About is Love (Da Yue Shi Ai / 大约是爱)

About is Love (Da Yue Shi Ai / 大约是爱)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

About is Love EP19-20
A Commentary by Candy8570

Tags

other
Published on: 2020-03-02
Downloads: 29
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 190 lines.

CÓ LẼ LÀ YÊU

Tập 19

Trợ lý An.

Anh có thể nói giúp tôi không?

Bây giờ anh Minh Thành vẫn tắt điện thoại.

Anh ấy không bị bắt đấy chứ?

Cô nghĩ anh Minh Thành của cô là người xấu sao?

Đương nhiên không phải.

Thế thì cô cứ tiếp tục tin cậu ta đi.

Bây giờ sự lo lắng của cô

chính là không tin tưởng cậu ta.

Trợ lý An.

Đến rồi sao?

Đi theo tôi.

Được.

Người đến rồi ạ.

Người bán đứng công ty tôi đã đến rồi.

Chủ tịch, tôi...

Vệ An, anh ra ngoài trước đi.

Vâng.

Ngồi đi.

Thế nào?

Giống như những gì Vệ tổng đã nghĩ.

Chuyện này có liên quan đến Hà tổng.

Nói tiếp đi.

Mấy tháng trước,

khi Hà tổng mới về nước,

đã âm thầm tìm người mua lại công ty nghệ thuật Vân Mã.

Sau đó được Hà Úy giới thiệu,

mới quen biết với Tiết Tư.

Hà Úy.

Quả nhiên trong vụ này có cậu ta.

Thật ra không chỉ là công ty nghệ thuật Vân Mã,

mấy năm nay,

Hà Úy luôn âm thầm đưa ra ý kiến cho Hà tổng,

xúi giục Hà tổng đầu tư

nhiều dự án không cần thiết.

Nhưng những khoản đầu tư này

cuối cùng đều viết dưới tên anh ta.

Đúng là phân tốt không bón ruộng người ngoài nhỉ.

Nhưng tôi vừa phái cậu đi điều tra,

đã có người nói cậu lấy trộm thông tin công ty.

Xem ra cậu ta đã cài không ít tai mắt

ở bên cạnh tôi.

Vậy chủ tịch tính sao?

Làm sao à?

Chẳng lẽ nói mẹ và cậu tôi

cùng bắt tay lừa tiền tôi sao?

Nếu chuyện này để lọt ra ngoài,

chỉ khiến công ty nghệ thuật Vân Mã mất mặt.

Đến khi đó không chỉ tổn thất về kinh tế,

mà chắc tôi cũng sẽ trở thành trò cười.

Vì vậy chủ tịch

định dập tắt chuyện này sao?

Nếu là cậu, cậu sẽ làm gì?

Cờ vây xem trọng đại cục tổng thể,

có khi vì sự thắng lợi chung

mà không thể không hy sinh những con cờ nhỏ.

Bước cờ đó gọi là gì?

Bỏ tốt giữ xe.

Nhất là những con cờ

vô danh tiểu tốt không có chống lưng.

Anh Minh Thành.

Thi Thi, lại khiến em lo lắng nữa rồi.

Anh yên tâm.

Em chắc chắn không để anh bị sao.

Thi Thi.

Chủ tịch,

ra điều kiện đi.

Chỉ cần anh chịu tha cho anh Minh Thành,

ngoại trừ chuyện giết người phóng hỏa,

bảo em làm gì em cũng chịu.

Thật sự chuyện gì cũng được sao?

Tất nhiên là không được quá đáng quá.

Anh đã nói rồi,

em đừng quản chuyện của Lý Minh Thành.

Anh cũng biết quan hệ

giữa em và anh Minh Thành mà.

Cho dù bọn em không thể ở bên nhau,

anh ấy cũng như anh trai ruột của em vậy.

Vì vậy em không thể để anh ấy

bị chút tổn thương nào.

Vậy nếu như anh thật sự

định xử phạt Minh Thành,

có phải em sẽ không giúp anh trị liệu nữa không?

Không đâu.

Chuyện nào ra chuyện đó.

Chuyện em đã hứa với anh

thì em nhất định sẽ hoàn thành.

Nhưng thế thì em sẽ rất không vui.

Nếu em mà không vui

thì sẽ ảnh hưởng hiệu quả trị liệu.

