The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Núi.
Đường vắng.
Đường vắng hơn.
Đường vắng với máy kéo.
Hộp thư.
Nhà có chảo vệ tinh.
Sân sau của trung tâm thanh thiếu niên.
Những con cừu ngu ngốc. Những kiện cỏ khô ngu ngốc.
Những cô gái nhảy bạt lò xo ngu ngốc.
Chào mừng đến với Skoddeheimen.
LÀM EM NỨNG ĐI, ĐỆT MỊA!
Ôi, xin chào!
Em nên xem con cặc của anh cứng và to như thế nào.
To, ấm, mạnh mẽ và...
Đơn giản là vinh quang. Em có muốn anh cho vào trong em không?
Anh chỉ muốn vào trong em và buông thả.
Trời ạ, anh có bao giờ khó tính đâu.
Em có lên được không? Vâng, cái này là nó.
Anh sắp chính thức xuất đây. Còn em thì sao?
Xin chào?
- Alma? - Trong nhà bếp.
- Chào, con yêu. Hôm nay đi học thế nào? - Bình thường ạ.
- Còn mẹ thì sao? - Không bình thường lắm.
Một nhóm tin tức địa phương đã đến gặp bọn mẹ.
Ông chủ của mẹ ở nhà máy củ cải đã chinh phục họ bằng sự quyến rũ của ông ấy.
Tại sao điện thoại lại ở trên sàn?
- Chào, Alma. - Chào, Artur.
- Con chó đẹp. - Bingo.
Có phiền không nếu tôi cùng đi với em?
Ban đêm, tôi mơ thấy Artur trèo vào cửa sổ phòng tôi.
Anh ấy nhìn tôi dịu dàng.
Anh ấy dẫn tôi đến bên giường.
Anh ấy cẩn thận đặt tôi xuống.
Anh ấy kéo váy ngủ của tôi lên và vuốt ve tôi bằng đôi bàn tay ấm áp.
Anh nằm xuống cạnh tôi, ôm tôi thật chặt.
Ở lại đó cho đến sáng.
- Hướng đi của tôi là lối này. - Được rồi.
Em có đi dự tiệc không?
- Có. - Tuyệt.
- Xin lỗi. - Hút thuốc không tốt cho sức khỏe.
Không, nó đéo tốt cho sức khỏe đâu. Nhưng nó làm tôi bình tĩnh lại.
- Tôi nghiêm túc đấy. Chúng ta không có cả ngày. - Cô đúng.
- Còn anh ấy thì sao? - Hoàn hảo.
- Xin lỗi? Chào. - Chào.
Tôi định đi mua bia, nhưng lại để quên thẻ căn cước ở nhà.
Thật đáng tiếc.
- Anh ấy ổn. - Có lẽ vậy.
Nhanh. Xe buýt tới.
- Cô có phải làm vậy không? Mỗi lần? - Có.
- Giấc mơ ướt át hoang dã, Stig đang nói? - Chào, Alma đây.
Alma? Trời ạ, tôi đã lo lắng. Em vừa biến mất. Chuyện gì đã xảy ra vậy?
- Mẹ về. - Ôi trời.
- Bà ấy không bắt gặp. - Ồ, tốt đấy.
- Chỉ để anh biết thôi. Gọi anh sau nhé. - Làm ơn đi, Alma.
- Con nghĩ sao? - Khá gọn gàng.`
- Chạy bộ làm giảm thời gian nghỉ bệnh. - Đó có phải là vấn đề không?
Nó có thể trở thành một vấn đề. Con không bao giờ biết được.
Trong mọi trường hợp, đó là một ý tưởng tốt để giữ dáng.
Tạm biệt.
- Chào, Magda. - Chào.
Artur sẽ tới bữa tiệc. Tôi đã mua một cái đầm mới.
Tôi đã có sự nghi ngờ. Sau đó Maria bước vào và nói:
Tôi nghĩ em trông nóng bỏng. Mua nó đi.
Maria thật tuyệt. Chị của người bạn thân nhất của tôi. Nghiên cứu xã hội học ở Oslo.
Chị ấy nói: "Hãy đến thăm tôi. Hãy mang Artur đi cùng”.
Rồi chị nháy mắt ranh mãnh.
"Chào, Artur". "Chào, Alma".
"Muốn bước ra ngoài không?" "Được rồi".
Chúng tôi chạy xuyên rừng.
Artur nhìn tôi.
Anh ấy nói chúng tôi giống nhau, và thuộc về nhau.
Anh ấy nắm tay tôi trong tay anh ấy.
Và chúng tôi là một.
