thậm chí cho cá nhân anh cũng không.
- Em không thể đứng ở giữa. - Không đâu.
Anh đã quyết định, vì cuộc hôn nhân của chúng ta,
anh đã quyết định rút ra.
Anh có thể trông cậy vào tôi để hoàn thành điều mà anh đã khơi dựng.
Toàn tâm toàn lực.
Tôi vẫn cần anh cập nhật tin tức cho tôi.
Vậy thì anh không thực sự rút ra.
Về mặt công khai.
::.. BILLIONS ..::
Này, chờ đã. Bố ở đằng kia.
Lại nữa à? Các cậu hút cạn máu của tôi rồi đấy.
Axelrods, các cậu học được mánh khóe từ bố mình.
Luôn để người khác trả thay,
dù các người có giàu đến đâu.
- Cảm ơn chú Layner. - Cảm ơn bố.
Thêm cốc nữa cưng ơi.
Các cậu có thể mua được thứ vớ vẩn đó chỉ với vài đồng.
Tôi nghĩ sẽ không thành vấn đề với các cậu đâu. Đi nào.
Đó à?
Này, Bruce!
Mẹ, xô-đa của con!
Mẹ kiếp.
Đi nào, các cậu.
- Chào mẹ. - Chào con.
- Chào mẹ. - Chào con.
Gặp sau.
Vậy đi chơi thế nào?
- Tuyệt vời. - Quá đã.
Chào.
Bọn trẻ về nhà ổn cả chứ?
Ừ. Tại sao?
Tôi thấy chúng đi cùng Bruce Layner,
và có vẻ anh ta đã quá chén.
Anh ta đã quá chén.
Nhưng tôi không kịp gọi chúng.
Cảm ơn Lily. Không. Tôi rất cần thông tin đó.
Tôi rất cảm kích khi cô đã gọi.
Này, mấy đứa, trước khi xuống hồ, mẹ cần hỏi vài câu.
Chú Layner có hành động kỳ quặc gì không?
Một chút.
Chú ấy cứ nói mãi về tiền bạc.
Để khiến bọn con cảm thấy không thoải mái.
Rồi gì nữa?
Chú ấy có...
Chú ấy có uống trên xe không?
Trả lời mẹ đi.
Có một vỏ lon bia trên xe.
Con có thể nghe mùi từ ghế sau.
Tại sao mấy đứa không nói gì? Tại sao lại để chú ấy chở đi?
Chú ấy là người lớn.
Mấy đứa có chắc chú ấy đã uống rượu
trong lúc chở mấy đứa về không?
Lily nói nhiều hơn là một ly.
Dạ đúng, bố. Chú ấy có uống.
Bobby!
Đến giờ Margarita!
Ai muốn uống Margarita nào?
Chào, chào Axe!
Mày say mà dám chở con tao về sao?
Chà, ông bạn. Tôi chỉ uống một hai cốc bai thôi.
Ba là cao nhất. Chẳng xi nhê gì.
Tôi đã đưa mấy thằng nhóc cục cưng của anh về nhà.
Gì? Tao sẽ giết mày, thằng khốn nạn!
- Uhh! - Oh!
Đứng dậy!
Chuyện này sẽ khiến mày trả giá đấy.
Cũng đáng.
Ai đó gọi cảnh sát đi.
Anh muốn uống cà phê hay nước lọc, anh Spyros?
Một ly cortado.
Uh...
Chúng tôi không có máy pha chế.
Có lẽ là ai đó có thể chạy ra ngoài mua.
Chủ nhật chỉ có mình tôi.
Không, không. Tôi trả.
Người ta sẽ biết loại đó chứ?
Cortado.
Kiểu như macchiato, nhưng có nhiều bọt hơn.
Bọt nhỏ. Mịn hơn.
Cảm ơn, cưng.
Nói để anh biết,
Tôi không chọn mua vì giá của một ly espresso...
hay ngay cả vài ly espresso
hay bất kỳ giá nào khác.
Anh đã phá hỏng buổi dàn xếp.
Anh đã rút ra.
Vậy nên chúng ta phải đi đến một thỏa thuận mới
về vai trò của tôi.
Và sẽ phải là một vai trò quan trọng hơn.
Vai trò lãnh đạo.
Mùi của tôi sẽ phải tràn ngập khắp nơi này.
