The first 200 lines.
Xin giới thiệu giáo chủ Della Rovere,
xin được yết kiến
Vua Ferrante xứ Naples,
và cùng con là hoàng tử Alfonso.
Chào đức vua và hoàng tử.
Ông ta không nghe ông được đâu.
Ông ấy bị điếc đặc từ mấy năm nay rồi.
Giáo chủ đến để vàn về việc phế truất
Giáo Hoàng Borgia, Thưa cha.
Cha có nhớ Borgia không? Cái tên Tây Ban Nha đầy tham vọng đấy.
Ông ta đã bổ nhiệm 1 lũ giáo chủ --
có thể được phép gọi 1 lũ giáo chủ không nhỉ?
Giống như đám ngỗng khoác lông công? Một đám nhí nhố?
Đông như kiến? Phải vậy không?
Ông ấy bổ nhiệm 1 lũ giáo chủ.
Trong đó có con trai của ông ta.
Con trai ông ấy.
Cesare Borgia! Cha nhớ ra chưa?
Thấy chưa?
Có nghe được quái gì đâu.
Giáo chủ Della Rovere đã bỏ trốn.
Ở đâu nhỉ?
Nơi mà ông ấy tìm được đồng minh--
Florence, Milan...
Cha nghĩ là Naples.
Lão vua già Ferrante; nổi tiếng về lòng hiếu khách.
Con có nghe về cái phòng ăn của ông ấy? Con đã nghe đồn rồi.
Nếu Della Rovere nghĩ rằng Rome là cái hầm mộ...
Tên giáo chủ ấy nghĩ rằng chỉ có mình hắn nghe được lời giáo huấn của Chúa.
Nhưng Chúa cũng thấy rằng hắn chẳng biết gì cả.
Nhưng cái nhà thờ linh thiêng này cần người
mà người đó có thể làm cho nó tồn tại...
...bằng bất cứ giá nào.
Con có người...
...có thể sử dụng các ám khí, phải không?
Hình như là có đấy?
Nó đang bị xì xầm đấy.
Vậy thì sao?
Có lẽ đã đến lúc
loại bỏ tên thầy tu này rồi.
Loại bỏ à?
Cái thằng thầy tu ấy sẽ làm cái gì nhỉ?
Đầu óc cha lẫn hết rồi.
Con nghĩ là con hiểu rồi, thưa cha.
Tốt.
Thỉnh thoảng, cũng có người không hiểu mình là ai.
Muốn, muốn, muốn.
Mọi người đều muốn.
Nước Pháp muốn Naples. Tâu Ban Nha muốn Naples
Cộng đồng công giáo muốn Thế giới mới.
Còn ông, ông muốn gì?
Tôi chỉ muốn Naples liên kết với tôi
phế bỏ chức Giáo Hoàng-- - của thằng cha Borgia thối tha.
Mm-hmm. và đổi lại?
Người ngồi trên ngai của Thánh Peter
sẽ chuẩn y cho nền độc lập của Naples.
Naples đã độc lập rồi, thưa giáo chủ.
- Tây Ban Nha sẽ không phê chuẩn đâu. - : Ah.
Lại có kẻ thù.
Thưa cha, con sẽ cho ông ấy xem cha đã làm gì
với kẻ thù của mình?
Hmm?
Trong thời kỳ hoàng kim của cha?
Thấy không, ông ấy chẳng nhớ gì cả.
Ông ấy cần nhớ gì nhỉ?
Tôi không biết nói sao đây.
Ông ấy nhớ đến sự tàn bạo.
Anh đã thuê vẽ chân dung chưa?
- Anh thấy không cần. - Ah, khiêm tốn nhỉ.
đúng là giáo sĩ.
Nhưng công chúng cũng yêu cầu mình thể hiện cho đúng một người lính.
Pinturicchio tội nghiệp đang vẽ không kịp đấy.
Và chúng ta phải trả cho sự hoang phí này!
- Các tu viện hết tiền rồi à? - Chưa bao giờ có đủ.
Nữ hoàng Isabella đã trục xuất nhanh chóng
toàn bộ dân Do thái ra khỏi Tây Ban Nha --
lũ mọi,
giống như chúng đã từng dám gọi chúng ta như thế.
Chúng đã dám xúc phạm chúng ta như thế à.
Ta chắc chắn rằng,
chẳng có giọt máu Do thái nào trong con đâu.
nhưng cha cũng cảm thấy lạc lõng ở xứ người,
Cha... cũng thông cảm cho hoàn cảnh của họ.
"người đã được chọn."
: lại phải đi kiếm chổ ở.
họ muốn vào ở trong nhà chúng ta.
và họ đề nghị trả -- một cách hào phóng.
Sẽ có nhiều phản đối đấy.
Ừ, lúc nào cũng vậy mà.
Cha muốn vị trí Giáo Hoàng có nhiều quyền lực hơn nữa.
Và chúa Giê su , đấng cứu độ, cũng là Do thái.
Ông ấy cũng bị giết bởi người Do thái, Thưa cha.
Con chắc chứ?
Cha nghĩ ông ấy bị đóng đinh bởi người La Mã.
Cha tôi có nhiều kẻ thù, Giáo chủ.
Nhưng tất cả bọn họ đều đến để ca ngợi ông ấy.
Khi họ không hát được nữa...
...ông ấy đã nhồi bông họ!