- Đi rồi à? - Không thể ở lại lâu được.
Cư xử đúng mực trong bữa tiệc. Đừng uống cho đến khi ói mửa hoặc có thai. Được chứ?
Được rồi. Tạm biệt, Maria.
Chị ấy đang tận hưởng niềm vui ở Oslo. Những bữa tiệc, buổi hòa nhạc, những người bạn cùng phòng tuyệt vời.
Trong khi chúng ta ở đây, bị nhốt, bị áp bức.
- Hãy thoải mái đi. - Tôi chán cái lỗ này rồi.
- Tôi xong việc rồi. Tôi đi đây. - Vậy cô định đi đâu?
Đến Texas, làm việc để xóa bỏ hình phạt tử hình.
- Làm sao? - Nâng cao nhận thức.
Giống như những buổi diễn thử hằng ngày bên ngoài phòng xử án.
- Chúc may mắn. - Cô muốn sống cả đời ở đây à?
Làm nhân viên bán hàng, tiệc tùng cho đến khi tóc hoa râm?
- Sau này tôi sẽ được học hành. - Trong cái gì?
Bậc thầy về xếp chồng và cử nhân gắn nhãn in giá?
Có Artur. Anh ấy chơi guitar trong ban nhạc hợp xướng.
- Và tôi đang hát đơn ca. Chào! - Chào, Artur.
Tất cả đàn ông đều là những kẻ hiếp dâm tiềm năng. Họ có thể làm điều đó nếu họ muốn.
- Nhưng đừng. - Họ có thiết bị.
- Thư giãn đi, được không? - Tôi đang thư giãn.
Ca sĩ này là một tên phát xít. Anh ấy luôn như vậy.
- Như thể. - Đúng rồi.
- Sẵn sàng bước ra ngoài chưa? - Không.
- Tôi sẽ đợi một chút. - Tôi cũng vậy.
- Tại sao lại cười to vậy? - Anh ta chọc tôi bằng cu của anh ta. Artur.
- Artur. - Anh ta chọc cô bằng cu của anh ta à?
- Ý cô là gì? - Tôi đang ở ngoài. Artur đã đến.
Anh ấy đứng cạnh tôi, mở cửa quần và lấy cái đó ra.
Anh ấy đẩy nó vào đùi tôi. Như vầy.
- Cô chắc chắn đó là cu của anh ấy? - Ừ.
- Tôi chỉ đang hít thở không khí trong lành. - Lắng nghe bản thân!
Nó giống như... Xin chào, Alma! "Anh ta chọc tôi bằng con cặc của anh ta!". Thức tỉnh đi!.
- Anh biết Alma vừa nói gì không? - Tôi cần một điếu thuốc.
- Rằng anh chọc cô ấy bằng cu của anh. - Cảm ơn rất nhiều, Alma.
Nhưng... Anh ấy đã chọc tôi bằng con cặc của anh ấy.
Chà, tôi đã nhìn thấy đủ thứ xương xẩu để biết rằng chúng sẽ co rúm lại xung quanh cô.
Vì vậy, lạc đề rồi.
Alma, con tỉnh rồi à?
Vâng.
- Mẹ vào được không? - Không.
Alma, con còn quá trẻ để uống bia.
- Con gần 16 rồi. - Alma, làm ơn...
Làm ơn cái gì cơ? Làm ơn bước sang tuổi 16, hay làm ơn không?
- Con biết ý mẹ là gì. - Con bị sốt.
Mẹ sẽ không cho phép điều đó trong mọi trường hợp.
Alma có ở nhà?
- Chào buổi sáng, Alma. - Chào.
Hôm qua, chuyện gì đã xảy ra bên ngoài trung tâm thanh thiếu niên?
Tôi không nhớ. Tôi đã say.
Cô không sợ tôi lây nhiễm cho cô à?
Tôi sẽ cởi quần ra.
Cô sẽ đi xuống của tôi, sau đó tôi sẽ đi xuống của cô. Được chứ?
Artur đã đến. Anh ấy đã phịch tôi. Anh ấy đã thích điều đó.
Nhưng tôi muốn nhiều hơn. Tôi muốn nhiều hơn nữa.
Sờ nó đi.
Ồ, vâng, Alma.
Bây giờ hãy đi xuống của tôi, nếu không tôi sẽ đập đầu cô vào.
Lấy cho tôi một cái búa. Ngay!
Xin chào?
Mọi người đều biết cô nói gì. Không ai muốn nói chuyện với cô.
Ingrid đến gặp tôi. Cô ấy lấy son bóng ra.
