The first 200 lines.
Trận Stalingrad được cho rằng
là trận đẫm máu nhất trong Thế chiến Thứ Hai.
Đó là cuộc đấu tranh giữa
nước Đức quê cha và nước Nga đất mẹ.
Quân đội Liên Xô chuyển đến thành phố
và biết rằng đó là bản án tử hình.
Nếu Stalingrad sụp đổ, đó là vì Liên Xô.
Hitler không hiểu được ý chí to lớn của người dân Xô-viết.
Trận Stalingrad là một trong những trận chiến tàn khốc nhất
của Thế chiến II.
Những cảnh quay hiếm hoi từ khắp nơi trên thế giới,
được khôi phục một cách chuyên nghiệp đầy màu sắc...
kể cho bạn nghe một câu chuyện mà bạn chưa từng biết đến.
BAO VÂY STALINGRAD
Vào tháng Tám năm 1939,
Hitler và Stalin ký một hiệp ước không gây hấn.
Cả thế giới đều bất ngờ.
Hitler đang mở rộng biên giới về phía Đông của Phát xít Đức...
sát nhập Áo
và chiếm lấy Czechoslovakia.
Từ những ngày đầu tiên,
Hitler không hề giấu sự thù ghét chế độ cộng sản,
và tham vọng với lãnh thổ Xô Viết.
Với Hitler, Liên bang Xô Viết là cái nôi
của tư tưởng mới, thứ mà hắn ghét.
Cộng sản cản đường chế độ độc tài Aryan.
Đó là mối lo to lớn của hắn.
Hiệp ước mười năm đi ngược lại mọi thứ
mà hai kẻ độc tài đang bảo vệ.
Người Nga, và quân đội,
không hiểu được chúng là kẻ thù,
và làm sao họ lại ký một thỏa thuận thế kia?
Chính Stalin đã đọc được Mein Kampf.
Ông ta không hề ngây thơ với
Đây là thỏa thuận với quỷ dữ cho cả hai phía.
Nhưng khi các nhà ngoại giao phương Tây vật lộn
để hiểu sự liên minh này,
Hitler và Stalin đã tiết lộ.
Vào đầu tháng Chín năm 1939,
Đức xâm chiếm Ba Lan từ phía Tây.
Ngay sau đó, Liên Xô xâm chiếm từ phía đông.
Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, quân đội của Hitler và Stalin đã
hoàn thành cuộc chinh phục của họ.
Ba Lan đầu hàng.
Khi họ phá hỏng chiến lợi phẩm và vẽ lại biên giới Ba Lan...
ý nghĩa thực sự của hiệp ước Xô Đức đã trở nên rõ ràng.
Đó là một cuộc hôn nhân giàn xếp,
khi Ba Lan đã bị chủ nghĩa phát xít và cộng sản khai thác.
Nhưng trong khi Stalin củng cố địa vị của mình,
Hitler vẫn chưa xong.
Trong hai năm tới,
Stalin theo dõi Đức Quốc xã
khắp châu Âu,
xuyên qua các nền dân chủ như Na Uy...
Bỉ...
Hà Lan...
và Pháp.
Ban đầu, sự lật đổ của các nền dân chủ
chủ yếu đã vào tay Stalin.
Nhưng khi bụi lắng xuống, nó càng trở nên rõ ràng
rằng Hitler không có ý định mở rộng sang phía tây.
Hitler nắm quyền kiểm soát mọi miền Tây và Trung Âu.
Nga thực sự là biên giới cuối cùng của hắn.
Quân đội của Hitler đang bận rộn giữ lợi thế của mình trên toàn châu Âu,
và hiệp ước Xô Đức đã vào nếp,
không ai mong đợi Fuhrer mở ra một mặt trận thứ hai của cuộc chiến.
Dù nhiều lãnh đạo quốc gia
biết rằng lời hứa của Hitler vô nghĩa...
khi sự phản bội đến,
nó vẫn bất ngờ.
Vào sáng sớm ngày 22 tháng 6 năm 1941,
mọi thứ đã thay đổi.
Chiến dịch Barbarossa bắt đầu…
và Hitler tấn công Liên Xô.
Và từ giây phút này trở đi
hai nước lại trở thành kẻ thù.
Hitler khao khát lãnh thổ Xô-viết
nhưng nó rất tốn kém.
Cộng sản phải bị đánh bại, Liên Xô phải bị đánh bại,
và Stalin phải bị đánh bại.
Và Hitler muốn đánh bại hắn nhanh chóng.
Ý tưởng ban đầu của người Đức là...
để đè bẹp Hồng quân trong vòng sáu, tám tuần.
Họ dùng sách giáo khoa của Đức Quốc xã về blitzkrieg,
một cuộc tấn công áp đảo, đầu tiên là do máy bay...
tiếp theo là xe tăng...
đạn pháo...
và bộ binh.
Hitler, vào thời điểm này, tin rằng
Hồng quân sẽ sụp như một ngôi nhà bằng lá bài.
Tất cả những gì họ phải làm là đá vào cửa
và toàn bộ mọi thứ sẽ sụp đổ.
Trước tháng 12, 1941,
quân đội Đức đã vượt qua lãnh thổ Liên Xô,
giữ một đường thẳng từ Leningrad đến Rostov.
Hồng quân bị thương đáng kinh ngạc,
mất ba triệu binh sĩ.
Nhưng sự tấn công của Đức Quốc xã cuối cùng đã bị dừng lại ở Moscow.
Vào mùa xuân năm sau,
rõ ràng là Nga sẽ không dễ dàng thua như Pháp,
và cái máy chiến tranh của Hitler lại đang đói.
Đức sẽ tiếp tục chiến đấu.
