The first 199 lines.
[Những cá nhân, đoàn thể, địa danh, sự kiện đều là hư cấu và không liên quan đến lịch sử]
[Tập 7 Thảo ô - một loài thực vật có hoa trong họ Mao lương]
Ôi, nhìn ngon quá đi mất!
Ta đã đặc biệt nêm gia vị bằng dầu mè và tương Cheongchang.
Ừ, nêm gia vị ngon thật.
Không ngờ cô nương này lại có thói quen ăn uống phàm phu tục tử.
Nhưng đại nhân không phải quá đáng lắm à?
Dù là có kế hoạch đi chăng nữa,
nhưng có lạp vệ ty như vậy mà sao lại giấu biệt với tiểu nữ vậy chứ?
Nếu ta nói trước cho ngươi biết, ngươi có thể làm lộ ra.
Dù vậy đi chăng nữa, sao vậy được.
Tiểu nữ sợ đến mức tim gan muốn rớt ra ngoài rồi đó.
Ôi, tiểu nhân nghẹn rồi, đại nhân thứ tội!
Ngươi không sao chứ?
Ta đã nói ngươi phải nhai thật kỹ rồi hãy nuốt rồi mà.
Đại nhân đừng làm vậy mà dùng tay xoa lưng như này giùm tiểu nữ được không?
Xoa lưng cho ngươi sao?
Vâng, xoa từ trên xuống dưới như này.
Xuống dưới...
Đại nhân làm gì vậy? Ngươi có đang làm không vậy?
Ta đang... làm đây.
Những ta nói người đã ăn thịt đều ăn uống rất tốt mà.
Ngươi làm như trên đời chưa từng được thấy miếng thịt lần nào vậy.
Nhào vô ăn lấy ăn để bộ dạng như này là sao chứ?
Ta còn dọn sẵn cho ngươi ăn nữa.
Người như tiểu nữ sao có thể ăn thịt nạc được nêm gia vị ngon như này?
Lần đầu tiên tiểu nữ mới thấy một bát thức ăn đầy thịt thế này đó.
Dù cho có là vậy đi nữa.
Dù là vậy đi nữa,
sao ngươi có thể phun đồ ăn mình đang nhai ra vậy chứ?
Văng vào hết thức ăn của ta rồi, làm sao ta ăn được nữa?
Ngươi ăn luôn đi.
Cái này là gì vậy ạ?
Là mạch nha.
Đại nhân bị hỏng đầu rồi à?
Lại còn làm mạch nha cầm tay như này?
Không có.
Hong Seok Gi đang ở đâu?
Hải vận phán quan gì đó mau gọi hắn ra đây.
Phán quan đại nhân không có ở đây.
Ra về rồi sao?
Vậy nhà hắn ở đâu?
Không phải vậy.
Ngài ấy đã bị Ngự sử đại nhân bắt đi rồi.
Ngự sử sao?
Hắn ta đã bị bắt ở thương đoàn Soyang rồi.
Sao giờ ngươi mới nói?
Tiểu nhân đã nói với ngài mấy lần rồi.
Vậy sao?
Đi thôi.
Đại nhân ngài không sao chứ?
Im miệng đi.
Mấy đứa à!
Mấy đứa vẫn khỏe đúng không?
Ôi trời, ngươi làm gì vậy hả?
Hóa ra là những chú chim én xinh xắn đã không quản đường xa đến đây,
để chúc vui cùng với bữa tiệc của công tử nhà chúng ta.
Đúng vậy!
Ô hô! Người đàn ông mạnh mẽ tới từ Han Yang xa xôi,
đã dùng chúng ta làm mồi nhử để cuối cùng tạo ra một mớ hỗn độn.
Thật sao?
Cũng có nghĩa là nếu làm tốt thì sống sót.
Còn nếu sơ sót là chỉ còn đường chết.
Số phận lần này sống chết thế nào,
tất cả đều đã một lòng xông lên xem sao.
Đúng vậy.
Mấy tên kia bây giờ.
Nghe nói đang mở tiệc ở trên núi đấy.
Thiên hạ thái bình quá nhỉ.
Còn ở đó mà mở tiệc tùng sinh thần linh đình ồn ào khắp căn nhà gỗ nữa chứ.
Còn vui chơi được cứ để chúng vui chơi đi.
Vì ta sắp giết sạch hết tất cả rồi.
Tae Seo à, tay của ngươi tính sao đây?
Vẫn không gặp trở ngại gì trong việc giết bọn chúng đâu.
Ngươi mang mộc thông lại đây đi. Ta sẽ gắn ngòi nổ vào.
Lẽ nào ngươi muốn dùng hết vào chỗ đó sao?
Này, ngươi!
Lỡ mà sai sót gì là có thể thổi bay cả núi Baekwiryeong luôn đấy.
Chỉ cần bắt được tên Ngự sử,
ta còn có thể thổi bay thứ lớn hơn như thế nữa kìa.
Nhanh đi đi.
Rốt cuộc có gì mà ta không làm được chứ?
Thật tò mò không biết nữ nhân nào sẽ chạy đến đây.
Ối trời!
Cùng nhau chơi đùa thật vui vẻ nào.
Này, này!
Nụ cười của cô nương ấy thật sảng khoái.
Nàng thấy không?
Thấy không?
Đại nhân! Đại nhân cũng ra vui chơi đi nào.
Chuyện đó... ta không biết chơi...
Ngươi bảo ta phải làm sao cơ?
Đại nhân cứ nhảy múa theo những người khác thôi.
Đại nhân nhìn thấy rồi chứ.
