The first 200 lines.
Người Sói Mỹ Ở London
Đó là East Proctor, và đó là những đất truông. Tôi đi lối này.
Cám ơn đã cho đi nhờ, thưa ông. Ông có đàn cừu rất đẹp.
Tránh xa những đất truông ra. Cứ đi theo đường đất, thế là tốt rồi.
Cám ơn lần nữa. Tao sẽ nhớ bọn mày lắm.
Tạm biệt, các cô gái.
- Cậu lạnh à? - Ừ.
Tốt.
- Jack! - David.
Cậu không vui à?
Tớ không biết. Nhìn quanh xem.
Nơi này không buồn cười à?
- Tớ thích nơi này. - Phải rồi.
- Miền Bắc Nước Anh trước. Ý sau. - Phải.
- Bọn mình có 3 tháng. - Phải.
Lũ cừu "bậy" lên túi tớ rồi.
Cậu nghĩ cô ấy sẽ gặp tớ ở Rome chứ?
Tớ nghĩ Debbie Klein là một người tầm thường với cơ thể đẹp.
Chẳng có gì tầm thường với cơ thể của Debbie Klein cả.
Cô ta là đồ tồi.
Cậu đang nói tới người phụ nữ mà tớ yêu đấy.
Tớ đang nói cô gái mà cậu muốn lên giường kia. Tha cho tớ đi.
Tớ phải lên giường với cô ấy.
Rất đơn giản thôi. Cô ấy chả có lựa chọn nào khác.
Bao nhiêu năng lực cậu đổ cho ai đó xấu xí làm tớ bị mê hoặc rồi.
Chẳng có gì xấu xí với cái cơ thể ấy cả.
Chúng ta biết Debbie từ năm lớp 8 phải không?
Bao nhiêu năm thế?
Cô ấy nói cô ấy rất thích tớ.
Mà tại sao cậu lo lắng tới Debbie Klein thế?
Có rất nhiều cô gái trong chuyến đi này mà.
Ừ, chúng ta sẽ có khởi đầu tuyệt vời.
- Nói "cốc, cốc" đi. - Cốc, cốc.
- Ai đó? - Ai?
- Cậu không hiểu à? - Gì?
Cậu không hiểu trò đùa đó ư? Được rồi, tớ sẽ thử lại.
- Nói "cốc, cốc" đi. - Sao?
- Nói "cốc, cốc" đi. - Ai đó?
- Không. Cậu nói "cốc, cốc". - Cốc, cốc.
- Ai đó? - Ai?
Cậu đúng, đây là một quán rượu.
Chúng ta vào ăn chút gì đó? Uống rượu? Nghỉ ngơi?
Con Cừu Bị Thịt?
Thật kỳ lạ.
- Con cừu đâu? - Có lẽ bị ngâm lạnh bên trong rồi.
Không, thật đấy. Tên quán rượu gì kỳ thế?
Tớ không biết. Cậu thích Hilton hơn à?
Được rồi. Nhưng dù chuyện gì xảy ra thì đó là lỗi của cậu.
Xin chào.
Chào.
Hân hạnh được gặp.
Bên ngoài rất lạnh. Bọn tôi vào được không?
- Bà có súp nóng không? - Không.
- Có cà phê không? - Không.
Có sô-cô-la nóng chứ?
Chúng tôi có rượu và bia. Nếu muốn uống gì nóng thì có trà.
- Vậy bà có trà. - Không.
Tôi có thể làm cho các cậu, nếu các cậu muốn.
Vâng, làm ơn.
- Quán tốt ghê. - Ít nhất trong này ấm.
Nhìn kìa.
- Thì sao? - Đó là ngôi sao 5 cánh.
Có lẽ người chủ đến từ Texas.
- Tưởng nhớ thành Alamo. - Sao?
- Cậu ấy chỉ đùa thôi? - Đùa ư?
Tôi nhớ Thành Alamo. Tôi xem một lần ở London, quảng trường Leicester.
Ý bà ấy ở trong rạp phim, bộ phim của John Wayne.
Phải, tất nhiên rồi.
Chiếu tướng.
Phải. Với Laurence Harvey. Mọi người đều chết. Rất đẫm máu.
Cực kỳ đẫm máu thì có.
Gladys, Tom. Mấy anh có nghe về...
Để tôi nói!
- Hỏi ông ta sao lại để đèn cầy đi. - Cậu đi mà hỏi.
Được rồi, tôi sẽ không nói. Không, các người có cơ hội rồi.
Đó là ngôi sao năm cánh. Nó được dùng trong yêu thuật đấy.
Lon Chaney Jr ở hãng Universal nói đó là dấu hiệu của người sói.
Và cậu muốn tớ hỏi họ có phải dùng đèn cầy để xua đuổi quái vật.
- Phải. - Sai rồi.
Được rồi! Có chuyến bay này...
...từ Atlantic đến New York,
...và chở đầy người của Liên Hợp Quốc.
- Coi nào, hỏi đi. - Cậu hỏi đi.
Bay được nửa đường qua biển, động cơ hết xăng.
Vì vậy họ phải làm máy bay nhẹ đi.
Vì thế họ ném hành lý đi, nhưng nó vẫn nặng.
Nên họ ném hết ghế, nhưng nó vẫn nặng.
Cuối cùng, tên người Pháp, đứng lên hét: "Nước Pháp muôn năm" và nhảy ra.
Rồi tên người Anh, đứng lên hét: "Chúa phù hộ Nữ Hoàng" và nhảy ra luôn.
Nhưng máy bay vẫn nặng.
Thế là tên Mỹ đến từ Texas, đứng lên hét:
"Tưởng nhớ thành Alamo" và ném bọn Mễ ra!
Tưởng nhớ thành Alamo.