Nó cần dầu, cần nguồn lực quan trọng,
và điều đó có nghĩa là tiến về Caucasus
ở phía nam của Liên Xô.
Vào mùa hè năm 1942,
khi tàu Wehrmacht tiếp tục tấn công Nga,
Hitler và các tướng của hắn định gửi quân đội Đức về phía Nam
để lấy những mỏ dầu phong phú.
Nhưng khi Hitler vẽ đường đến Caucasus,
hắn phát hiện cơ hội để tạo ra một cú đánh nhục nhã cho đối thủ của mình.
Chỉ huy cao cấp của Đức, khi họ lên kế hoạch cho mùa hè đó,
họ nhận thấy có một thành phố tên là Stalingrad.
Đó là một miếng bánh ngon lành bắt mắt.
Có lý do chiến lược để thâu tóm Stalingrad.
Thành phố công nghiệp rộng lớn này cung cấp cho Hồng quân
xe tăng và vũ khí...
và nằm ngay trên bờ sông Volga hùng vĩ.
Việc chiếm Stalingrad sẽ cắt đứt đường cung cấp chính của Liên Xô.
Nhưng lý do chính Hitler muốn Stalingrad...
là cái tên của nó.
Đây chẳng phải là một cuộc đảo chính làm Stalin thực sự xấu hổ,
bằng cách lấy một thành phố có tên hắn?
Hitler thay đổi kế hoạch và chia lực lượng thành hai.
Một nhóm tiếp tục tiến về phía mỏ dầu,
còn lại hướng đến Stalingrad.
Hạt giống cho một trận chiến lớn đã được gieo.
Cũng quan trọng như việc Hitler giành lấy thành phố,
vì uy tín, Stalin vẫn giữ nguyên nó.
Stalingrad không chỉ mang tên Stalin,
mà còn có ý nghĩa cá nhân sâu sắc.
Đây là thành phố nơi ông chiến đấu và giành chiến thắng
trong cuộc nội chiến Nga.
Có một cảm xúc để bảo vệ thành phố
trong cuộc chiến yêu nước mới này.
Stalin, đã rất tức giận
vì nhiều thị trấn Xô Viết đã sụp đổ dễ dàng,
quyết tâm rằng Stalingrad sẽ khác.
Vào ngày 28 tháng 7, hắn ra lệnh Số 227,
thúc giục, "Không lùi lại một bước."
Stalin đã gây sự hổ thẹn cho Hồng quân,
nhưng có thể chuộc lại bằng cách chiến đấu anh dũng
không nhượng bộ một bước đất của Liên Xô.
Nếu những người bảo vệ Stalingrad chống lại cuộc tấn công của Đức Quốc xã
Stalin phải truyền cảm hứng cho họ hơn bao giờ hết.
Ông ấy đặt lý tưởng cộng sản quốc tế sang một bên
và thu hút tình cảm trước cuộc cách mạng:
Lòng yêu nước, tình yêu quê hương.
Chiến đấu vì quê hương, đất mẹ
đồng cảm với hầu hết mọi công dân Xô-viết.
Động cơ này là tình yêu dành cho quê hương
và sự căm hận sâu sắc đối với kẻ xâm lược.
Và người dân Stalingrad không chỉ có lòng yêu nước
để thúc đẩy họ.
Vào mùa hè năm 1942,
hầu hết người Nga có nhận thức rất tốt việc người Đức đã làm,
đặc biệt là dân thường và người Do Thái, ở những khu vực bị chiếm đóng.
Giết hàng ngàn người,
một đường dây giết người và hủy diệt.
Không có sự tàn bạo nào không được chú ý,
và chúng được phát tán rộng rãi
và thông qua quân đội.
Khi anh có kẻ thù đang nói,
"Ta sẽ giết ngươi, ta sẽ giết vợ ngươi, các con ngươi,
và ta sẽ là chủ ở đây, "
anh nghĩ gì về dân địa phương?
Đối với người dân Stalingrad,
lòng yêu nước và nỗi sợ hãi là động lực mạnh mẽ.
Họ tập hợp để tạo ra phòng thủ địa phương, đào mương chống xe tăng
để làm chậm tàu Wehrmacht.
Họ gọi mọi người ra để góp sức,
đàn ông, phụ nữ và trẻ em.
Trước khi quân Đức tràn vào,
Liên Xô phá hủy tài sản của chính họ,
hủy hết tất cả những gì quân Đức có thể tận dụng.
Họ đang tạo ra một quang cảnh cháy rụi
để quân Đức có thể chống lại.
Dẫn đầu quân Đức về phía Stalingrad
là Tướng Paulus.
Friedrich Paulus, được cho là một người vĩ đại:
cao, ốm, được những người đồng đội xem là
một ngôi sao ẩn náu
thay vì một nguời lính ngoài mặt trận.
Paulus là một chỉ huy Đức cổ điển
giành chiến thắng bằng cách sử dụng vũ khí tầm xa
và đe dọa đối thủ nếu có thể.
Người Xô-viết tự chuẩn bị cho cuộc tấn công mặt đất của Paulus.
Nhưng khi pháo nổ,
nó không phát xuất phát từ đạn dược.
Vụ đánh bom, không ai ngờ.
Nhà hát vẫn đang diễn, trẻ em vẫn đang học.
Nó xuất hiện quá bất ngờ.
Vào ngày 23 tháng 8 năm 1942,
bầu trời Stalingrad hóa đen bằng bom của Đức Quốc xã.
Và ta đang nói đến 600 chiếc.
Một ngàn tấn bom thả xuống thành phố.
Không quân Liên Xô được chuẩn bị quá kém
để chống lại sự tấn công.
Máy bay chỉ có thể liên tục lặp đi lặp lại,
thả bom xuống.
No comments yet. Be the first to leave one.