The first 190 lines.
Gretchen, em làm ơn có thể chuyển sốt xi-rô cho bạn trai mình có được không?
Ugh! Bọn tớ đang ăn đấy nhé!
Sao? Hai người bây giờ là bạn trai-bạn gái rồi mà, phải không?
Nghe giống hồi cấp III quá đó.
Vậy thì hai người gọi nhau là gì thế?
Anh yêu? Em yêu?
- Hay người đồng hành đáng tin cậy? Bọn tớ là gì vậy, những
- người yêu đồng tính từ những năm '80 à? Bọn em chẳng gọi nhau
cái gì đặc biệt cả đâu. Bọn em chỉ có một thỏa thuận bằng lời là
sẽ không ngủ với người khác. Mà tạm thời bây giờ thôi nhé.
Chỉ trong một tuần thôi, chúng ta có thể nhớ được vì sao chế độ một vợ một chồng
lại là sự xây dựng miễn phí cấu trúc sinh học cần thiết cho xã hội đó.
Hoặc bọn em có thể được mời đến dự một bữa tiệc sex rất vui đó.
Oh...
Nhớ mấy vụ tập thể chứ, Jimmy?
Jimmy?
Nhớ mấy vụ tập thể chứ?
- Jimmy? Thật ra là tôi chưa từng bao giờ...
Sao cơ?! Ngay cả một lần kẹp ba thông thường á?
Oh, Jimmy ơi. Cậu đã từng kẹp ba rồi à?
Tôi là một người lớn nam ở độ tuổi hơn 30, nên, dĩ nhiên rồi.
Tóm lại là, uh, Lindsay và tôi muốn chúc mừng hai người' chính thức thành đôi,
nên tôi đã đặt một bữa tối cho bốn người lúc 8 giờ nhé.
Oh, này, tớ suýt quên mất. Cậu có cái gói hàng này đấy.
Hmm.
Lạ thật đó.
Anh đoán là mình nên đi diễn giảng với cậu ấy một trong mấy màn nói chuyện ngắn nổi tiếng của Edgar Quintero.
Khoan đã.
Ha-ha! Bây giờ thì đó là việc của em đó.
Cái gì cơ? Ew. Tại sao chứ?
Vì em là cô gái của cậu ấy mà.
Đằng sau bất kỳ người đàn ông vĩ đại nào cũng có hình bóng của một người phụ nữ rất tuyệt vời đó.
Hay, em biết đó, một người như em vậy. Nên đi đi.
Anh nghĩ đã đến lúc em cần hiểu con người thật của Jimmy đó.
Em có cần phải làm vậy không? Mm-hmm.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Tuyệt!
Chị đã bán hết được sách của tôi rồi.
Điều đó nhất định chứng minh là với
lòng kiên nhẫn và cách truyền miệng
mạnh mẽ, văn học chân chính...
QUẢN LÝ: Sách cậu bị hạ giá rồi, Jimmy nhé.
Sách của cậu đang được chuyển thành giường cho chuột hamster
- vào lúc này đó. Cái gì?!
Chà, như thế có vẻ hơi sớm đó.
QUẢN LÝ: Vì, nếu như chúng tôi bất ngờ có một cơn sốt mới, thì
chúng tôi luôn có thể chuyển những người khác
xuống quầy 1$ tại Costco mà.
Oh, vì chị luôn phải mua buôn đồ ăn của mình mà.
Sandra Bernhard sẽ đến đọc tác phẩm mới của mình - Hãy vứt bỏ và tiếp tục bước đi.
Đó có phải là cô nàng bóng ở Roseanne không?
QUẢN LÝ: Đúng. Và không giống như anh, cô ấy đã viết được quyển sách
mà có thể bán được.
Oh, dĩ nhiên là như vậy rồi.
Họ có đưa Darlene một quyển không?
Hãy cùng đưa cho Becky hai một cuốn nữa nào!
Tôi rất mong đến ngày chị sẽ kết hôn với mấy thằng bé diễn viên chính trong 'Poetry slam'*. (*Một chương trình đọ thơ)
Dana ở chỗ làm có thích cái ảnh 'gram của tôi về
đôi giày trẻ con trong máng xối này.
Và sự đồng ý trên Internet của cô ấy có ý nghĩa vì...?
Tôi thích cô ấy và tôi không có nhiều bạn nữ lắm.
Tôi nghĩ là phụ nữ thường bị tôi dọa nạt
vì tôi có lông mày hoạt hình rất ác.
Ah.
Vậy, uh...
Có gì mới à? Nghe này, nếu như có chuyện gì
khiến anh phiền lòng và anh muốn nói về chuyện đó, thì tôi sẽ lắng nghe.