Như anh chỉ ra,
tôi, chính bản thân tôi, đã rút ra khỏi vụ án.
Tôi đứng bên ngoài.
Vậy làm thế nào tôi có thể bị ràng buộc...
Ô, thôi nào.
Cả hai ta đều biết việc anh rút chân chỉ là hình thức.
Đừng ép tôi phải đào bới cái rađiô CB cũ kỹ
và gọi đến một toán phóng viên và các tay điều tra
để tìm cho ra lẽ.
Ô, hoặc là phỏng vấn bà nhà hoặc...
Ô kê.
Anh thắng. Lần nữa.
Bọn tôi đã thỏa thuận.
Và dù lúc đó tôi bị ép buộc,
nhưng tôi vẫn còn bám vào.
Vậy nên anh sẽ đến vào một chiều trong tuần
khi văn phòng mở cửa.
Tôi sẽ yêu cầu nhóm của Connerty tập trung lại,
và họ báo rõ mọi chi tiết cho anh.
Cùng hợp tác với anh và SEC.
Không. Không phải hợp tác.
Tôi sẽ chỉ đạo vụ này,
và tôi cần anh nói rằng anh chấp nhận.
Tôi muốn trở thành người chỉ huy.
Tôi sẽ chuyển lời cho người của tôi.
- Còn ly cortado của anh? - Anh uống đi.
Dale?
Giờ tôi cần thông tin liên lạc của Martina Slovis.
Tôi đến đây dự bữa tiệc độc thân của Stewart.
Ngay đằng sau đó.
Những người trong thế của tôi có tự trách bản thân mình không?
Chẳng có lý do gì cả.
Đó đúng là điều anh cần làm.
Chẳng có gì phải tự trách. Đó là bản tính con người.
Nghe này, Axelrod thay đổi điện thoại,
thuê người bảo vệ mình.
Nên tin tôi đi, đây là chuyện anh ta biết sẽ đến,
điều mà anh ta biết mình xứng đáng.
Không phải từ tôi.
Cảm thấy hơi tội lỗi,
nhưng đừng có đổi ý,
như tôi với những cái burger kép.
Không, nhưng, Dale, anh cần phải dừng lại. Còn anh ta cần phải tiếp tục.
Bọn tôi cần anh ta và anh trực tiếp cùng thực hiện một thương vụ.
Và khi anh ta làm thế, bọn tôi cần anh xác nhận
nguồn tin là nội gián.
Chà, khó mà khiến anh ta làm thế.
Đó là lý do anh nhận được cái thỏa thuận ngon lành này
để thực hiện điều đó. Hở?
Ô-kê, chuẩn bị sẵn sàng cho anh ta.
Xin lỗi đã làm phiền,
nhưng tôi muốn nắm thông tin về thương vụ Kemlot.
Và anh đã hủy bỏ cuộc gọi vào tối Chủ nhật, nên...
Đó là ngày nghỉ cuối tuần.
Okay . Anh nghĩ liệu tôi nên sẵn sàng
để bóp cò ở phiên mở cửa ngày mai?
Chờ đã.
- Nhưng anh nói... - Tôi không chắc.
Vậy cũng được. Cảm ơn.
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Ừ, như tôi nói đó là một ngày nghỉ cuối tuần.
Sao không vào nhà làm một ly?
Nó...
Còn hơn cả là hiểu được.
Xét theo hoàn cảnh đó, nó là điều không thể tránh khỏi.
Thằng khốn đó xứng đáng mà.
Nhưng cuộc sống của tôi có được bằng cách chặn đứng điều không thể né tránh.
Cứ để những con chó khác chảy dãi khi chuông reo.
Tôi chờ cho đến khi thức ăn dâng lên tận miệng.
Đó là cách mà tôi được no bụng trong lúc nhưng kẻ còn lại kêu gào tru tréo.
Chúng ta không chọn lựa cách thức và thời điểm phản ứng.
Thực nghiệm đã chứng minh.
Anh đã đọc qua về nghiên cứu của Pavlov phải không?
Tôi từng học chuyên ngành chính là tâm lý/triết học.
Chuyên ngành phụ là lý thuyết kinh tế,
ở Yale, nó cũng như một lớp triết học.
No comments yet. Be the first to leave one.