Tallulah

Tallulah

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Tallulah WEBRip Netflix vi
A Commentary by ahuyblog
Source: Original from Netflix

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2019-04-12
Downloads: 35
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

NETFLIX GIỚI THIỆU

PHIM BẢN GỐC NETFLIX

Ôi trời ạ!

Đi thôi anh!

Tuyệt vời!

Anh đã nói rồi. Không có tiền thì đừng cược.

Em có thể nếu em thắng.

- Em thắng thật hả? - Không. Nhưng em có cái này.

- Vậy hả? - Ừ.

Ôi trời ơi!

Sao em biết thức ăn này không cũ?

Cứ sáu tiếng người ta lại quăng đi một lần. Thành lệ rồi.

Em muốn đến Ấn Độ.

Ấn Độ á?

Ở đấy có dãy Himalaya đúng không nhỉ?

Vì em muốn leo lên đỉnh núi đó.

Bọn mình làm gì có tiền.

Ở đó ai mà chẳng nghèo.

Cuộc sống của họ chẳng có gì.

Em thấy hình trên báo rồi và một người phụ nữ,

bà ta ngồi trên đất,

và có gì như đống rác xung quanh bà ấy,

một con chó gầy trơ xương.

Ý em là, bà ấy chẳng có gì cả.

Bà ấy mặc bộ đồ trông như, là...

mớ vải lùng thùng và lòe loẹt.

- Ừm. - Em muốn tới đó.

Em định đến đó bằng cách nào?

- Chạy xe. - Chạy xe ấy hả?

- Chạy ngầm dưới nước. - Ừ há!

Chạy xuyên đại dương,

và bọn mình sẽ thở thế này.

Thế thì chúng ta sẽ khá chóng mặt đấy.

- Này em. - Ừm?

Anh yêu em.

Anh không muốn đến Ấn Độ.

Sao không?

Anh muốn về nhà.

Đây là nhà mà.

Ý anh là, nhà thật cơ.

Anh muốn nằm dài ở Công viên Quảng trường Washington. Hút một điếu cần sa.

- Anh muốn gặp mẹ. - Vì sao?

Vì anh chưa gặp mẹ hai năm rồi và bà ấy là mẹ của anh.

Nghe này, em không thể tới Ấn Độ. Thật điên rồ.

Lúc nào em cũng thế, nảy ra ý tưởng lớn và rồi...

ngày hôm sau lại nghĩ ra trò khác.

Làm cái gì đó thực tế đi.

Như cái gì?

Như, kết hôn chẳng hạn.

- Im đi! - Thôi nào em!

Bọn mình có thể...

bọn mình có thể mua một căn hộ...

bọn mình sẽ có việc làm...

- Có con. - Không đời nào.

Anh phát ốm khi phải ăn đồ ăn từ thùng rác rồi

và phải hỏi mấy thằng lái xe tải xin vé tắm nhờ, em hiểu không?

Anh không sống vậy nữa.

Nhưng đây là cách em sống. Nếu anh không thích,

thì anh có thể biến đi.

- Thôi nào Lu! Trời ạ! - Em nói thật đấy.

Đi!

Biến khỏi đây đi.

Anh đã nói là anh yêu em.

Thế thì, dừng mấy câu ấy đi.

Anh đi thật sao!

Chào cô?

Tôi giúp gì được cho cô?

Vâng, tôi đến gặp bà Margaret Mooney ở phòng 2B?

- Vâng, bà Mooney ở phòng 3F. - À đúng rồi. Lâu quá tôi không đến.

- Vâng. - Anh tên gì?

- Manuel. - Vâng.

Anh Manny này! Đây là bất ngờ cho bà ấy.

Và, tôi chỉ...tôi thực sự... không muốn anh làm hỏng kế hoạch.

Cô chờ tôi chút nhé?

Ồ vâng. Anh cứ làm... Cứ làm việc của anh đi.

- Chào Tommy. - Mọi việc sao?

- Ổn. - Đồ đây.

Cô là ai?

Cô là cô Mooney phải không?

Sao cô lên đây được?

Cháu là bạn của Nico.

Có chuyện gì à? Nó bệnh hả?

Không ạ! Anh ấy vẫn khỏe.

Lần cuối cháu gặp anh ấy...

Chỉ là...cháu thực sự cần tìm anh ấy.

Ồ, vậy tôi không thể giúp được cô.

Tôi không gặp con tôi hai năm rồi.

- Anh ấy lấy hết tiền của cháu rồi! - Dĩ nhiên rồi!

Khi nào cô gặp nó, thì bảo nó gọi về cho mẹ nó.

Không, chờ đã! Làm ơn mà. Cháu thực sự muốn tìm anh ấy.

Tôi không biết cô là ai.

Chả có lý do gì để tôi tin là cô biết con trai tôi cả.

Ôi trời! Cháu còn xăm cả cái tên chết tiệt của anh ấy trên tay này.

Thế thì sao, cô đang muốn tiền hả?

Cô chẳng được gì đâu.

- Năm đô thôi thì sao? - Chúa ơi!

Anh ơi, bà ấy thích lắm. Bà ấy đã ngạc nhiên vô cùng.

Cô...

Của mày đây.

Lại đây.

Vui lòng để lại tin nhắn sau âm báo.

Chào Margo, Stephen đây. Tôi đã trao đổi với Larry Daniels.