Xin lỗi. Ngôi sao ở trên tường là sao thế?
Mày...
...làm tao ném trượt.
Xin lỗi.
Trước đây tao chưa bao giờ ném trượt.
- Jack, ta nên đi thôi. - Cậu đùa à? Tớ đói rồi.
Ở đây không có đồ ăn đâu.
- Đi chứ, Jack? - Có lẽ vậy.
- Anh không thể để họ đi được. - Chúng tôi nợ bà bao nhiêu?
Khỏi, anh bạn.
Đi đi. Cầu Chúa phù hộ cậu.
- Cám ơn ông. - Khoan!
Các người không thể để họ đi được.
Đi đi. Cứ đi trên đường đất.
Tránh xa bãi đất truông ra.
Cám ơn.
Cẩn thận mặt trắng đấy.
- Chuyện đó là sao thế? - Tớ không biết.
Ra đường đất và xem có nhà nghỉ hay gì không.
- "Cẩn thận mặt trăng đấy"? - Ừ, nhưng đi thôi. Tớ lạnh cóng rồi.
- Chúng ta đi đâu? - Đi khỏi quán Con Cừu Bị Thịt.
Giờ đi đâu, Kessler? Quán Hơi Thở Vịt à?
Tớ xin lỗi. Tớ chắc ta sẽ tìm ra chỗ khác.
Cái nơi kỳ cục bỏ mẹ.
Phải. Nhưng họ biết chơi ném phi tiêu đấy.
Các người không thể để họ đi.
Thế giới có nên biết việc ta làm không?
- Thế là giết người! - Vậy thì thế đi.
Bây giờ hãy để Chúa quyết.
- Cậu nghĩ có chuyện gì nào? - Tớ không biết.
Có lẽ ngôi sao ấy là dành cho cái gì đó siêu nhiên.
Ồ, tớ hiểu rồi.
Và họ quá ngượng để nói vì họ cảm thấy nó ngu ngốc.
- Họ xấu hổ. - Ừ.
Xin đừng mưa chứ!
Tất nhiên rồi.
David...
Tớ biết thời tiết ở Rome thế nào vào thời gian này.
Bên ngoài thật lạnh và ướt!
Có lẽ họ sẽ an toàn trong cơn mưa.
Không ai mang họ đến đây. Không ai muốn họ ở đây cả.
- Các người có thể nói với họ. - Bà điên à?
Bà nghĩ họ sẽ nói gì chứ?
Họ sẽ nghĩ ta điên mất rồi.
Nghe kìa.
Các người nghe thấy không?
Chúng ta phải đi tìm họ.
Tôi chẳng nghe thấy gì.
Cả tôi cũng vậy.
Cậu nghe thấy không?
- Tớ nghe rồi. - Gì thế nhỉ?
Có thể là nhiều thứ.
Thì sao?
- Sói đồng cỏ. - Làm gì có sói đồng cỏ ở Anh.
- Con chó ở Baskerville? - Pecos Bill?
- Mèo Heathcliff. - Heathcliff không hú.
Không, nhưng nó sống ở đất truông.
Trăng tròn kìa.
Cẩn thận mặt trăng.
Và cứ đi đường đất.
Tớ đề nghị quay lại quán Con Cừu Bị Thịt.
Ừ.
Khoan đã. Ta lạc mất rồi.
Khỉ thật, David. Cái gì thế?
- Tớ không biết. Đi thôi. - Đi đâu?
Bất cứ đâu. Tớ nghĩ chúng ta nên đi tiếp.
Nó đang di chuyển.
Nó đang đi quanh chúng ta.
Bà mẹ nó.
- Kế hoạch là gì? - Kế hoạch ư?
Cứ đi tiếp đi.
Phải. Một chuyến đi bộ trên đường truông.
Vậy không vui sao?
Nó ngay trước ta.
Cậu có nghĩ là chó không?
Khỉ thiệt. Nó là gì vậy?
Chắc là chó chăn cừu hay gì đó. Đi nào. Chậm thôi. Đi thôi.
Chó ngoan. Chó ngoan.
Đi nào, Jack. Đi thôi.
Đi thôi. Phải. Chúng ta đi.
- Cậu thấy gì không? - Không.
- Nghe xa đấy. - Chưa đủ xa đâu. Đi thôi.
- Jack, chúng ta đi đâu? - Khi nào tới tớ sẽ nói.
Cậu làm tớ sợ quá, thằng ngốc.
Có đỡ tớ dậy không nào?
Chúa ơi! Mẹ nó!
Chúa ơi! Bà mẹ nó! Cứu tôi!
Jack...
Jack...
Jack?
Anh Kessler?
Tôi sẽ nhìn vào mắt anh đây.
- Anh ta ổn chứ? - Ổn, tôi nghĩ vậy.
Lúc nãy anh ta vừa nói.
Anh ta là người Mỹ. Bác sĩ Hirsch định tìm người bên tòa đại sứ gặp anh ta.
- Giấy tờ ghi anh ta đến từ New York. - Tôi nghĩ anh ta là Do Thái.
- Điều gì làm cô nói thế? - Mắt tôi tinh lắm.
Thật đấy, Susan, chẳng vui gì đâu.
Với lại, câu đó quen rồi.
Y tá Gallagher, y tá Price nói đúng đấy.
Bác sĩ Hirsch, anh Kessler vừa nói chuyện.
Y tá Gallagher, cô có thể hiện trách nhiệm ở bệnh viện này chứ?
- Có, thưa bác sĩ. - Vậy thì làm đi.
Vâng, thưa bác sĩ.
Tôi có thể làm việc được không, y tá Price?
- Bác sĩ Hirsch? - Đi làm nhiệm vụ của cô đi.
Vâng, thưa bác sĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.