Khi ông ấy còn khỏe, ông ấy thích ăn tối
với những người không làm ông ấy hài lòng.
Ông ấy vẫn chưa có kẻ phản chúa Judas.
Ông có nghĩ là Giáo Hoàng có chổ trong cái bàn này không.
Ý định của tôi không... nghiêm trọng như vậy.
Sao không?
Chúng sẽ thích thú đặt ông ngồi đây.
Cả nhà Borgias là lũ mọi rợ -- lũ Do thái gốc Tây Ban Nha.
Chúng chẳng có do dự đâu.
Hãy chơi chúng đi, nếu ông có thể.
Còn do dự, chúng không có đâu.
Chúng mang dòng máu Do Thái.
- Ông chắc chứ? - Mm-hmm.
Có lẽ chúng không xứng với cái chức Giáo Hoàng rồi.
Ta sẽ thảo luận đề nghị của ông với cố vấn cha tôi.
Tôi sẽ hài lòng nếu ông chấp nhận lòng hiếu khách của tôi vào ngày mai.
đi tắm lưu huỳnh.
Nó sẽ làm ông bình tĩnh lại. được chứ?
Nó tốt cho da.
Ngày mai nhé, giáo chủ.
Đem chúng về biệt thự của mẹ tôi.
Mọi người đều nói về sự nghiệp chính trị của giáo chủ,
nhưng chẳng ai nói đến sở thích ông ấy.
Hắn ta đã đến Naples, thưa ông.
Cha ta đã thay đổi 1 cách kỳ lạ: ông ấy lại mong muốn
loại bỏ tên giáo chủ này.
Nếu hắn ta thấy tôi, hắn lại cao chạy xa bay.
Vậy hãy làm cho kín đáo.
đúng không nơi nào mà anh thấy thích hợp nhất?
Tôi thừa nhận là chưa thấy cái ám khí đó.
Nó chỉ là cái đồ dùng để cắt phó mát.
Cho tôi xem đi.
Mọi người sẽ thương tiếc trái dưa.
Cha ta thấy Leonardo ra giá cao quá.
Thưa ông, ông ấy vẽ gần xong rồi.
ông ấy phải vẽ cho xong.
Ta sẽ cho dân chúng thành Milan thấy bức họa
sẽ hoàng tráng như thế nào.
Nâng nó lên.
cho cái áo giáp nó sáng.
Đi!
Con yêu.
Chào cha.
Cái màu đỏ này hợp với con.
Cảm ơn.
Con cũng nên lưu ý cái chức này cũng là gánh nặng đấy.
Con sẽ là giáo chủ vào ngày mai
Con phải lưu ý những tội lỗi mà Thánh Isidore nói đến
và quan trọng nhất Chỉ có Giáo Hoàng mới tha tội cho con.
Nghe tuyệt vọng quá.
Con không được phép tuyệt vọng.
Hãy ôm cha, Cesare.
Hãy tha thứ tham vọng của cha đối với con.
Nhưng nó đã có từ cái ngày mà con ra đời.
Phải chi cha không có tham vọng sự nghiệp trong nhà thờ,
Có lẽ mọi chuyện sẽ khác rồi.
Con là con cả.
Định mệnh của con là tiếp bước cha.
Hãy nói là con đồng ý.
Con đồng ý.
: Vẻ đẹp gợi cảm của đất nước Neapolitan chúng tôi
luôn thu hút các kẻ xâm lược.
Khi ông có một thiên đàng,
ông phải làm mọi cách để bảo vệ nó.
Cha tôi đã cố gắng giữ nó.
Vua Ferrante.
Ừ. Tôi đã nói với các cố vấn về yêu cầu của ông.
- Rồi sao? - Họ sẽ xem xét nó.
Hắn sẽ chầu ông vãi sớm, và hắn sẽ được xá tội,
nếu như hắn giải quyết được những rắc rối, trước khi chết.
Dù sao chúng ta cũng là người có đạo.
Đủ rồi!
Đi ngâm thôi, giáo chủ.
Nước lưu huỳnh sẽ tẩy sạch da thịt, và làm đầu óc sảng khoái.
Tất cả chúng ta sẽ chết, sớm thôi.
Nếu ông cho phép.
Cám ơn.
- Đắp hết cả người. - Vậng, thưa ông.
: Màu đỏ biểu trưng phẩm giá
của tước vị giáo chủ,
các người đã sẳn sàng cho cương vị.
Màu đỏ cho thấy là các người sẵn sàng đổ máu
cho việc hưng thịnh của lòng mộ đạo ,
tất cả các người đều được rửa tội.
Lính canh! Có thích khách!
Người có sẹo sau lưng!
: Bắt hắn!
: Đứng lại!
: Hãy đứng lên, các giáo chủ.
- : Hắn là ai? - : Mọi người ra hết đi!
: Tôi không thấy!
: Ông đem lại sự giết chóc!
Giết chóc thật sự!
Chúng tôi không cần nó! Chúng tôi không cần nó!
Ông phải rời Naples ngay lập tức
trư khi ông muốn ngồi vào cái bàn của cha tôi
mãi mãi!
Anh thất bại à.
Lần đầu tiên?
Không thể nào thành công được trongtrường hợp này.
Có lẽ là tôi hết tin tưởng ở anh?
Nó là phòng tắm công cộng, thưa ông.
No comments yet. Be the first to leave one.