The first 200 lines.
Xin chào, tên tôi là Goody, năm 1941 tôi bị một con ma cà rồng cắn.
Chúng có thể chọn nạn nhân để đánh thức không phải để hút cạn máu.
Thông thường thì tôi sẽ có một lịch sử đẫm máu.
Nhưng tôi khá sáng suốt nên đã chọn sống bằng máu thú vật.
Sự bất tử đã cho tôi thêm thời gian với những người yêu thương của mình.
Màn đêm đã từng rất tối tăm và đáng sợ, nhưng nó đã khá hơn vào những năm 80.
Vào năm 1880, cuộc cách mạng công nghiệp cho chúng tôi điện.
Đột nhiên đêm sáng bừng như ngày, điện thoại thay thế thư từ.
Tôi đi tàu điện khắp thành phố và có thể trở về lúc mặt trời mọc.
Vào những năm 1920, mọi thứ thật sự hiện đại. Váy trở nên ngắn hơn.
Đêm thuộc về những tiệc tùng, thế giới là của tuổi trẻ.
Và tôi vẫn là một người trẻ tuổi, kế đến là một phá minh yêu thích của tôi.
Phim ảnh, Sạc-lô, Keaton, Cagney.
Những nhân vật trong phim không phụ thuộc tuổi tác, nó liên hệ với tôi.
Năm 1960 là năm bước ngoặc của tôi, tôi đã ngu ngốc đến nỗi yêu một người.
Sau đó thì mọi chuyện xuống dốc, những năm 70 thì tôi không còn hẹn hò.
Nhưng vào những năm 90, cháu gái Stacy của tôi lạc lối và tôi chăm sóc nó.
Tôi dạy nó cách lấy đất cho quan tài,
thôi miên người khác và tìm ra động mạch chủ.
Con bé dạy tôi thư điện tử, Napster và ban nhạc tuyệt vời Green Day.
Chúng tôi đã rất vui vẻ, tiệc tùng với đám trẻ
Đi học đại học. Tôi có khoảng 1000 bằng cấp.
Tôi có thể tốt nghiệp mà không học ngày nào.
Tôi thích có một người bạn, và cô bé là người tốt nhất.
Xem cô bé dễ thương chưa kìa.
Dì Goody, Goody, dậy đi, mặt trời lặn rồi.
Vấn đề duy nhất là cô bé rất hay đùa những trò vớ vẩn.
Cái gì thế? Đừng làm vậy, thả dì ra nào.
- Cháu lừa được dì rồi. - Một lần nữa.
Nhanh lên, cháu có lớp lúc 8h.
Stacy, bạn cháu ở Boston gửi đất ở nhà đến này.
Cám ơn trời. Cháu sắp hết rồi, và đau lưng quá.
Xin lỗi, nhưng gói hàng của bạn có chứa hàng độc hại.
Dịch vụ chuyển hàng quét mọi gói hàng và nó đã bị nghi vấn, nên họ đã mở nó.
- Nhưng đây chỉ là đất. - Ừ, cháu biết luật pháp ngu xuẩn mà.
Trời ơi, bọn khủng bố quấy rối hết tất cả.
Đơn giản hơn gọi là viết thư trên máy tính đi.
Ghé thăm là khi ta đi đâu đó.
- Đi vào một trang web. - Không hợp lý tí nào.
Nếu đọc sách thì gọi là chuyển trang hay là ghé thăm trang?
Đợi đã, dì không tìm thấy môi của mình mà không cần gương sao?
- Mặt trời mọc lúc 6:40. - Ừ, dì cứ dùng chương trình trong điện thoại.
- Dì thích bản năng hơn. - Cái quần jeans đâu rồi?
- Sao mặc Jeans được? - Đùa hả? Jeans mới hợp khi dì đi học.
Tùy dì vậy, có lẽ nó làm dì thấy phù hợp với hàng trăm năm.
Đua nhé.
- Cũng hơi lâu đấy, không có lý do lý trấu. - Không tính, tại đôi giày của dì.
- Lớp của cháu lúc mấy giờ? - 9:30. - Gặp lại nhau chỗ làm.
Mày đi đâu thế?
Lại đây nào.
Dì Goody. ''Cradle of Filth, Ozzy Osbourne and The Cure. ''
Ở đâu? Ôi không, nó là ban ngày.
Ai điên tới nỗi tổ chức đêm hội nhạc rock vào ban ngày chứ?
- Kiểm tra cái bẫy xem nào. - Chuột ăn đủ thứ trên đời hết.
- Một con chuột phải chết. - Không sập bẫy à?
Dì nghĩ nó bị ung thư vì ăn đường quá nhiều.
- Phố 53. - Phố 53.
Đại lộ 6.
Phố 53 và Đại lộ 6, Nhà Chính.