Hoặc nếu như là anh muốn coi như là không có chuyện gì đã xảy ra, thì
- cũng hoàn toàn ổn mà. Đấy là gói hàng mà bố tôi gửi.
Một cái áo jersey của Manchester.
Tôi thậm chí còn không thích thể thao... Nhất là Manchester,
đội bóng mà đã phá hoại toàn bộ những ngày thứ bảy trong thời thơ ấu của tôi.
Và, tôi có gửi cho ông ấy một cuốn sách của tôi, phải, nhiều tháng trước rồi.
Mà ông ấy không nói cái gì cả.
Thay vào đó, ông ấy gửi cho tôi bộ Gareth Henderson.
Chà, tuyệt.
Tôi mừng là anh đã nhẹ được chuyện đó ra khỏi lồng ngực nhé.
Nhìn này! Chú cún của Lena Dunham mới tỉa lông này.
Ý tôi là, có phải là ông ấy nghĩ rằng, phải, hơn 30 năm-có lẻ
tồn tại trên trái đất này, tôi sẽ bắt đầu một cách thần kỳ để chia sẻ
- sở thích trong... Uh, vẫn
đang chờ bạn của chúng tôi.
- Vậy cô có khỏe không? Chưa ai từng hỏi tôi như vậy cả!
Nhưng vì anh đã hỏi,
Tôi đã phản bội chồng mình với một cậu 19-tuổi, tên Aiden.
Wow... Cô có thấy tội lỗi không?
Ooh, câu hỏi hay đó. Thật lòng là tôi đang cảm thấy như
hai người hoàn toàn khác biệt đó. Có một người vợ Lindsay luôn giúp
Paul để dọn dẹp bia mỗi khi chúng tôi đi về thăm mộ.
Và rồi có cô Lindsay rất ham muốn khác chỉ muốn ngồi
- lên mặt của tất cả mọi người. Thỉnh thoảng tôi cũng có cảm giác là
có một Edgar cựu chiến binh và một Edgar bình thường đó.
Vậy những cảm giác như vậy là bình thường sao?
Có lẽ vậy. Nhưng mà có thể là vì tôi có một chấn thương
- rất nặng ở não đó. Tôi cũng vậy!
Huh? Có một lần tôi đang rất
mê sảng và bắt đầu nhìn chằm chằm vào mấy cái ánh sáng lấp lánh lâu đến nỗi tôi đã quên mất cách huýt sáo đó.
Thế hôm nay anh có định làm gì không?
Không làm gì cả. Oh, Chúa ơi!
- Tôi cũng vậy! Bây giờ khi có Gretchen ở bên cạnh rồi,
thì tôi không cần phải làm nhiều việc hộ cho Jimmy nữa.
Tôi cảm thấy điều này, như là, một chương mới trong tình bạn của tôi với cậu ấy vậy.
Này, việc này thật tuyệt đó.
Tôi đã không nhớ được lần cuối mà Jimmy hỏi thăm tôi rồi.
Tôi đã rất cố nói chuyện về Aiden với Gretchen trong nhiều ngày rồi.
Chúng ta nên bỏ kệ họ tối nay cho đến khi họ hỏi thăm chúng ta đó.
Ooh, tôi rất thích ý đó đó.
Giống như là một thí nghiệm vậy, nhưng không có mấy phần khoa học chán ngắt như
milligram và các nguyên tố và mấy cái khỉ gió khác.
Tuyệt!
Họ sẽ không đến đây đâu, phải không?
Không, tôi không nghĩ vậy đâu.
Tôi đã viết một cuốn tiểu thuyết mà ông ấy vẫn không có bất kỳ một phản ứng gì.
Ông ấy thì gần như là không biết chữ,
nên ai mà biết được liệu ông ấy có thể đọc được không, nhưng nếu mà ông ấy có khả năng đọc to ra được,
thì sẽ rất tuyệt khi được nghe là ông ấy rất tự hào về tôi mà.
Cô biết rồi đó?
- Cô có lắng nghe tôi nói không vậy? Cái gì cơ?
Dĩ nhiên rồi. Tôi chỉ là, lắng nghe tốt hơn
khi tay có cái gì đó để làm thôi mà.
Thôi được.
Cái áo bikini phía trên không có dây đâu.
Oh, chỉ hay đó.
Mắt tôi cứ đi thẳng vào cái bụi cây.
Tớ biết là, đó là, "việc" của mình khi cần ở bên anh ấy,
nhưng đến một thời điểm này, khi tớ thấy anh ấy có vẻ như là đang muốn khóc, nên tớ đã có cảm giác là,
"chính nó đây. Mình sẽ không bao giờ có thể
là chuyện đó với anh ấy nữa rồi". Tớ chỉ nghĩ là mình chưa sẵn sàng
để có thể chịu được giai đoạn này của mấy mối quan hệ đó.
