The first 200 lines.
- Hey... - Tôi có bình xịt đó, đồ khốn.
Oh, là ông à.
Nghe này, uh, xin lỗi vì ta không đến được tuần trước.
Ta bị mắc kẹt ở địa ngục.
Đừng lo. Tôi không có nhớ ông đâu.
Phải rồi.
Mẹ con nói ta có thể dành thời gian vào buổi cuối tuần.
Có thể chúng ta sẽ gắn kết với nhau, N như là làm gì đó chung chẳng hạn.
Thôi nào. Ta đang cố đấy
Được rồi.
Buổi cuối tuần của cha-và-con sẽ trông như thế nào đây?
Ta có vé đi trượt băng.
Sẽ có rất nhiều máu đây.
Tôi vừa nhớ ra tôi có bài kiểm tra Lịch sử
vào thứ hai, nên tôi không thể đi được.
Tôi phải học.
Học. Hmm.
Rất quan trọng. Việc học.
Ừ, đúng vậy.
- Đó là cái gì vậy? - Cỗ máy thời gian.
Thiệt hả?
- Tôi có thể xem được không? - Ta tưởng con còn phải học bài.
Oh, chà, nó có thể có ích cho bài kiểm tra đó.
Mm.
Cơ bản thì, cái thùng này có thể di chuyển bất cứ đâu trong lịch sử.
Chúng ta có thể xem một show của The Ramones, gặp mặt Sabbath.
- Lita Ford của Runaways thì sao? - Được luôn.
Oh, tôi đã rất cố gắng để đưa cô ra khỏi địa ngục đấy
và cuối cùng thì cô cũng đã ở đây.
Tôi cá anh là người duy nhất trên con tàu này
- vui khi thấy tôi đấy. - Oh, nhảm nhí.
The như mối quan tâm của mọi người thì
ngay khi ai đó dừng việc ám sát họ
như thói quen hằng tuần, thì tất cả đều là bạn.
Nhân tiện thì, tôi sẽ đi ngay khi Charlie dùng chiếc nhẫn
đưa mẹ tôi quay lại đấy.
Yeah.
Cổ đang làm gì vậy?
Cô ấy nói cô ấy muốn nhập tâm vào đúng lúc nên,...
Oh, hoàn toàn hiểu mà.
Không có cái thứ gì gọi là thiền nhập định trong 20 giây cả.
Chúng ta đã bỏ lỡ buổi dệt chưa?
Tôi mong là chúng ta chưa bỏ lỡ.
- Whoa. - Cái gì?
Gary, cậu có cả chó cơ à?
Chúng ta không nuôi chó. Đây không phải chỗ dành cho chó.
Tôi có một là thư từ nhà trị liệu của tôi đây.
Chúng ta cũng không cần trị liệu luôn.
Chúng ta nên có đấy.
Đi xuống địa ngục gây hoang mang dữ lắm.
Trong thư nói đây là, con vật hỗ trợ tinh thần.
- Thư được kí vậy thôi. - Tôi không có thời gian cho việc này đâu.
Tôi đặt tên cho nó là Gary con.
- Oh, nó làm một bãi đáng yêu ở đây nè. - Ew.
Nó không phải là đồ phá hoại đâu.
Con ơi! Bình thường ở nhà cháu nó ngoan lắm.
Mọi người, đi đứng nhớ nhìn.
Oh. Đang theo đuôi hả, Gary?
Lần đầu tiên tôi
Đừng, đừng, đừng. Đừng bước...
- Chó... - Đậu xanh.
Gary!
Whew. Được rồi, sắp xong.
Tôi nghĩ. Chắc cũng đã vài thiên niên kỉ.
Okay, vậy ai sẽ đượt dệt trước?
- Mẹ của cổ. Mẹ của tôi.
- Behrad trước, John. - Yeah, nghe này, ừm...
tôi đã hứa với Astra rồi.
Tôi theo phe Zari.
- Behrad. - Behrad là ai?
Tôi không quay lại từ địa ngục
chỉ để lấy số và chờ tới lượt đâu nhé.
Đó là em trai tôi
và cậu ấy cũng là một phần của nhóm đã tìm ra chiếc nhẫn.
Chúng ta đưa cậu ấy quay lại trước.
Okay, dừng, dừng. Mọi người, dừng tranh cãi.
Tất cả mọi người đều có cơ hội. Nhưng Sara đang hôn mê.
Charlie sẽ dệt lại cô ấy trước.
Được rồi, đủ rồi! Thôi nào, mọi người.
Đây chính xác là lí do tại sao tôi nên để thứ đó bị hỏng thì hơn.
Được rồi, tôi sẽ chọn. Behrad trước!
Giờ thì đeo kiếng, và bắt đầu thôi.
Okay.
Chiếc nhẫn của Clotho, người tạo ra sợi tơ,
và máy dệt sinh mạng.
Chiếc nhẫn Lachesis, người dệt ra định mệnh
và là đồ dị hợm thích thao túng.
Và chiếc nhẫn của Atropos, người cắt sợ tơ
và là một kẻ tâm thần nhẫn tâm.
Okay.
Tôi thấy sợi tơ của Behrad rồi.
Nhìn nó hơi rối nhỉ.
Có lẽ đó là do du hành thời gian,
nhưng tôi nghĩ sẽ ổn thôi.
- Ow. - Oh, chúa ơi.
Cái quái gì?
Gideon, trạng thái.
Gideon?
Vẫn đang đánh giá tổn hại, Ms. Sharpe.
Đang sử dụng năng lượng dự trữ.
Tôi xin lỗi, Z.
- Có chuyện gì vậy? - Không hiệu quả.
- Okay, vậy chúng ta thử lại lần nữa. - Tôi đã nói là nó không hiệu quả rồi.
