The first 200 lines.
LÂU ĐÀI
dựa trên tác phẩm của Franz Kafka
K. đến vào một buổi tối muộn.
Chào buổi tối.
Tôi có thể thuê một phòng không?
Người chủ nhà không còn phòng nào để cho thuê..
Nhưng, bị làm phiền bởi người lạ mặt,
Ông đề nghị anh ta ngủ trên một chiếc chiếu rơm.
K. đồng ý.
Xin lỗi vì đã đánh thức ông dậy.
Tôi là con trai của quản lý lâu đài.
Ông phải có giấy phép mới được ngủ ở đây.
Hoặc là ông không có, hoặc là ông đã không xuất trình nó
Làng này là gì vậy? Có lâu đài nào ở đây không?
Tất nhiên là có rồi!
Tốt. Tôi sẽ đi tìm giấy phép đó.
Ngay bây giờ? Giữa nửa đêm?!
Tôi không thể hay sao? Vậy sao anh lại đánh thức tôi?
Để nói với ông rằng ông phải rời khỏi đất của Lâu Đài này thôi.
Hơi vội đấy, chàng trai
Tôi sẽ khiếu nại việc này vào ngày mai.
Những vị khách này sẽ là nhân chứng.
Tôi là người đạc điền cho Lâu Đài.
Các trợ lý và thiết bị của tôi sẽ có mặt ở đây vào ngày mai
Chúc ngủ ngon nhé, các quý ông.
Alo? Chào buổi tối, Schwarzer đây.
Schwarzer nói qua điện thoại rằng anh đã tìm thấy K.
và rằng anh ta thấy ông trông rất đáng nghi,
vì ông tự nhận là một người đạc điền
được thuê bởi Lâu Đài.
Vâng. Vâng. Tôi sẽ đợi.
Vâng. Cảm ơn.
Đã bảo mà!
Chẳng có người đạc điền nào ở đây cả!
Một tên lang thang! Một thằng ba hoa!
Thế mà chẳng tồi quá à!
Ông chủ? Hắn ư?
Thật bất ngờ ...
Tôi làm thế nào nói chuyện đó
cho ngài đạc điền viên đây?
Lâu đài đã chỉ định ông ta làm người đạc điền.
K. ở gần nhà thờ, với ngôi trường ở ngay phía sau.
Những đứa trẻ và giáo viên đang bước ra ngoài.
Từ xa, K. đã nhận thấy
người đàn ông có đôi vai hẹp.
K. chào người đàn ông trước.
Lũ trẻ ngưng ồn ào.
Anh thấy lâu đài chứ? - Vâng.
Tôi không phải người ở đây. Tôi mới đến hôm qua.
Anh ko thích à?
Xin lỗi? Anh hỏi tôi có thích Lâu Đài không à?
Sao tôi lại không thích nó chứ?
Trông nó thật mãn nhãn với người ngoài.
- Anh có biết ngài Bá Tước không? - Không.
Anh không biết ngài Bá Tước?
Sao tôi biết được?
Vị giáo đế thêm, thì thầm bằng tiếng Pháp:
Hãy để ý đôi tai vô tội này nhé!
Giờ tôi đi nghỉ một lúc. Tôi có thể thăm ông sau được không?
Tôi sống bên cạnh nhà tên bán thịt.
Tốt, tôi sẽ ghé qua.
Vị giáo gật đầu
và rời đi cùng lớp học của mình lũ trẻ tiếp tục la hét
K. bị phân tâm và khó chịu bởi cuộc trò chuyện.
Lần đầu tiên ông cảm thấy mệt mỏi
bởi tình trạng ông đang mắc phải.
Mỗi việc buộc mình phải tìm một lối vào lâu đài
đã đủ để cảm thấy mệt mỏi.
Con đường không dẫn đến lâu đài,
Nó chỉ dẫn đến gần đó,
rồi rẽ sang hướng khác.
và, dù nó không đi mất,
nhưng nó cũng không đến gần Lâu Đài chút nào nữa.
Tôi có thể vào được không? Tôi đang rất mệt.
Nhưng anh ta đang say!
Anh là ai? Anh ấy làm gì ở đây??
Tôi là người đạc điền đất đai.
À, đây là viên đạc điền..
Bà biết tôi à ?
Tất nhiên
Anh không thể ở đây.
Tôi không muốn ở lại,
chỉ nghỉ ngơi một chút thôi.
Cô là ai?
Một cô gái từ lâu đài.
Chúng tôi không tiếp khách đâu.
Ông là ai? Lasemann, thợ thuộc da.
Các cậu là ai?
Các trợ lý của ông ạ
Hả?
Trợ lý của tôi mà phải tham gia lại với tôi sao?
Vâng.
Họ chào nhau.
Nhớ lại ngày xưa
thời quân dịch của mình, K. bật cười.
Thật tốt.
Thật tốt rằng các cậu đã ở đây.
Nhưng các cậu đến trễ đáy, lũ cẩu thả!
