The first 200 lines.
Dịch by twogun in vn-zoom.
Xin chào, Fabrizio. - Xin chào.
Tôi như đang ở thời gian tốt nhất trong năm nay. Tôi không biết tại sao, nhưng vì sao vậy?
Thật à
Hôm qua đã bế giảng. Kỳ nghỉ bắt đầu.
Ok, bây giờ đi nào. OK
Tôi đã sợ rằng bạn sẽ quên ngày của chúng ta.
Ngày kỷ niệm một năm, kể từ khi chúng ta gặp nhau.
Tôi đã mong chờ ngày này, tôi không muốn để lãng phí thời gian duy nhất của ngày kỷ niệm đó.
Sao không nói gì với tôi vậy?
Nhìn xem! Nó vẫn còn làm việc.
Giải quyết như vậy thật vô nghĩa!
Nhanh lên!
Rất thú vị khi lại đi gặp Fabrizio. Trái tim tôi đã mách bảo.
Tôi thấy một cảm giác lạ khi anh ấy nhin tôi.
Tôi đã nhầm lẫn, bởi vì anh ta không giống bất cứ ai.
Tôi đã không nhìn thấy khoảng tối trong đôi mắt của anh ta.
Đôi khi anh ta giống như một con chim săn mồi, đôi khi như một con cừu.
Tôi không bao giờ hiểu những gì anh ta thực sự nghĩ.
Nhưng tôi hạnh phúc khi được gặp lại anh ta trong khu rừng của chúng tôi.
Hàng năm, khi kỳ nghỉ kết thúc...
... chúng tôi đã giấu mọi thứ gần một bức tường dưới một giàn giáo bằng gỗ.
... Trong quá khứ nơi này đã từng bị ngập nước, nhưng bây giờ không bị nữa.
Fabrizio nói với tôi rằng con sông đó đột nhiên biến mất.
Đá đã trở thành màu trắng, rêu phát triển trên gỗ.
Tôi rất vui khi thấy sự vật vẫn như khi chúng tôi rời đi.
Thậm chí cả Fabrizio cũng đang mỉm cười, như lần trước.
Anh ta nhìn tôi chăm chú, tôi hơi sơ một chút.
Đôi mắt anh tràn đầy sự âu yếm pha lẫn bệnh hoạn.
Đôi khi tôi nghĩ rằng anh ta biết tất cả về tôi.
Rằng anh ta có thể đọc được ý nghĩ của tôi.
Anh biết mọi thứ về tôi.
Đó là một cảm giác kỳ lạ.
Một cảm giác điên rồ.
Đột nhiên, tôi nghĩ về việc trở thành một người lớn. Một cảm giác tốt đẹp.
Nhưng tôi không hiệu tại sao lại như vậy.
Iro đâu nhỉ?
Tôi không biết, nhưng nó sẽ quay lại.
Đừng làm phiền tôi. Dừng lại đi.
Khi Fabrizio bỏ đi, tôi đã sợ hãi. Tôi ngồi xuống.
Tại sao anh ấy để lại cho tôi một mình? Tôi không thuộc khu rừng như anh ấy.
Anh ta biết khu rừng: âm thanh, thú vật, đường đi....
Anh ta nói với tôi rằng có thế giới bí ẩn trong khu rừng im lặng.
Khu rừng là nhà của anh ta, nhưng tôi cảm thấy cô đơn.
Trong cả quãng thời gian tôi đã tràn đầy nỗi sợ hãi, tổn thương bởi một động vật hoang dã.
Thật ngớ ngẩn! Bạn sợ cả những con vật.
Tôi đã nói rồi: Đừng quấy rầy tôi!
Lại đây, bắt tôi đi.
Fabrizio! Bạn ở đâu?
Quay lại.
Tôi sẽ cho bạn biết về ước mơ của tôi nếu bạn trở lại!
Làm ơn, quay lại đi.
Tôi biết rằng bạn đang ở đây, Fabrizio! không phải chuyện đùa đâu!
Bạn có biết tôi đã mơ ước gì không?
Tôi đang trên một con thuyền nhỏ trên dòng sông.
Đầu tiên tôi chỉ có một mình, đột nhiên bạn cũng ngồi trên đó.
Bạn đã ngồi bên cạnh tôi.
Tôi nằm xuống và chìm vào giấc ngủ.
Tôi ngủ, bạn đi tới chỗ tôi và tuyết bắt đầu rơi.
Nhưng tuyết không phải có mẫu trắng, nó mầu đen Bầu trời cũng có mầu đen.
Mặt trời, mây...tất cả mọi thứ đều có mầu đen.
