The first 200 lines.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
NETFLIX GIỚI THIỆU
STRASBOURG THÁNG 11 NĂM 1968
Gary.
Sao thưa ông?
Gã có triệu chứng cảm cúm đó là ai?
Không phải hôm qua anh ta cũng ở đây ư?
Anh ta đã ở đây một tuần rồi. Đó là một kỹ sư người Ý.
Chiếc xe quái gở bên ngoài là của anh ta sao?
Vâng. Đúng vậy.
Anh ta có đem hồ sơ đến và khao khát muốn ông đọc nó.
Nhưng tôi không muốn phiền ông.
Có nói với anh ta rằng ta chỉ xử lý tranh chấp giữa các quốc gia có chủ quyền?
Anh ta nói anh ta là nguyên thủ quốc gia,
và anh ta sẽ không chịu đi cho đến khi tôi đưa hồ sơ cho ông.
Tôi nghĩ anh ta hơi điên rồ và rất kiên quyết.
Được. Làm theo lời tôi.
Đưa hồ sơ cho tôi và làm ra vẻ như là một chuyện quan trọng.
Đây là hồ sơ mà tôi kể với ông.
Ồ, cảm ơn nhé.
Tôi sẽ đọc nó thật cẩn thận.
Tốt quá. Cảm ơn ông. Tạm biệt.
LIÊN HIỆP QUỐC
Anh ta đâu rồi?
- Ai cơ? - Cái gã điên cứ ho suốt đó.
- Tôi đã lo liệu đuổi hắn đi. - Không!
Đưa anh ta đến văn phòng tôi. Tôi cần nói chuyện.
Đi nào, nhanh lên!
Anh Rosa, liệu anh có biết hôm nay là ngày mấy và đây là đâu không?
Ngày 10 tháng 11 năm 1968,
ở Strasbourg, Ủy hội châu Âu.
Anh Rosa à, vậy Ủy hội châu Âu có thể giúp được gì cho anh?
Cứu hòn đảo của tôi.
Anh mua một hòn đảo à?
Không, tôi làm ra nó.
Anh ta nói tạo ra nó.
Anh mất mấy ngày để tạo ra hòn đảo này?
Đừng nói là sáu ngày. Thế sẽ là một sự trùng hợp đáng kinh ngạc.
Không phải sáu ngày. Tôi mất vài tháng lận.
Vậy anh đang sở hữu một hòn đảo do anh tự tạo ra.
Ừ… Không. Tôi đâu có nói là tạo ra. Tôi là kỹ sư mà. Tôi xây dựng nên nó.
Sau đó…
có lẽ là thế giới trên đảo…
Tôi nên đi thôi. Gã này đang trong trạng thái lú lẫn.
Anh ta cần người khác giúp, không phải ta.
Tôi cần Ủy hội châu Âu giúp đỡ. Đó là lý do tôi đến đây.
Anh Rosa, bình tĩnh đi.
Tôi không bình tĩnh được. Họ đang đến phá hủy mọi thứ.
Đây là hòn đảo mà anh đã xây à?
Phải. Như tôi đã nói, tôi là một kỹ sư mà.
Tiến sĩ cái quái gì chứ? Chết tiệt!
MỘT NĂM TRƯỚC
Tiến sĩ cái quái gì chứ? Chết tiệt!
Tiến sĩ cái quái gì chứ? Chết tiệt!
Cho tôi nói, ta đã là tiến sĩ rồi.
Ta đã vượt qua kỳ thi, nên giờ ta là kỹ sư chứ không…
Kỹ sư cái quái gì chứ? Chết tiệt!
Anh làm cái quái gì vậy?
Phạt đi!
Phạt gì chứ? Tôi chỉ đang nói… Thế không công bằng!
Mọi người à, anh ta nói đúng. Nếu thách đấu chuyên gia…
- Anh giành ly của tôi! - Phạt đi!
Phạt gì chứ? Tôi đang nói chuyện với kỹ sư thôi.
Họ khăng khăng phải thế rồi. Một hình phạt công bằng sẽ là
bắt anh ta
phải làm một trò thật ngu ngốc.