Tôi muốn có một cái búa bên trong tôi.
Tôi đứng dậy. Vú của tôi chạm vào cô ấy. Cô ấy hét lên:
"Đệch con mẹ nó!". Và bỏ đi.
Địa ngục của cá nhân tôi vừa tan vỡ.
Alma! Chúng ta đã ngủ quên. Thức dậy! Mẹ sẽ chở con đi.
Mẹ thực sự xin lỗi.
Chúc một ngày tốt lành.
Hãy để tôi xem.
“Có ai chọc tức cô…”
Im lặng.
Ngày 1: Ghi chú.
Ngày 2: Tôi và thùng rác.
Ngày 3...
"Cu - Alma".
Nhiệm vụ bị ruồng bỏ đã hoàn thành.
- Tôi muốn một điếu thuốc lá băm. - Thuốc lá băm à?
- Vâng, làm ơn. - Được rồi.
Chúng ta sẽ sửa nó trong giờ nghỉ trưa. Một trăm krone. Được chứ?
Gần đây có ai chọc Alma bằng con cặc không?
Có ai muốn hút cái này với tôi không? Artur, còn anh thì sao?
Hả?
Ngày hôm đó, Artur đưa tôi từ trạm xe buýt về nhà. Anh ấy nói:
Tôi thực sự không thích hai chị em này, nhất là cô tóc vàng Ingrid.
- Tôi nghĩ cô ấy thật ngu ngốc. - Anh nghĩ vậy?
Tôi thực sự thích em, Alma. Nhưng thật khó để diễn tả những gì tôi cảm thấy.
Em thật...
- Không phổ biến. - Đúng rồi.
Từ giờ trở đi là chúng ta. Tôi sẽ luôn bảo vệ em.
Đã quá muộn rồi. Tôi sẽ chuyển đến New York, để trở thành người mẫu.
Nhưng...
Đó là cái gì vậy?
Chúng tôi nhanh chóng về nhà. Mẹ không có ở đó.
Chúng tôi nhảy lên giường của bà, xé quần áo và làm tình.
Sau đó chúng tôi hút thuốc lá băm.
Artur thổi vòng khói như dân chuyên nghiệp.
Tôi trở nên mềm mại. Artur trở nên cương cứng.
Sau đó chúng tôi tiếp tục làm tình cho đến khi mặt trời mọc.
Cu-Alma, Cu-Alma!
- Cô đã ở đâu vậy? - Hộp thư ở cửa hàng tạp hóa.
Được rồi.
Điều đó dường như là không thể, nhưng cô có thể cảm nhận được mùi hôi thối của hắn suốt chặng đường lên đây.
Đã đến lúc phải nghỉ ngơi sớm.
Ingrid sẽ thoa thêm son bóng. Sau đó cô ấy sẽ đến gặp Artur và nói:
"Em phải xem cái này". Cô ấy sẽ kéo anh ấy vào tủ đựng chổi.
Để anh ấy vuốt ve bộ ngực to, mập của cô ấy.
Họ hôn nhau, đồng ý kết hôn và có con.
Con điếm hợp xướng thánh vật.
Đủ tốt?
Chào.
- Áo khoác tuyệt đấy. - Cảm ơn.
Điều này thật tệ.
Tôi biết. Vô vọng.
- Nó là gì? - Có ngửi thấy mùi không?
- Không. - Thuốc lá băm.
- Có mùi thuốc lá băm. Áo khoác của tôi. - Mùi hôi thối duy nhất ở đây là mùi mồ hôi.
- Không, đó là thuốc lá băm. Tôi hứa. - Rất tốt.
- Tôi không bị điên. - Chắc chắn là không.
Steve thân mến. Tên tôi là Sara. Tôi 15 tuổi,
và tôi sống ở một nơi rất nhỏ. Hiện tại đang có một vở kịch lớn,
bởi vì Alma nói Artur đã chọc cu của anh ấy vào hông cô ấy trong một bữa tiệc.
Mọi người gọi cô ấy là "Cu-Alma". Cô ấy đã trở thành kẻ bị ruồng bỏ.
Alma là bạn thân nhất của tôi, nhưng chị tôi lại yêu Artur.
Tôi không biết phải làm gì. Nghe có vẻ tầm thường khi anh đang chờ tử hình.
Nhưng có lẽ điều đó có nghĩa là cuộc sống không bao giờ dễ dàng.
Dù sao thì tôi cũng muốn trở thành bạn qua thư của anh. Làm ơn hãy viết. Lời chúc tốt nhất.
Sara.
No comments yet. Be the first to leave one.