Rất nhiều tảng băng đã rơi vào tôi.
Băng khắp mọi nơi...
Con thuyền cố gắng để thoát ra khỏi băng, nhưng vô ích.
Thật là tồi tệ, thêm nhiều băng hơn nữa, tôi đã quá khiếp sợ.
Tôi la hét và tôi thức dậy.
Có điều gì trên ngọn núi cao. Ngày mai chúng tôi sẽ leo lên nó.
Đó là ước mơ của Fabrizio leo lên ngọn núi "Blue Mountain".
Có vẻ như anh ta đã đặt cược vào chính mình.
Để leo lên đến đỉnh, để ngắm nhìn tất cả những con sông, cánh đồng và rừng cây.
Ngày hôm sau chúng tôi bắt đầu leo lên trên "Blue Mountain".
Trên đường đi, cây và cánh đồng càng trở nên kỳ lạ.
Nhưng Fabrizio không muốn bỏ cuộc.
Anh ấy bắt tôi phải di chuyển trên.
Cứ như vậy một thời gian dài. Cuối cùng, chúng tôi đến một nơi chưa được biết đến.
Đây là cái gì? - Hãy nhìn xem.
Thật tuyệt vời
Một thị trấn ma thuật nổi bật lên trong bóng tối của khu rừng.
Một cái tháp cao bị bao quanh bởi các cây cổ thụ.
Bên trong thị trấn toàn cỏ dại và cây.
Một thị trấn thực sự với những chỗ ở, cầu thang và nghõ hẻm.
Ngõ hẻm và các bức tường và rất nhiều cánh đồng bị bỏ hoang.
Dường như chúng tôi đến một nơi bị nguyền rủa...
... và ai đó muốn cho chúng tôi thấy và các trừng phạt chúng tôi khi xâm nhập vào nơi đó.
Chúng ta sẽ đi tiếp. Luôn bám sát tôi nhé.
Fabrizio, đừng tới đó!
Không có gì đáng sợ đâu! không có gì mà!
Không, Fabrizio!
Làm ơn đi, đừng làm như vậy. Bên trong rất tối. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Chúng ta sẽ quay lại.
Đây là thị trấn bí mật của chúng ta.
Hãy nhìn vào nó, nó không thể bay được nữa
Tôi nghĩ rằng nó đã bị rơi ra khỏi tổ.
Bạn không thích nó à?
Có lẽ, tôi có thể giúp.
Hãy trật tự và đừng động đậy
Đừng ngốc nghếch như vậy, đừng động đậy.
Bạn sẽ sửa lại cái lồng chứ?
Sao lại là tôi mà không phải là bạn?
Trong những ngày này, Fabrizio rất tích cực. Tôi không thích anh ta.
Nó làm tổn thương tôi, khi anh ta nói với tôi rằng tôi chỉ là trẻ con và nhàm chán.
Tôi không hiểu anh ta.
Dường như anh ta cảm thấy vui vẻ khi làm tôi tổn thương.
Thông thường anh ta hay trốn sau bụi cây để làm tôi hoảng sợ.
Fabrizio, chấm dứt trò chơi này đi!
Chờ tôi với
Laura! - Fabrizio! - Hãy nắm lấy tay tôi!
Tôi tóm trúng rồi, tôi thắng!
Ý bạn là gì?
Bạn sẽ là con mồi của tôi! Bạn là tù nhân của tôi! - Không!
Không ai có thế giúp được đâu.
Bạn điên rồi
Đừng chống cự
Bạn là tù nhân của tôi! - Không.
Mọi chống cự đều vô ích.
La hét đi, nếu muốn!
Không ai nghe thấy đâu.
Thả tôi ra, Fabrizio!
Bạn điên rồi! Bạn muốn làm gì với tôi?
Bạn còn yêu tôi nữa không?
Dừng lại đi, tôi khỏe hơn bạn nhiều.
Không! Tại sao bạn lại trói tôi thế này? .. Không!
Cứu tôi. Ơ đây có một con rắn.
Tại sao bạn luôn luôn làm tôi tổn thương tôi? Buổi tối, cha mẹ tôi sẽ trừng phạt tôi!
Luôn luôn là cha mẹ của bạn! Chúng ta không thể chơi với nhau theo cách này!
Khi trời tối, bạn dừng chơi và khóc cho mẹ của bạn!
Làm ơn, hiểu cho tôi, cha mẹ đang đợi tôi. Hãy đưa tôi về nhà.
Tôi không muốn đưa bạn về nhà! hãy để con chó dẫn đường!