Mà nếu ảnh hưởng hiệu quả trị liệu

thì sẽ lâu khỏe lại lắm.

Em đang uy hiếp anh

bắt anh tha cho Lý Minh Thành à?

Đây không phải uy hiếp.

Là nhờ vả.

Tuy em biết chuyện này liên quan đến

lợi ích công ty,

nhưng nếu anh Minh Thành thật sự có lỗi lầm,

anh ấy nên bị trừng phạt.

Em chỉ mong chủ tịch

có thể cho anh ấy thêm một cơ hội.

Được, anh hứa với em,

anh nhất định sẽ dùng cách công bằng nhất

để giải quyết chuyện của Lý Minh Thành.

Cảm ơn chủ tịch.

Ra ngoài đi.

Anh thật sự không định nói cô Chu biết sao?

Để cô ấy lo lắng thêm mấy ngày nữa đi.

Đúng rồi, phòng tranh của Ninh Phi

đã dọn dẹp xong chưa?

Tôi muốn mau chóng dọn đến đó ở.

Vâng.

Nhiều xe hàng quá vậy, có ai sắp dọn đến đây sao?

Sao lại dọn đến nhà chúng ta?

Chắc không phải Vệ Khanh lại tặng gì cho em đấy chứ?

Xin chào.

Xin hỏi mấy thứ này có phải gửi Chu Thị không?

Thế thì chúng tôi không biết rồi,

chỉ bảo giao đến đây thôi.

Cô Chu.

Trợ lý An.

Anh dọn đến đây ở sao?

Không phải tôi, là chủ tịch.

Lần này thì đem chính mình ra làm quà tặng luôn.

Hoàn hảo.

Anh Minh Thành, chuyện của anh đã giải quyết xong chưa?

Đừng buồn quá.

Không được, nghe thảm quá.

Anh Minh Thành,

chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.

Ngày mai lại là một ngày mới.

Không được, quá tùy tiện.

Thôi, thôi, mình gọi điện thì hơn.

Không được.

Gọi điện thì sợ mình nói chuyện lắp ba lắp bắp.

Gửi tin nhắn vẫn hay hơn.

Không được, gửi tin nhắn không nghiêm túc chút nào.

Gọi điện thoại thì hơn.

Thôi, thôi, không gọi điện thoại.

Định làm gì vậy hả?

Em đã băn khoăn suốt cả buổi tối rồi đó.

Rốt cuộc muốn làm gì chứ?

Thì em muốn gọi cho anh Minh Thành

hỏi thăm chút thôi mà.

Lúc này mà em gọi điện cho anh ấy,

chẳng phải là xát muối vào vết thương của anh ấy sao?

Những lúc thế này,

em cứ để anh ấy yên tĩnh một mình là được.

Tự khôi phục tâm trạng.

Đúng, đây cũng đâu phải chuyện vẻ vang gì.

Với lại

anh ấy cũng chưa chắc đã muốn cho em biết.

Mọi người nói xem,

sao Vệ Khanh lại chuyển đến chỗ chúng ta?

Có biệt thự to vậy không ở,

còn có cả bể bơi.

Sao chị biết biệt thự của anh ấy có bể bơi?

Học siêu giỏi bảo thế.

Lần trước không tìm được em,

chị dùng app nhìn thấy.

Chị nhìn thấy những gì rồi?

Nhìn thấy hai người uống rượu đó.

Uống xong thì sao?

Uống xong thì mất điện.

Sau đó thì sao?

Sau đó thì không thấy gì hết.

Uống rượu xong đã làm gì?

Lần trước em chưa khai với bọn chị đâu.

Chỉ uống rượu thôi, hết rồi.

Thế em cuống lên làm gì?

Ai cuống?

Nói thật đi, Vệ Khanh chuyển đến chỗ chúng ta

có phải là vì em không?

Làm gì có chuyện đó.

Anh ấy ở biệt thự nhiều rồi,

muốn đổi khẩu vị thôi.

Chị thấy, đúng là anh ta muốn đổi khẩu vị rồi.

Nhà nóng thật đấy,

có phải chưa bật điều hòa không?

Thôi, cứ gọi điện cho anh Minh Thành vậy.

Có vấn đề.

Chắc chắn có vấn đề.

Thi Thi.

Anh Minh Thành.

Anh đừng buồn quá.

Đời người khó tránh phạm sai lầm,

vấp ngã một lần không đáng sợ.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left