Ôi chà! Tiến tới đi nào!
Thử làm như vậy đi đại nhân.
Tay làm rộng ra.
Ôi!
Như thế này!
Đại nhân không sao chứ?
Xém chút là lớn chuyện rồi.
Suýt chút nữa thôi là hai đôi môi này sẽ chạm nhau rồi.
Thật là, không có tại hạ đại nhân sống thế nào đây.
Cũng còn may nhỉ?
Vâng, cũng phải. Đa tạ huynh.
Đa tạ nhé.
Từ khi nào mà ngươi lại biết nghĩ cho ta như thế...
Này!
Này, này!
Đại nhân! Tại hạ cũng đang ở đây.
Đừng có mà giở trò.
Cô nương biết dùng thứ đó không đấy hả?
Nghề cũ của ta là sơn tặc đấy.
Ta chưa kể chuyện này sao?
Nghề cũ là kẻ sống ngoài vòng pháp luật.
Hiện tại lại là kẻ lừa đảo, khá khen cho ngươi nhỉ.
Mấy tên tham nhũng như bọn ngươi
cũng đâu có khác gì.
Cái đồ nhà ngươi!
Thiếu gia, nếu ngài làm thế này...
Hắn là Hong Seok Gi đúng không?
Giờ hắn ta phải chết phụ thân ta mới có thể ngủ an giấc.
Ta giết hắn rất hợp lý đúng không nào.
Vâng... vâng ạ, đúng thế ạ.
Vô cùng hợp lý.
Ngươi là ai đấy?
Tiểu... tiểu... tiểu dân...
không là ai cả.
Tiểu nhân...đã bị đưa đến nơi này trong tình trạng mơ hồ.
Tiểu nhân không có quan hệ gì với bọn chúng cả.
Bọn chúng định làm hại Hải vận phán quan đấy ạ.
Hình như là thâm thù đại hận gì đó.
Cô ta à?
Vâng ạ.
Các ngươi làm gì vậy? Bắt lấy cô ta.
Bắt lấy mau lên!
Này!
Khoan đã.
Cứ từ từ thôi.
Ta muốn có chút thú vị.
Tẩu tẩu à!
Số xương bò còn lại
ta thái ít lá vừng rồi nấu canh ăn nhé?
Chắc là bọn trẻ đói lắm rồi.
Sao thế?
Bên kia báo lại là thời hạn nộp thuế dời sang năm ngày sau.
Kế sin nhai đúng là kẻ thù mà.
Ngày nào cũng phải mệt mỏi kiếm từng bữa cơm như này.
Đệ sẽ cùng đi.
Đệ ở lại lo cho bọn trẻ đi.
Tốt nhất là ngươi đừng vượt quá giới hạn.
Được thôi.
Ngươi đang làm gì vậy hả?
Nếu muốn lấy đi thứ gì phải trả bằng tiền,
còn không thì phải trả giá.
Đó vốn không phải là cách chúng ta giao dịch sao?
Baekgwiryeong có việc riêng
nên ta đã báo gia hạn năm ngày còn gì.
Tiền thì vẫn phải trả đủ.
Năm ngày sao?
Ta không có sống để mà nghĩ về tương lai xa xôi như vậy.
Ngày mai các người phải nộp tiền ngay.
Nếu không thì ta sẽ ngừng ngay mối giao thương này.
Rồi ngươi định đem đống thuốc súng đó ra chợ bán mỗi ngày à?
Hay là...
ngươi định đem cống nạp hết cho Binh tào.
Nếu không phải như vậy,
ta không nghĩ ngươi có thể tùy tiện cắt đứt giao thương với ta đâu.
Ngoại trừ chính quyền Joseon,
không có đoàn thương nhân nào có thể mua lượng lớn thuốc súng như ta nữa đâu.
Kang Han Ki, ngươi đừng quá xem thường ta như thế.
Nơi duy nhất có thể tùy ý sản xuất lượng lớn thuốc súng theo nhu cầu ở miền Bắc này,
cả Joseon chỉ có một mình ta thôi.
Ta sẽ cho các người thêm ba ngày.
Này.
Đã đập phá hàng hóa của người khác,
phải biết đền bù cho bọn ta chứ.
Các ngươi đã nhận được lời giáo huấn của ta về mối giao thương này,
hãy biết rằng chuyện đó vốn không phải là miễn phí đâu.
Hành thủ.
Có thư gửi đến từ Dịch quán.
Thuyền từ Bồ Đào Nha đến Nhật Bản
đã chất súng lên rồi.
Rốt cuộc là đã có bao nhiêu vụ giết người trong một tháng qua vậy?
Hay là ta bỏ trốn luôn cho khỏe thân nhỉ?
Bởi vậy mới nói, sống ở đời gây tội nghiệp mãi không tốt đâu.
Ngươi cũng mệt mỏi rồi,
sao ngươi không nghỉ ngơi một ngày rồi hãy lên đường.
Lúc cần thì tham dự vào, xong chuyện thì phải rút ra,
đó vốn dĩ là cuộc sống của chúng tại hạ.
Cũng đã vui chơi đủ rồi.
Đã đến lúc tại hạ đi tìm cuộc vui mới.
Chúng ta không có nhạc lễ gì sao?
Vâng.
Cũng đã vui chơi đủ rồi.
Đã đến lúc đi tìm cuộc vui mới.
Tại hạ xin phép rút lui tại đây.
Sao ngươi lại đi gấp thế này?
Nếu biết vùng này có chuyện kinh động như vậy,
No comments yet. Be the first to leave one.