- Ta sẽ bị triệu hồi. - Thời gian hỏi đố.
- Ai là kẻ ngốc nhất trên TV? - Kẻ trong chương trình Khách sạn Thiên Đường.
Phố 53, ai là người thông minh nhất?
- House hay Frylock. - Ai chứ?
Mấy tay bác sĩ của khoai tây chiên biết bay.
Được rồi, phố 53.
Dì không thích Quảng trường Thời Glan sao? Nó trong như trung tâm thế giới vậy.
- Không, là hàng ngàn cái TV. - Được rồi, đến ngay đây.
- Bà ấy bị gì hả? - Tôi đã thấy nhiều thứ tệ hơn.
- Bà ấy đã ăn chưa vậy? - Con cháu của tôi đâu?
Chúng đây rồi, hãy xem những món quà mùa thu này.
Gaultier, Prada, Dries.
Và ta không bao giờ có thể thấy mình như thế nào khi mặc chúng.
Vấn đề có vẻ ngoài để làm gì, khi ta không thể chiêm ngưỡng nó?
Chỉ là một bất lợi.
Vậy thì mặc chúng vào đi, để ta có thể tưởng tượng
ta mặc chúng đẹp thế nào.
- Gọi tên giao piza đi. - Tôi tưởng ta sẽ đi ăn.
Giờ ta cảm thấy thích tên giao piza.
Ôi trời, bộ đồ đó mặc ngươi à, cho thêm chút gì đi.
- Tôi không biết cái này thế nào. - Tại sao không?
- Nó không dành cho người trẻ. - Xin lỗi.
Ngươi đang nói với ta về việc làm người trẻ tuổi à?
Ngươi có biết ta đã trẻ trong bao lâu không?
Cô bé chỉ có ý nói rằng những người trẻ tuổi không đáp ứng được cái này.
- Nó giống mặc 1 con thú chết. - Được rồi, đây là mấu chốt của vấn đề.
Tại sao một con chồn lại đáng giá hơn một con bồ câu nào?
- Hai đứa uống máu bồ câu mỗi ngày. - Chúng tôi thả chúng đi.
- Stacy đã có mối liên hệ. - Với một con bồ câu à?
- Thật sai lầm khi đặt tên cho chúng. - Làm sao hại con bồ câu dễ thương được?
- Ôi trời... - Hai ngươi thật là đáng thương.
Người giao piza.
Người giao piza.
Ai đặt bánh thêm pho mát và nước sốt?
Ngươi bắt ta chờ 20' đấy, đồ hư đốn.
- Tôi xin lỗi. - Kẻ hư đốn thì bị gì nào?
Dì ghét bà ta ở trong thành phố, thật là khó chịu.
Ừ, nhưng ta hãy vui vẻ đi nào, ta xứng đáng có được mà.
Thêm nữa, đêm nay ta ăn mặc đẹp thế này còn gì.
- Cháu là người già nhất ở đây. - Ngoại trừ bà cô già này.
- Tôi mời các cô một li nhé? - Chúng tôi không bao giờ uống đâu.
Kiếm ai đó bằng tuổi mình đi.
- Chào Renfield. - Cô của Adam muốn anh gặp cô ấy.
- Thôi nào, đánh thức tôi đi, tôi muốn bất tử. - Ăn nhiều rau xanh lên.
- Không, tôi muốn bất tử. - Anh đang bất tử, đang sống mà.
- Ôi trời, Snobbe McSelvglad ở đây. - Thì sao?
Lờ hắn đi, cho hắn thấy anh vui thế nào đi.
Đừng, đừng chụp hình.
- Vậy chụp tôi đi. - Thôi ra nhảy.
Không phải nơi này khá nhỏ so với em à?
- Có CLB Donor ở phố Tàu đấy. - Tôi không hiểu anh nói gì.
- Tôi có thể cảm nhận ma cà rồng. - Ma cà rồng? Nói thế hơi cứng đấy.
Kiểu cách này là của những người ít nhất phải 80 tuổi.
Được rồi, tôi chỉ không thích nói từ đó ra.
- Vậy cô thích ALF hơn à? - Dạng sống có tuổi thọ kéo dài ấy.
- Thật buồn tẻ. - Chào.
- Chào lvan. - Vậy là cô đã gặp Vadim.
- Người tạo ra tôi. - Ồ, người Xô-Viết à?
Ukraina.
- Đi đến clb ngân hàng máu đi. - Tôi không uống máu người.
- Hay đấy, chỉ cần Cisserus tự chăm sóc bản thân. - Tại sao?
Có những điều xảy ra với cô ấy mà cô sẽ mất mấy năm mới hiểu.
Cô không muốn thấy tuổi của mình.
Xin lỗi.
- Tên tôi là Vadim, đây là lvan. - Tôi sẽ đi lấy áo khoác.