- Nhưng luật đâu phải vậy… - Trò ngốc.
- Tôi đâu có thua! - Trò ngốc.
Cô gái nào bước vào đầu tiên,
anh ta phải đến trò chuyện và nhân lúc cô ấy không để ý
thì anh ta phải hôn lên môi cô gái!
Chết tiệt!
Chào.
Em thế nào?
Rất vui được gặp.
Tôi sẽ quay lại ngay. Vâng…
- Hôn đi! - À thì…
Hôm nay bọn anh vừa mới thi chứng chỉ xong.
Hôn đi!
- Anh chính thức thành kỹ sư rồi. - Hôn đi!
- Chúc mừng anh! - Cảm ơn.
Mọi người, chúng tôi không thể hôn.
Chúng tôi không thể làm thế…
Họ muốn anh phải hôn em vì anh thua trong trò uống rượu.
- Ừ. - Anh đâu có thua.
Họ cứ đòi mãi…
Mọi người, không làm được đâu. Không thể làm thế.
Mọi người, chẳng ích gì đâu…
Phải, họ cứ nói mãi thì cũng chẳng có ích gì…
Ta không thể làm thế, em biết đấy…
Trông anh bảnh đấy.
Em cũng rất đẹp.
- Thật đấy. - Cảm ơn.
Em uống chút gì không?
À, dù sao thì…
Đúng là sự trùng hợp buồn cười khi ta gặp nhau tại đây…
Không hẳn đâu. Bologna đâu có lớn lắm.
À, phải.
Lần trước chúng ta gặp nhau,
em đang tìm hiểu cái người…
- Carlo. - Đúng vậy. Carlo.
Carlo.
Anh ta không đến đây à?
Dạo gần đây bọn em có vấn đề.
Thật tiếc khi nghe điều đó.
Không. Anh đâu có tiếc.
Thôi nào, rõ ràng là em đang…
Mối quan hệ của em chỉ là…
Chỉ là tạm thời thôi.
Hai người bên nhau bao lâu? Vài tháng?
- Ba năm. - Ba năm ư?
Cũng lâu gần bằng chúng ta.
Chắc là bố mẹ em thích anh ta.
- Sao hai người trục trặc? - Bố mẹ em cũng thích anh.
Bố em ghét anh mà. Em chưa trả lời anh.
Có lẽ bố ghét anh một chút nhưng
ông ấy còn chẳng để tâm đến chuyện ông ấy suýt bị mù
khi anh phá nát TV của ông ấy trong trận Ý với Nga.
Và anh chưa bao giờ xin lỗi em hay ông ấy.
Do nó tự nổ và em vẫn chưa trả lời câu hỏi.
Bọn em gây gổ vì anh ấy muốn cưới khi chỉ mới quen hơn ba năm.
- Tự nổ ư? - Anh biết là có chuyện mà. Cưới sao?
Cưới thì phải thận trọng. Anh ta không phải người phù hợp.
Anh đâu biết anh ấy, sao nói thế? Giờ anh là người không trả lời.
Tự nổ như là một ống tia âm cực tự nổ chứ không phải tác động cho nổ.
Do electron di chuyển trong chân không. Và anh có nói bố em là ngồi xa ra.
Anh chỉ muốn ông ấy tận hưởng trận bóng. Có ba đường sọc…
Xin lỗi Giorgio. Đã 11:00…
TV bị sọc thì làm sao xem trận đấu?
- Em phải đi rồi. Mai em có lớp dạy. - Khoan.
Để anh đưa em về.
Anh có xe hơi từ khi nào vậy?
Kệ cái nội thất xe nhé.
Anh làm ra chiếc xe này cho kỳ thi kỹ sư.
Anh nghĩ sẽ rất thú vị khi tạo ra thứ gì đó thực dụng.
Và anh tập trung chủ yếu vào động cơ hơn là tập trung nội thất.
Để tăng tiến độ, anh dùng luôn sofa của bà làm ghế ngồi.
Dù gì bà cũng mất rồi.
