The first 200 lines.
Đây, bút lông của Paula, nắp bút bị nhằn hết rồi, y hệt con.
Cảm ơn mẹ. Cho con một cây.
Vậy là, buổi hẹn đầu tiên, con đến sớm 25 phút.
Con gọi anh ta và anh ta nói
- anh ta nói lúc đó đang đi ra ngoài. - Hẹn gặp sớm.
Chúng con đã gặp
ở đây, quán Hanoi.
Chúng con đi bộ và anh ta mất chưa đầy năm phút.
Mãi con mới có được một anh chàng tử tế...
Sao con muốn biết anh ta mất bao lâu để đi?
Để biết xem anh ta cách quán cà phê bao xa.
Trong khoảng thời gian đó, nhiều nhất là anh ta đi được 500 mét.
Tầm khoảng đó...
nơi ẩn náu của anh ta ở khu vực này.
Anh ta hẳn đi một trong những đường này.
Chắc chắn có máy quay an ninh ghi lại được.
Phải thu hẹp phạm vi. Đưa con một cây bút nữa.
Con cần băng ghi hình từ khu đó để tìm đường anh ta đi.
- Con có chắc biết mình đang làm gì không? - Mẹ à,
- Bất kể thế nào, con cũng tìm ra anh ta. - Cẩn thận, con nhé.
Tình hình rất căng đấy.
Ba phát súng vào bụng và đã mấy tiếng rồi.
Anh ta đâu rồi?
Phải một lúc tôi mới đưa anh ta ra được. Không biết khi nào.
Cảnh sát đang truy lùng tôi.
Có an toàn cho họ không?
Có. Họ đã biết và đồng ý về phần của họ.
Phần của anh là mười triệu.
Tôi cần bộ đồ phẫu thuật mở bụng,
máy giúp thở và thiết bị phẫu thuật.
Anh kiếm được không?
Tôi sẽ lo vụ đó.
THỨ TƯ 09:36 SÁNG
MƯỜI BỐN GIỜ KỂ TỪ VỤ ĐẤU SÚNG
Xin chào. Thanh tra Murillo đây.
Tôi cần đoạn băng từ máy quay giám sát từ ngày 23 tháng Mười.
- Của cô đây. - Cảm ơn.
Chào.
Cảm ơn.
Con đã tìm ra được gì chưa?
Con đang bắt đầu vẽ
đường anh ta đi tới quán ăn.
Như vậy thu hẹp khu vực vào trong tam giác này.
Nếu anh ta tới quán Hanoi qua đây,
nghĩa là nơi trốn anh ta ở khu này.
Mẹ, con lại phải ra ngoài.
Đa số các cuộc gọi được thực hiện từ khu này.
Giáo sư hẳn đã đi những đường này.
Kiểm tra băng ghi hình giám sát từ khu vực này.
Xin trát tòa để khám xét đi.
Trụ sở đây.
Tôi đã nói cho thằng bé biết.
Nói gì cơ?
Cách tôi đối xử với bà.
Rằng tôi bỏ bà ở vòng xuyến ở Martorell.
Tôi đã quay lại vòng xuyến đó,
bởi vì...
tôi mơ thấy bà đang rửa kính xe ở đèn đỏ đó.
Tôi lấy xe...
và lái đi...
hàng giờ...
vì tôi muốn sửa lại...lỗi lầm của mình.
Đừng nói gì cả.
- Nghỉ đi. - Tôi đưa ảnh bà
cho tất cả mọi người đi qua.
Và giờ...
con trai bà...
nói là nó ghét tôi.
Con ông...
rất yêu ông.
Bất kể lúc nóng giận cậu ấy có nói gì đi nữa.
Tôi biết nó không ghét ông.
Chà, tôi đáng mà.
- Tôi tước mất mẹ của nó. - Không.
Ông làm tốt lắm.
Ông có một đứa con tuyệt vời.
Mạnh mẽ.
Tốt bụng.
Và điều đó...
Điều đó là nhờ có ông.
Anh đã làm những gì có thể, em à.
Nhưng nó hơi điên rồ, nhỉ?
Anh chưa bao giờ...
hạnh phúc như...
như ngày anh gặp em.
Nếu giờ anh phải đi đâu đó...
thì anh muốn nó là nơi đó,
ở lễ hội làng.
Và nhảy cùng em,
bên nhau
với ánh đèn.
Với những ánh đèn màu sắc.
Anh yêu em.