Ông ấy nói là bà giữ giấy tờ cũng khá lâu rồi.

Nghe này, tôi không muốn hối bà đâu...

Thực ra là tôi cũng muốn hối bà.

Gọi lại cho tôi nhé hoặc bà ký giấy tờ và gửi ở...

Chết tiệt ăn đi!

Ở đây mà, đồ ngu.

Ô, chào bà Mooney, bà khỏe không...?

Tôi sẽ khỏe nếu anh không để người lạ mặt lên phòng tôi.

- Dạ vâng, tôi xin lỗi. - Muộn rồi.

- Tôi nhận thư được chứ? - Vâng, ngay đây thôi.

Ờ...có một bưu kiện gửi tới cho...

cho ông Mooney.

- Không biết bà có muốn nhận không. - Tôi sẽ nhận, cảm ơn.

Chồng tôi vẫn sống ở đây.

Vâng.

Tôi đã sống ở căn hộ này 18 năm rồi.

Tôi không muốn gặp rắc rối với nhà trường.

Tôi không yêu cầu anh nói dối,

nhưng...hãy giữ kín.

Vậy là vi phạm nguyên tắc nhân viên trực cửa.

Đúng rồi. Tôi xin lỗi.

Tôi chỉ đùa thôi.

Và một lần nữa, bà Mooney, tôi xin lỗi, được chứ ạ?

Nếu cô ta quay lại, tôi sẽ bảo cô ta biến khỏi đây.

- Tôi không để cô ta... - Không!

Thực ra, nếu cô ta quay lại, tôi muốn nói chuyện với cô ấy.

Vâng.

Cảm ơn anh.

Cô là giúp việc hả?

Vâng.

Cứ để đó đi, vào nhà đi cô.

Đúng là lộn xộn.

Nếu họ cử người giúp việc khi tôi yêu cầu,

có phải mọi việc đều ổn rồi không?

- Cô tên gì? - Sao phải trả lời?

Vì tôi hỏi.

Lu.

Lucy à?

Không, chỉ Lu thôi.

Tôi thích Lucy hơn.

Đây là Madison.

Cô có...giỏi chăm sóc trẻ em không?

Tôi không biết.

Cô trông con bé giùm tôi được không?

Tôi sẽ trả tiền cho cô.

Tối nay tôi phải ra ngoài, và tôi...

Tôi không thể đem con theo được.

Tôi hơi lo nếu để con bé cho người khác,

nhưng con bé đã có vẻ khá thoải mái với cô.

Vì vậy...nên tôi nghĩ sẽ ổn thôi.

Lucy yêu quý, tôi thực sự cần cô giúp lúc này.

Cô có thể...?

- Vâng, cái này là cho cô ấy. - Cảm ơn.

Anh cứ để ngay ở đó cũng được.

Cảm ơn, anh yêu.

Phục vụ khách sạn đấy!

Cô phải thể hiện cho họ thấy ai là chủ.

Tôi xin lỗi, cô làm việc ở đây. Thật khiếm nhã.

Không...Chẳng quan trọng. Tôi không quan tâm.

Chồng tôi không biết tôi đang ở đây.

Anh ấy thậm chí sẽ chẳng để tôi đến Cancún. Anh ấy bảo nguy hiểm.

Nguy hiểm lắm! Nhưng tôi chả quan tâm.

Tôi có thẻ tín dụng của anh ấy rồi, và nếu không vì con bé...

nhưng giờ tôi có cô rồi.

Vâng. Chị nghe này, tôi chẳng biết mấy về trẻ con, nên...

Không, cô hợp mà!

Tôi không đem theo vú em được.

Bà ấy nói cho chồng tôi mọi thứ, chỉ vì anh ấy cho tiền.

Bà ta chỉ giỏi mách lẻo thôi.

Nói thật với cô, thường thì tôi chẳng ở một mình với con bé.

Mệt chết đi được!

Cô giữ bí mật được mà, phải không?

Tối nay, tôi sẽ gặp một anh chàng.

Chồng tôi không thể nào biết đâu.

Khi anh ta nhìn tôi, là tôi đã rạo rực lên rồi.

Tôi chỉ muốn gặp anh ta thôi.

Thế kia có ổn không?

Đừng có lo. Tôi cần cô bây giờ.

Đấy là ban công.

Chà, con bé phải học chứ. Ngoài đó có thanh chắn.

Tôi sẽ kiện thẳng cổ cái khách sạn.

Chẳng phải con bé cần mặc tã, hay đồ gì đó sao?

Ôi trời, không đâu. Chúng tôi đi tè ở nhà vệ sinh,

con bé một tuổi rồi.

Cô nghĩ chân tôi mà mặc váy có nhợt nhạt quá không?

Không.

Cô nghĩ tôi béo hả, đúng không?

Không! Ý tôi là cô hoàn toàn không béo.

Sau khi cô có con,

thì cơ thể cô chẳng còn săn chắc như thời con gái nữa.

Không phải ai cũng nhỏ gọn và thanh mảnh được như cô đâu.

Tôi chưa từng có con, nên...

Ồ, vậy thì đừng có dại, hiểu không?

Vì để tôi nói cô nghe, khi có con là đời cô xong!

Núm vú tôi hỏng hết cả!

Trông như hai túi bã trà khô ấy.

Anh ấy còn chẳng thèm nhìn tôi nữa...

chồng tôi ấy.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left