Chặng đường dài quá ạ, thưa ông.
Thiết bị ở đâu?
Chúng tôi không có nó.
Tôi ủy thác những thứ đó cho các cậu mà?
- Không có nó ... - Không có ạ.
Cậu có biết công việc thế nào không?
Không!
Nếu các cậu là trợ lý của tôi, cậu phải biết công việc.
Mà làm sao tôi phân biệt được hai cậu?
Ngoài cái tên ra, hai cậu trông y hệt nhau.
Như hai con rắn ấy.
Thường thì, chúng tôi ở tách nhau!
Tôi gọi hai đứa cậu bằng cùng một tên nhé: Arthur.
Một trong hai người chắc chắn tên là Arthur? Phải cậu không?
Không, tôi là Jeremias.
Tốt. Chẳng quan trọng.
Cả hai cậu sẽ là Arthur.
Nếu tôi có ra yêu cầu gì, là ra cho cả hai cậu đấy.
Thế thì khó chịu lắm.
Chỉ có cách đó thôi.
Tôi đi ngủ đây.
Chúng ta đã mất một ngày rồi đấy. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu sớm.
Tìm cho tôi một chiếc xe trượt tuyết.
và phải có mặt ở đây lúc 6 giờ sáng.
Vâng.
Vâng là thế nào! Em biết việc này là bất khả mà!
Cậu ta nói đúng đấy.
Với Lâu đài, anh ta phải có giấy phép
Lấy thứ đó ở đâu?
tôi không biết ...
Có lẽ từ người quản lý?
Vậy thì gọi cho người quản lý!
Họ tuân lệnh,
chạy đến điện thoại và gọi
hỏi xem liệu K. có thể đến lâu đài vào ngày mai.
Nhưng bị từ chối.
K. đang ngồi ở bàn nghe chuyện.
Đầu dâu kia thêm vào:
Không phải ngày mai và cũng không bao giờ!
Để tôi tự gọi.
Những người nông dân đứng thành một vòng tròn xung quanh K.
Đa số chắc rằng K. sẽ chẳng nhận được hồi âm nào.
K. phải bảo họ im lặng.
Đường dây rất tệ:
K. chưa bao giờ nghe tiếng ồn nào như thế.
Nó giống như tiếng nói của vô số trẻ em,
hòa vào nhau theo một cách kỳ lạ
thành một giọng nói mạnh và cao vút.
một người đưa thư đang tìm ông.
- Đi ra! - Oswald đây. Sao ạ?
Vâng?
Tôi là trợ lý của viên đạc điền.
- Viên đạc điền nào? - Joseph.
Joseph? Trợ lý của ông là Arthur và Jeremias.
- Đây là những trợ lý mới. - Không, họ là mấy người cũ mà.
Không, người mới cả. Nhưng tôi là người cũ, tôi vừa đến hôm nay.
Làm gì có!
Vậy tôi là gì?
Anh là một trợ lý trước đây. Anh muốn gì?
Khi nào chúng tôi được vào Lâu Đài?
Không bao giờ.
Tốt.
Anh là ai?
Barnaba, người đưa thư.
Theo lệnh của Thị Trưởng,
Tôi sẽ theo dõi ông.
Bưu tá Barnabas, người mang cho ông là thư này,
sẽ đến để xem
ông cần gì, để chuyển lời lại cho tôi.
Tôi cố gắng để đảm bảo người làm của tôi được hạnh phúc.
Tôi không đọc được chữ ký.
- Tên ông chủ của anh là gì? - Klamm.
Chuyển lời cảm ơn của tôi tới ông Klamm
Tôi rất biết ơn sự chào đón nồng nhiệt của ông ấy.
Tôi cần chứng thư của tôi.
Tôi sẽ làm tất cả mọi thứ như đã thỏa thuận.
Tôi không có yêu cầu gì khác.
- Có cần tôi nói lại không? - Vâng ạ.
Cảm ơn ông Klamm. tôi rất trân trọng
sự tiếp đón thân thiện của ông,
ngay cả khi tôi chưa cho thấy chứng thực của tôi.
Tôi sẽ làm hết sức
như đã nói.
Tôi không có gì để đòi hỏi.
Barnabas!
Tôi đây.
Giọng anh ta yếu, xa xôi.
Barnaba không còn ở đây nữa.
Quay lại đây!
Lối này,
K. gọi anh ta
trong khi chạy về phía anh ta.
Họ gặp nhau
ngoài tầm nhìn của quán trọ.
Barnabas, tôi muốn nói một điều với bạn.
Tôi nghĩ rằng sẽ không có ích gì
nếu tôi cứ ở đây đợi anh đưa lời nhắn của tôi đến lâu đài.
Nếu tôi không tìm thấy anh,
ai biết tôi sẽ phải chờ đợi đến bao giờ?
Ông có thể yêu cầu ông chủ xác nhận
cho việc tôi sẽ đến thường xuyên,
anh chỉ sắp xếp một chút thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.