Tôi chưa bao giờ sử dụng nhẫn mà không có các chị cả.
Tôi đoán là tôi cần bọn họ.
Vậy để tôi thử xem.
Lachesis nói rằng bà ta đã huấn luyện cho tôi thành một nữ thần định mệnh.
Có lẽ, tôi có thể...
Ừ, cứ thử đi, nếu cô muốn chết cháy từ bên trong.
Okay, Vậy thì chúng ta nên làm gì?
Ngay bây giờ thì chúng ta chỉ nên ngồi chờ thời
và cố sửa con tàu.
Chà, nghe tuyệt đấy.
Tôi có thể nghiên cứu thêm ở phía sau khoang.
Để xem có cách nào khác để sử dụng nhẫn không.
Tôi có thể cần thêm người phụ.
Tôi sẽ không đi đâu cho đến khi đưa được Behrad quay lại.
Đợi đã, vậy tôi để cả đế chế ở địa ngục chỉ để "ngồi chờ thời" sao?
Và "nghiên cứu thêm"?
Không đủ tốt.
Rất xin lỗi, nhưng không ai có thể đi đâu được cả.
Vụ nổ năng lượng đã tạo ra một trường phản chrnotomic
Chức năng du hành thời gian hiện không thể thực hiện được.
Vậy có nghĩa là không có tàu con? Không có time courrier?
Tất cả đêu không hoạt động.
- Tuyệt. Hmm, chúng ta mắc kẹt rồi.
- Tại sao lại ngắt hết đèn vậy? - Thuyền tốt hơn hết là không bị hỏng.
Rất tiếc, tôi đã bị hỏng.
Tôi đã tổn hại từ vụ nổ gây ra bởi những Chiếc nhẫn định mệnh.
Cô đùa tôi à.
Tôi đã hứa với đứa nhỏ là bọn tôi sẽ du hành thời gian đấy.
Giờ thì con bé thi rớt mất thôi.
Không sao đâu. Tôi ổn mà.
Chúng ta phải tìm một phòng để con có thể ngồi học.
Ừm, có phải máy tinh vừa nói "Chiếc nhẫn định mệnh" không?
Mọi thứ đang trở nên rất tệ, baby.
Thuyền thì hỏng,
nhẫn thì nổ và xém giết Charlie,
mọi người thì gây gổ với nhau.
Cơ hội đưa Behrad quay lại chưa bao giờ mỏng manh như thế này.
Bọn em có thể rất cần tầm nhìn của chị.
Em có thể rất cần chị.
Chúa ơi, Sara. Chị tỉnh rồi.
Ava?
Chị không thấy được gì cả.
Gideon, mắt của chị ấy bị sao vậy?
Không may thay, Ms. Sharpe, với mức năng lượng bây giờ,
Tôi không thể đưa ra chẩn đoán được.
Tôi xin lỗi.
Cô xin lỗi? Cô đang nói cái gì vậy?
Chị ấy bị mù rồi. Chuyển nguồn một ít năng lượng đi, Gideon.
- Làm gì đó đi. - Ava, shh. Ổn thôi, được chứ?
- Có lẽ chỉ là tạm thời thôi. - Lỡ như không phải thì sao?
Nằm xuống đi.
Ai mà biết được chị còn bị gì nữa chớ.
Sara?
Chị chợt hoảng lên khi chúng ta chạm nhau đấy.
Có chuyện gì vậy? Không gì.
Chị có đang giấu em chuyện gì không?
- Luôn luôn. - Thôi nào, Sara.
Babe, chỉ là phản ứng lạ khi
vừa tỉnh khỏi hôn mê thôi mà.
Whoa. Không, không.
Chị nghĩ chị đang đi đâu vậy? Chị có thấy đường đâu.
Chị đã luyện với bịt mắt trong nhiều tuần
khi còn ở trong League of Assassins.
Và không ai biết được cách sửa thuyền như chị cả.
Ngoại trừ Ray và Jax.
Rip và Stein nữa.
Chị đoán Behrad cũng không tê. Nhưng em biết gì không?
Không ai trong số bọn họ sẽ bước qua cánh cửa đó cho nên đi thôi nào.
Vậy chị đã bỏ lỡ thứ gì?
Oh, không nhiều đâu. Thực ra, chỉ là...
- Hey, Mick. - Chào.
Oh, uh, Lita.
Đây là Sara Lance, thuyền trưởng.
Sara, đây là Lita, con của tôi.
Oh, uh, rất vui được gặp cháu.
Tuyệt thật đấy.
ở đây có một người phụ nữ lãnh đạo.
Ừm, cái gì cơ. Xin lỗi?
Cháu vừa nói thật tuyệt
khi có một người phụ nữ lãnh đạo ở đây.
- Uh-huh, uh, đúng vậy. - Rất vui được gặp cháu.
Đi thôi nào. Đúng vậy.
Con chuyện gì mà em chưa nói với chị nữa?
- Trên thuyền có con nít ư? - Em...
Có chó nữa? Ava.
Gary có nuôi một con thú cưng hỗ trợ tinh thần,
- Cậu ấy có thư được kí nữa. - Đó không phải là vấn đề.
Em không biết, baby.
Đó là Behrad à?
Cậu ta nhìn dễ thương đấy.
Hai người có thân thiết lắm không?
Không, nhưng bọn tôi đã bắt đầu thân.
Tôi chỉ mới biết về cuộc sống lớn mà nó đang sống này.
Và rồi tôi mất nó.
Nhưng tôi sẽ đưa nó quay lại, thế nên...
Yeah, về chuyện đó, tôi nghĩ là tôi có cách đấy.
Tôi nghe đây.
No comments yet. Be the first to leave one.