Release info

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep10 vie
A Commentary by tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Published on: 2019-01-20
Downloads: 29
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Cắm hoa là một kiến thức vừa tao nhã, vừa cao thâm.

Ta làm việc trong cung mấy chục năm,

cũng chỉ biết được đôi chút.

Chỉ có thể làm người khai sáng cho ba vị cô nương.

Kỹ năng cắm hoa chú trọng về mặt

tạo hóa bên ngoài, suy nghĩ từ nội tâm.

Không những phải đẹp, mà còn phải thú vị.

Nếu còn nói ra được triết lý,

thì càng siêu phàm.

Sự kỳ diệu, thâm sâu trong việc này

phải để chính các cô nương tự tiếp thu lĩnh ngộ.

Các cô nương cứ làm thử xem nào.

Kiểu dáng bình hoa yểu điệu, thướt tha,

nhưng phối màu vẫn còn thiếu.

Xin ma ma chỉ điểm ạ.

Phối màu phải chú trọng màu đậm,

màu nhạt, màu lạnh, màu nóng,

hoặc kết hợp hai màu bổ sung cho nhau,

hoặc là một nổi một chìm.

Số hoa này của cô nương,

không có điểm thu hút sự chú ý của người khác.

Nhạt thì có nhạt, nhưng lại không có sự thanh nhã.

Vậy ta đổi sang cành này thì sao?

Cành này lộng lẫy,

nhưng hơi chói mắt.

Cô nương suy nghĩ thêm đi.

Ma ma.

Ma ma.

Hay là ta đổi sang mấy cành này thì sao?

Số hoa này của cô đã rất đơn điệu.

Còn đổi thành cành màu tím đậm,

chẳng phải sẽ càng đơn điệu, càng u ám hơn sao?

Ma ma.

Người xem cành hồng này thế nào?

Màu sắc tươi sáng lại thu hút.

Nếu ta mà chọn,

ta sẽ chọn hai cành màu vàng sáng này.

Cô thử xem.

Đặt ở vị trí này.

Quả nhiên là sáng hơn hẳn đó, Khổng ma ma.

Phối hoa vàng sáng vào

cả bình hoa dường như có sức sống hẳn lên.

Không hề đơn điệu.

Sao ta lại không nghĩ đến chứ?

Cô nường đừng nóng vội.

Cô nương vừa học mà đã biết được chút ít,

thế cũng đã giỏi lắm rồi.

Vậy ma ma mau nói cho bọn ta nghe,

làm sao phối với y phục,

rồi làm sao phối với tâm trạng của con người nữa.

Hôm nay, ta đã nói rất nhiều rồi.

Cổ họng hơi khô,

ta phải về phòng, uống chút đồ cho mát họng.

Các cô nương, cứ nghiên cứu, suy nghĩ thêm đi.

Không cần hành lễ.

Ta đi rồi sẽ quay lại.

- Ma ma đi thong thả. - Khổng ma ma đi thong thả.

Tứ tỷ tỷ, tỷ cũng tốn sức nhỉ?

Không hề chuyên tâm vào nữ công thêu thùa.

Thế mà lại có tâm với việc thắp hương, cắm hoa,

mấy thứ mà các danh gia vọng tộc thích.

Giống như sau này, nhất định sẽ dùng đến vậy.

Khổng ma ma nói rồi,

những việc này tuy không quan trọng,

nhưng thà học mà không dùng, còn hơn là để bị người ta chê cười.

Ta vốn ngốc nghếch,

nhưng không muốn sau này, làm mất mặt người nhà.

Có gì không hiểu, tất nhiên phải hỏi rõ rồi.

Tứ tỷ tỷ đã biết mình ngốc,

thì nên biết điệu đi chứ.

Đừng có suốt ngày bám theo Khổng ma ma.

Lẽ nào tỷ không nhận ra,

người ta hoàn toàn không muốn để ý đến tỷ,

nên mới nói dối là về phòng uống thuốc à?

Chính là để trốn tỷ đó.

Ta bám theo Khổng ma ma khi nào?

Chỉ là phụ thân dặn ta phải theo học ma ma thật tốt.

Sau này cha mà thử ta,

thì ta đâu dám không nghe.

Những gì không hiểu, ta hỏi để biết thì sao nào?

Tỷ đừng có lấy phụ thân ra mà ép ta.

Khổng ma ma là người do tổ mẫu mời đến cho ta và lục muội muội.

Hai bọn ta mới là học trò đích thực của bà ấy.

Còn tỷ, tỷ chỉ là được cho vào đây học thôi.

Đã được hời mà còn khoe mẽ.

Đúng là toàn học được những thủ đoạn thấp kém.

Thấy cái gì của người ta tốt là muốn cướp.

Cướp được rồi còn giả vờ đáng thương.

Ngũ muội muội nói gì vậy?

Thủ đoạn thấp kém gì? Cướp người khác gì chứ?

Đều cùng một cha sinh ra.

Sao các muội được học, còn ta thì không?

Chẳng qua ức hiếp ta là con vợ lẽ.

Được rồi, được rồi.

Ta vốn là người dư thừa.

Vậy cần gì phải sinh ra trên đời,

để cho người ta thấy chướng mắt chứ.

Ta chết đi cho rồi.

Lại khóc, lại khóc nữa.

Lần nào gặp chuyện tỷ đều như đưa tang vậy.

Lại giả vờ.

Sao lần nào tỷ cũng khóc như mất mẹ ruột vậy?