Anh xin lỗi. Hãy tha thứ cho anh.
Tha thứ cho tôi.
Anh xin lỗi.
Em xin lỗi.
Em xin lỗi.
Rất xin lỗi.
- Làm gì vậy? - Nghe đi!
Anh nghe thấy không?
Họ đấy! Anh nghĩ còn bao nhiêu nữa?
Ba mươi đến 40 phân.
- Cố lên. - Làm tiếp nào!
- Này! - Này!
Giáo sư!
Chúng tôi đến đây!
Họ ở đây.
Họ ở đây rồi!
Này!
Họ ở đây rồi! Này!
- Họ ở ngay đó! - Thêm chút nữa thôi! Chút nữa!
Giáo sư!
- Con sẽ làm mực lem lên tường mất. - Mẹ.
Chìa khóa xe mẹ ở đâu?
Xe đó lâu lắm không dùng đấy.
Đã đến lúc ta cho nó đi một vòng rồi.
Giáo sư!
- Denver! - Mónica.
Nói với bố cố gắng lên. Chúng ta sắp được rồi!
- Denver. Quay lại. - Sắp xong rồi!
- Nghe em. - Anh không đi đâu cả!
- Denver! Lên trên kia đi. - Anh không...Sao!
Anh cần quay lại ngay.
Anh sẽ không quay lại.
- Denver. Dừng lại! - Anh sẽ không quay lại bây giờ!
Không!
- Sắp tới rồi, Mónica. - Em biết.
Nghe này. Anh phải quay lại ngay.
Anh hiểu không? Nhìn em này. Nếu bây giờ không quay lại,
anh sẽ hối hận suốt đời. Anh lên đi.
Đi lên đi.
- Này! - Đi thôi.
Đi thôi.
Đi thôi.
Đi thôi.
Đi thôi.
Nào!
Con đây, bố à.
Bố cố thêm chút nữa nhé. Chúng ta sắp làm được rồi.
Phải không, Rio? Chúng ta đào như điên.
Có thể nghe tiếng người Serbia bên kia.
Đừng lo.
Bố à...
- Gì cơ? - Điều...
Điều con nói về việc
ghét bố...
Con không thể nào ghét bố được.
Con không thể ghét bố được.
Không sao cả.
Bố phải làm những việc cần làm với mẹ.
Nhưng con không ghét bố được.
Mónica.
Vâng?
Nếu cô giữ nó, tôi tặng cô 300 triệu euro.
Thằng này đau đầu lắm.
Tôi đưa nó vào đây...
- Nhưng giờ tôi đi nghỉ mát. - Đương nhiên rồi.
Hãy chăm sóc nó.
Các bạn.
Tôi vẫn chưa tự giới thiệu.
Agustín Ramos.
Rất vui đã được gặp các bạn.
Bố yêu con.
Con cũng yêu bố rất nhiều. Rất nhiều.
Con không để bố ra đi đâu.
Rio, mang tất cả thuốc nổ lại đây, tôi sẽ cho nổ đường hầm.
Đừng.
Nếu cho nổ đường hầm,
con sẽ chôn cả mọi người.
Nhưng, bố...
Con phải tiếp tục.
- Và ghi nhớ. - Gì cơ?
Không gương chiếu hậu.
Vâng.
Vâng.
- Nhưng con không biết con làm được... - Bố yêu con.
Con cũng yêu bố.
Con cũng yêu bố.
Vì thiếu đi bờ môi em
Nên lần đầu tiên anh biết khóc
Anh nguyền rủa vì đã gặp em
Vì không thể ngừng yêu em
Em, người anh muốn lấy làm vợ
Không tình yêu, anh tìm kiếm may mắn
Anh rút khẩu súng
Và định mệnh đưa đến cái chết
Maria, cuộc đời của anh, tình yêu của anh
Anh hứa với em
Rằng anh sẽ trở lại
Nhưng anh sẽ không trở lại
Anh đã bị cảnh sát bắt
Maria, cuộc đời của anh, tình yêu của anh
Anh sẽ không ngừng yêu em
Những cái ôm anh đánh mất
Em sẽ không gặp lại anh nữa
Tất cả cửa hàng trong khu vực đều nói như vậy.
Murillo lấy hình ảnh từ các máy quay quan trọng cho cuộc điều tra.
Bằng chứng cô ta thông đồng với bọn cướp.
Ta phải thực hiện quy tắc can thiệp. Ngay lập tức.
No comments yet. Be the first to leave one.