- Nước ép. - Cô ta yêu cầu nó đấy chứ.
Nghe này, họ là kẻ xấu đấy.
Tôi thích kẻ xấu.
Không, cô thích những anh chàng đẹp trai.
Cô không được nói chuyện với họ.
- Không nói chuyện với họ. - Và nhớ là: gặp người tốt.
Những người tốt.
Những anh chàng biết lắng nghe, hay khen ngợi.
Đi đâu vậy nước ép?
- Bọn cháu phải đi. - V.l.P.
Chỉ 3 chữ thôi, sẽ về ngay.
- Cứ thế. - Sao?
- Lâu đấy. - Cứ tiếp tục nhảy nhé.
Anh nói với bố me là tui con sẽ vào thành phố chơi nhạc và họ nói được thôi.
- Thấy sao? - Kệ, tôi đang rất có hứng.
Rồi họ bảo: ''còn trường học?'' Anh nói: ''Họ thật sự quân tâm đến con.''
Người ta kiếm tiền bằng nhiều cách, họ sẽ lăng xê tụi con.
Trường học là giấc mơ của bố mẹ, chứ không phải của con.
Cái đó xưa lắm rồi.
- Bố mẹ tôi thì tin vào phù thủy. - Đợi chút, anh chơi cái này cho em nghe.
- Anh bị... - Sao? Thấy được không?
Một chút thôi sẽ không hại ai cả.
Tôi phải đi khỏi đây.
- Người ta có thể thấy cháu đấy. - Không ai quan tâm đâu.
Mà đường thì ướt, nó làm hư giày cháu.
- Stace, dì vừa mới làm một việc xấu. - Làm gì?
- Tay đánh trống chơi thuốc và chảy máu. - Ôi không.
- Dì chỉ liếm nó thôi. - Giờ sao? Dì có thấy đói bụng không?
Không, dì chỉ muốn chạy ra đây như bay
nhưng dì biết nó còn hào hứng hơn là đi tìm thú vui thể xác.
Ngày xưa người ta nói về thi ca, họa sĩ, nhà văn,
bây giờ toàn về nhạc ipod và trang web, dì chẳng hiểu gì cả.
Ta sẽ đi gặp nhóm ngày mai, sẽ dễ chịu hơn.
Chỗ đó không phải là tiệm ya-ua sao? mọi thứ thay đổi nhanh thật.
Năm 70 nó là tiệm thuốc đấy.
Những kẻ lang bạt ngồi ở cầu thang chờ phát thuốc.
Những năm 50 là một sàn nhảy, mọi người đến từ làng để được nhún nhảy.
Và trước đó là tòa báo Đức.
- Sao dì biết vậy? - Kênh lịch sử.
Lũ chim.
Val Helsing đấy, cho ông ta qua.
Nơi này không cần chuyên ngành chết tại nhà đâu.
- Có kiểm tra cổ chưa? - Không xác địch được gì, nam,
bị giết từ nơi khác và bị phanh thây đem đến đây.
- Đây là xương khô đấy. - Thanh tra.
Gì đây? Piza à?
Vui chưa?
Nếu chúng tôi tìm thấy gì sẽ gọi ông sau.
Chào, tên tôi là Erik, chào mừng đến hội Người Vô Danh.
Tepes, ông là người đánh thức phải không?
Họ nói rằng người đánh thức mà chết thì con cháu họ cũng chết theo.
Đó có phải là lý do ông luôn tránh ánh mặt trời?
Nó sẽ làm ông già đi.
Không phải vì ánh mặt trời đâu
mà đến một độ tuổi nhất định
- Cô được đánh thức lúc nào? - 1841.
Con nít. Thêm nữa, 200 là mới 80 thôi.
- Stacey được đánh thức năm 1992. - Cô bé có biết cô già cỡ nào không?
Không, cô bé dễ chịu hơn khi nghĩ cả hai bằng tuổi.
- Ra thế, cô là của Cisserus phải không? - Ông biết bà ấy à?
Chúng tôi cũng có chút quan hệ.
Khoảng 100 năm trong đời tôi.
Tepes, ông muốn bắt đầu không?
Cám ơn Eric.
Chào mọi người, tôi là Vlad Tepes.
Chào Vlad Tepes.
Tôi đã kiêng uống máu người được 362 năm.
Tôi chắc là ai cũng biết tôi đã làm gì với quân đội Thổ Nhĩ Kì.
Giới trẻ các vị phải học cách thay thế những gì không làm được,
với những thứ ít có hại hơn.
Nhưng đặc biệt, tôi thích đan len.
Đặc biệt
là chỗ này.
Cám ơn. Cám ơn.
- Chào, tôi là Stacy. - Chào Stacy.
Tôi đã được 2 thập kỉ rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.