Con chó, tôi sợ con chó đó.
Fabrizio, đừng bỏ tôi lại một mình!
Tôi sợ đi trong rừng khi trời tối!
- Làm thế nào để bạn vừa lòng?! Xin vui lòng đến với tôi! - Không!
Chết tiệt, tránh xa tôi ra!
Bạn đang như một cậu bé tàn bạo! Tại sao bạn làm như vậy?
Bắt cô ta lại!
Thật là nguy hiểm khi ở trong rừng.
Tôi sẽ ở đây mãi mãi! Tôi sẽ không bao giờ về nhà!
Sao bạn không nói với tôi nữa?
Đó chỉ là lỗi của bạn
Đừng đi theo tôi nữa.
Tại sao bạn không hiểu tôi? Tôi đã nói tôi phải về nhà trước khi trời tối!
Bạn thật ngớ ngẩn, Tôi ghét bạn.
Laura ... Laura, giúp tôi! - Có chuyện gì thế?
Laura ... Laura, giúp tôi! Laura
Laura! tôi đau quá.
Fabrizio, bạn ở đâu?
Laura! giúp tôi.
Tôi đang tới đây!
Nhanh lên, tôi ở đây!
Tôi không thể tìm thấy bạn!
Đến đây, nhanh lên.
Tự tử! Khủng khiếp!
Asshole! Bạn đã làm vậy!
Bạn đã giết nó. Tôi ghét bạn.
Không nên chơi với bạn. Tôi biết điều đó.
Có nghe thấy tiếng sấm không.
Thế bạn còn chờ cái gì nữa
- Nhanh lên! Bạn có muốn tôi cõng không? - Hãy để tôi đi!
Đi nào! hoặc chúng ta sẽ bị ướt hết.
- Bạn muốn đi đâu? - Im miệng.
- Chỗ này lạ quá. - Ù, giống như lâu đài băng giá.
Tôi chưa bao giờ từng nhìn thấy nơi nào như thế này.
Nào, Laura. Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một đường ra.
- Tôi sợ, Fabrizio! - Hãy bình tĩnh.
- Cái đèn bị làm sao? - Tôi không biết, có thể hết pin.
Chúng ta làm gì bây giờ?
- Chờ chút. Tôi sẽ tìm đường ra khỏi nơi này. - Không!
- Bình tĩnh! - Không! Xin vui lòng chờ đợi! Tôi muốn về nhà.
Nếu có đường ra, ta sẽ tìm thấy nó.
Tôi chỉ sợ khi không có bạn ở bên cạnh. Có phải đường ra không?
Ta đã vào được bên trong, vì vậy ta sẽ tìm thấy lối ra.
Tin tôi đi, mọi thứ đều tốt cả.
Bạn phải luôn tin tưởng ở tôi.
Lạnh quá.
Bạn đang làm gì vậy? Dừng lại đi.
Hãy ôm lấy tôi và bạn sẽ ấm lên.
Đừng sợ, tôi không muốn làm bạn đau.
Tôi chỉ muốn nhìn cơ thể của bạn thôi.
Nào, để tôi cầm tay của bạn.
Làm ơn, cẩn thận nhé.
Tin tôi đi, Tôi sẽ rất đàng hoàng
Thấy ấm chưa, không tồi chút nào.
Xin đừng chạm vào, làm đi.
Không, tôi bị đau.
Oh làm ơn đi, Tôi sẽ cư xử như một người đàn ông. Nó sẽ rất tuyệt vời cho cả hai chúng ta.
Fabrizio, bạn có ở đó không?
Oh, một cái đai lưng đáng yêu làm sao. - Bắt lấy nó!
Đừng làm như thế! Đưa cho tôi!
Xin vui lòng, leo xuống đi! Tôi muốn chơi với bạn.
Sao bạn lại trèo lên đó?
Nào, lấy cái đai lưng đi nêu bạn muốn!
Nghe câu chuyện này Laura: Có một vị vua...
...muốn trèo lên ngọn cây. Ông ta rất thích việc đó.
- Một vị vua rất lạ. - Không, ông vua này chỉ có buồn chán vì thị trấn của mình.
Ông ta quyết định xây dựng một thị trấn mới ở trong rừng.
Ông ta muốn sống ở đó một mình, như tôi.
Được, nhưng tôi muốn làm hoàng hậu của bạn.
Nhưng bạn phải ở bên tôi, ngày cũng như đêm.
Điều đó không thể được, tôi phải về nhà trước khi trời tối.
Tôi muốn ở lại đây cả ngày, nhưng tôi không thể.
No comments yet. Be the first to leave one.