- Bà Margherita mất rồi ư? - Phải, hai tháng trước.
- Bà không chịu nổi vụ ta chia tay. - Ta chia tay ba năm trước rồi.
Ừ, bà bị suy sụp từ từ. Rồi chầm chậm qua đời.
- Giorgio… - Lý do chúng ta chia tay là gì nhỉ?
Bởi vì ở bên cạnh anh quá mạo hiểm.
Em phải chấp nhận rủi ro nếu em muốn thay đổi thế giới.
Anh khó mà thay đổi được thế giới bằng cách sửa mấy cái sọc trên TV.
- Anh có biết là nó đẹp lắm không? - Cái gì?
- Chiếc xe này. - À, cảm ơn em!
Chiếc xe trong lạ nhưng mà…
anh tự mình ráp một chiếc xe và nó hoạt động được. Nó chạy được!
Dù nó không phải là xe Jaguar của Diabolik nhưng…
Anh nói xe Jaguar của ai?
Diabolik.
- Diabolik, vua khủng bố đó. - Đó là ai?
Trong bộ truyện tranh mới nổi tiếng!
- Chưa từng nghe. Thật đó. - Hay lắm đó.
Bộ truyện đó nói về một tên trộm rất thông minh
và luôn đeo… hắn cứ luôn đeo mặt nạ…
- Họ đang đi theo ta. - Vậy à? Ừ, dừng xe lại.
CẢNH SÁT
Xin chào.
À phải.
- Chào buổi tối. - Chào.
Tại sao chiếc xe này lại không có biển số vậy?
Tại vì tôi không có mua chiếc xe này. Tôi tự mình ráp nó.
Xe này không có biển số ư?
Thật ra mà nói thì anh chưa nghĩ đến biển số.
Anh đang tỏ ra hài hước à? Mời bước ra ngoài.
Cho tôi xem bằng lái và giấy tờ xe.
Salvatore, kiểm tra lý lịch tư pháp của họ.
Tôi đây.
Để tôi giải thích.
Tôi tự tay chế tạo ra chiếc xe này.
Vì tôi là một kỹ sư.
Cho nên, cũng giống như biển số xe,
tôi cũng không có giấy tờ xe hoặc bằng lái xe gì cả…
Anh chở em đi nãy giờ mà không có bằng lái ư?
Anh chở em về chứ đâu có ép em. Đúng không?
- Em đòi mà. - Em đòi ư?
Anh sẽ không chở em dạo khắp Bologna trên một chiếc xe không biển số,
không bằng lái, hơi say xỉn…
- Anh vừa nói say xỉn ư? - Không, tôi không say.
Tôi chơi trò uống rượu thua. Thật ra tôi không thua…
Salvatore, kiểm tra lý lịch tư pháp hai kẻ này chưa?
Tôi là luật sư, xin hãy lịch sự. Không phải là "hai kẻ". Cảm ơn.
Đúng vậy. Cô ấy là luật sư của tôi.
Nên hãy bình tĩnh.
Giorgio, em không phải luật sư của anh. Tôi là luật sư quốc tế.
Chán thật. Ba cái luật quốc tế vô dụng chết tiệt…
Cô gái thì không có gì. Nhưng Rosa thì có tiền án.
Rosa có gì chứ? Đó không phải là tiền án.
Đó là lệnh cấm bay. Là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Tôi đã tháo rời máy bay hai tầng cánh theo lệnh của thẩm phán.
Rồi làm ở quán bar suốt hai mùa hè để trả tiền đèn đường.
- Làm ơn, đừng nhắc… - Lái máy bay chưa đăng ký ư?
Ừ, tôi đã làm vậy đó. Tại sao cái gì cũng phải đi đăng ký?
Vậy ta có cần gắn biển số lên bụng mỗi con chim đang bay
ở Piazza Maggiore không?
Salvatore, nhìn kìa. Xe anh ta cản đường. Di chuyển nó và gọi xe kéo đi.
Không cần đâu. Salvatore, để tôi làm.
Anh làm hư nó bây giờ. Anh không biết khởi động đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.