Lần trước rõ ràng là tỷ hại ta,

còn giả vờ khóc trước mặt phụ thân,

khiến phụ thân trách phạt ta.

Lần này tỷ lại muốn giở trò gì nữa?

Có phải tỷ muốn để ma ma nhìn thấy tưởng ta bắt nạt tỷ,

lại muốn phụ thân trách phạt ta nữa phải không?

Tứ tỷ tỷ, tỷ đừng khóc nữa.

Ngũ tỷ, tỷ cũng nói ít lại vài câu đi.

Khổng ma ma nghe thấy,

tưởng là con gái Thịnh gia không có gia giáo đó.

Tứ tỷ tỷ,

Khổng ma ma đâu phải suốt ngày ở trong nhà ta.

Đến ngày là ma ma phải đi thôi,

tỷ muốn học nhiều hơn hay là học ít đây?

Vì đối chọi nhau mà ảnh hưởng việc học,

mất nhiều hơn được đó.

Thôi, muội đừng khuyên nữa.

Học hay không học có gì quan trọng đâu.

Đại tỷ tỷ gả vào phủ bá tước,

chẳng lẽ ai nấy đều may mắn được thế sao?

Ta khuyên tỷ đừng có mơ mộng hão huyền vẫn hơn.

Chẳng qua mấy người thấy ta là con vợ lẽ,

nên trái một câu, phải một câu chà đạp ta.

Được. Ta biết ta là người dư thừa.

Ta không sống nữa là được chứ gì.

Ngũ tỷ.

Tứ tỷ.

Để ta đâm đầu chết đi cho xong.

- Tứ tỷ. - Mấy người buông ra.

- Mau qua giúp một tay đi. - Để ta đâm đầu chết đi cho rồi.

- Cô nương. - Tứ tỷ.

Các ngươi mặc kệ tỷ ấy đi. Tỷ ấy không có muốn chết đâu.

Tứ tỷ.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì

mà muộn thế này rồi vẫn chưa tan học

cho các cô nương ăn cơm vậy?

Tứ cô nương và ngũ cô nương cãi nhau.

Vừa khóc vừa làm loạn, Khổng ma ma đang trách phạt họ,

bắt chép hương ước,

mỗi người 50 lần.

Không chép xong thì không được về.

Hạ nhân các phòng đều đứng ở ngoài,

chẳng ai dám vào trong cầu xin thay các cô nương.

Lần này lục cô nương lại chịu tội cùng hai tỷ tỷ rồi.

Thật là oan ức.

Hay là lão thái thái đi xem sao.

Ta mời người ta đến là dạy cháu gái lễ nghi quy củ,

đâu thể nào bản thân lại làm trái quy củ được.

Tỷ muội này của ta,

là người công bằng, hiểu lý lẽ nhất,

sẽ không hàm oan ai hết.

Thế cũng tốt.

Giáo huấn chúng một phen để sau này cũng bớt chịu khổ.

Chủ quân, chủ quân.

Ma ma.

Hôm nay quấy rầy mọi người rồi.

Lẽ ra chuyện này không cần kinh động đến nhiều người,

nhưng lão thái thái đã nhờ vả ta,

ta cũng không dám khước từ, trì hoãn.

Nên mới quấy rầy đến đại nhân, nương tử.

Mặc cô nương lại là người của phòng Lâm tiểu nương,

nên cũng quấy rầy cả Lâm tiểu nương nữa.

Ma ma có gì xin cứ nói.

Chắc hẳn trên đường đến, có kẻ mau miệng,

kể vụ cãi vã chiều nay cho ba vị biết.

Tuy chỉ là chuyện nhỏ trong khuê các,

nhưng các cô nương đều lớn cả rồi.

Có những chuyện thị phi cũng phải phân biệt rõ ràng.

Phải biết con đê ngàn dặm, có thể bị hủy bởi một tổ kiến.

Lỗi nhỏ không phạt ắt sẽ gây nên sai lầm lớn.

Mấy đứa nghiệt chướng này

lại gây ra chuyện mất mặt như vậy.

Tất cả quỳ xuống cho ta!

Sàn nhà lạnh,

đừng để đầu gối của các cô nương bị lạnh.

Người đâu! Lót đệm cói cho mấy cô nương.

Mấy người các con,

không biết lễ nghi, nói năng hồ đồ

có khác gì với mấy nữ nhân tầm thường?

Còn mặt mũi gì làm hậu nhân của Thịnh gia ta?

Cũng may đều là cô nương,

chứ nếu là con trai thì sau này khó tránh sẽ tranh gia đoạt sản.

Há chẳng trở thành mối họa huynh đệ bất hòa?

Không dùng gia pháp, không đủ để răn đe.

Đại nhân không cần tức giận.

Một mực xử phạt cũng không tốt.

Phải cho các cô nương hiểu rốt cuộc mình sai ở chỗ nào.

Ta thân là ma ma dạy bảo của các cô nương,

nói quá một chút cũng gần như được coi là một người sư phụ.

Chi bằng để ta hỏi họ xem sao.

Ma ma à, phẩm cách, học vấn của người,

đều là hạng nhất.

Khi xưa là quý nhân trong cung,

người cũng có quyền tra hỏi, dạy dỗ

huống hồ gì là mấy đứa nghiệt chướng này.

Ma ma xin cứ việc hỏi.

Các cô nương đã biết sai chưa?

Biết sai rồi ạ.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left