- Tôi sẽ thử vị Vanilla aztec. Bây giờ thì đã là tự-phục-vụ rồi.
Một khách được một cốc để thử.
Nên tôi đoán là hai người sẽ thấy hơi...
Tớ hiểu ý cậu khi nói về cảm xúc mà.
Kể từ lúc mà tớ phản bội Paul, tôi đã luôn luôn cảm thấy rất tội lỗi.
Hai người không được phép dùng lại cốc thử đâu đó.
Một phần của tớ lại nghĩ là mình nên nói thật với Paul.
- Thế cậu nghĩ sao? Cứ như là hai người
- cố tình không nghe thấy tôi nói vậy. Tớ có thể mang được
điều này xuống mộ đó. Như trong Titanic có nói,
trái tim của một người phụ nữ như một biển sâu đầy bí mật mà. Phải không?
Xin chào? Cậu thậm chí có nghe tớ nói không vậy?
Có, đương nhiên rồi. Tớ chỉ là sẽ lắng nghe tốt hơn khi
- miệng đang làm một việc gì đó thôi. Vậy, thì cậu
- nghĩ là tớ nên làm gì? Thật lòng nhé, Linds,
tớ sẽ không nói gì cả, nhưng tớ không chịu được nữa rồi.
Đầu tiên là cậu có thêm mấy người bạn berkin-toting mới ở Westside
với răng giả và mấy bộ ngực còn giả hơn.
- Và ngay cái giây phút mà tớ có... Bạn trai hả?
Ugh! Ngay khi mà Jimmy và tớ
trở thành một cái gì đó, thì cậu lại chạy ra ngoài đó để thu nhập mấy thằng nhỏ.
Cậu có tưởng tượng được là tớ thấy bị phản bội đến thế nào không?
Tớ xin lỗi mà, Gretchen. Khoan đã, tại sao tớ lại đang xin lỗi cậu vậy?
Tối qua cậu đã bỏ mặc tớ mà.
Xin chào, cô nàng nặc nô! Xin chào.
Đã sẵn sàng để quay lại làm chưa?
Um, ai đây vậy? Đây là cô vợ tại chỗ làm của tớ, Dana.
Chào.
Cậu đã kết hôn-tại chỗ làm à? Đi thôi, vợ yêu.
Có một cái bánh kem lạnh trong căn bếp của văn phòng đấy.
Bánh ngọt à? Thua luôn đi nhé, sữa chua.
- Tạm biệt nhé, Linds. Chào!
Ma'am, chị có thể không làm thế có được không?
- Chị có thể mua một vị nào không? Em không thể tin
họ lại không đến nữa.
Tại sao họ lại đối xử với chúng ta như vậy vậy?
Lindsay, anh nghĩ chúng ta là những người trợ giúp đó.
Ew, em đâu có phải là người trợ giúp đâu.
Em là Beyoncé, chứ không phải là Kelly Rowland.
Nếu em cần lái một cái xe máy, thì em sẽ lái một cái xe máy chính hiệu,
chứ không ngồi trong cái thùng xe bé khỉ gió bên cạnh
- cho những người nghèo và cún đâu. Thì em nghĩ đi.
Trong mối quan hệ của em với Gretchen, thì em là Mary Tyler Moore
- hay là Rhoda? Những người đó là ai vậy?
Họ nghe có vẻ rất xấu xí.
Thôi được, uh, để anh chuyển sang trên-trên kênh Bravo...
Ooh! ...Vậy em là Jeff Lewis
hay là cô-cô Jenni Mà-Chúng-Ta-Hoàn-Toàn-Không-Biết-Họ?
Oh, Chúa ơi! Em hoàn toàn là cô Jenni "Mà Chúng Ta Hoàn Toàn Không Biết Họ".
Thật ra thì em biết... đó là Pulos. Em là fan cuồng nhiệt mà.
Được. Được rồi. Oh... tớ, tớ sẽ không nói vậy với anh ấy đâu.
Thôi được. Tạm biệt nhé.
Đó là Lindsay đấy. Bạn ấy muốn chúng ta cùng đi ăn tối với họ đêm nay.
Mà vì tối qua chúng ta đã không đến rồi,
- nên có lẽ là chúng ta nên đi. Sao cũng được.
- Miễn là họ có rượu đi kèm. Aw.
Vui lên đi nào, Jimster.
Hay anh có thể đắm chìm trong nó.
Chúng ta có thể nghe một chút...
Nhạc của nhóm The Smiths. Họ cũng buồn và là người Anh đó.
Hay là tôi có thể đọc cho anh một chút, uh, truyện Jude the Obscure.
No comments yet. Be the first to leave one.