The first 200 lines.
Qua đời không phải kết thúc.
Theo lời của "Bhagavad Gita"...
"Linh hồn không thể bị cắt bởi bất cứ thứ vũ khí nào,
"không bị lửa thiêu, không bị nước làm ướt,
"cũng không bị gió làm khô héo.
"Ta không bị giết khi cơ thể ta bị giết.
Ta chưa bao giờ là không tồn tại."
Vài người, hoặc nhiều người ở đây, có lẽ không biết rằng
Vijay được sinh ra ngay trước sự chia cắt
của Pakistan và Ấn Độ, việc khiến ông trở thành
một sĩ quan quân đội, một người lính ...
Một người lính chuyển mình thành người chữa bệnh.
- Người chữa bệnh chuyển mình ... - Quá buồn tẻ.
Khi tôi nói buồn tẻ, tức là người đàn ông này gần như lạnh lùng,
trái ngược với cái cách ông ấy chăm sóc bệnh nhân.
Ông ấy nói chuyện với người bệnh, luôn dành thời gian để làm vậy,
và không phải vì ông ấy lạnh lùng, mà vì ông ấy ...
Chịu khó lắng nghe, và ông ấy dạy tôi rằng, ...
bạn có thể luôn tìm kiếm câu trả lời, nhưng đôi khi,
đôi khi tất cả những gì bạn cần làm là tĩnh tâm
và sẵn sàng đón nhận câu trả lời,
khi mà ...
chúng tự hiện ra từ hư không.
Quả bóng đập thẳng vào mặt ông ấy.
Vijay chắc chắn là
cầu thủ bóng mềm dở nhất trong giải đấu của chúng ta.
Nhưng có vẻ, Vijay trước đây ...
từng chơi cricket,
nhưng ông già ấy ...
Là bác sĩ duy nhất nói "xin chào" với tôi
trong ngày đầu tiên tôi tới New Amsterdam.
Tôi nghĩ ông ấy biết rõ cảm giác
trở thành một bác sĩ mới ở một đất nước mới.
Đó là một cử chỉ thực sự đơn giản,
nhưng có ý nghĩa rất lớn với tôi, và tôi ngờ rằng ...
Karen Brantley, bà sẽ muốn ra khỏi phòng
vì chuyện này, nhưng ...
Vijay và tôi từng lén đưa một bệnh nhân sang bệnh viện khác ...
để anh ấy có được sự chăm sóc cần thiết.
Rồi sau đó, chúng tôi lại lén đưa anh ấy trở lại.
Tôi không nhận ra rằng thật ra việc phớt lờ tôi
khi tôi muốn có câu trả lời ...
là ông ấy đang chuẩn bị cho tôi,
dẫn dắt tôi, để không còn cần ông ấy nữa.
Tôi chỉ ...
Ôi Chúa ơi.
Tôi ...
Cầu mong ánh sáng và tình yêu cho ông.
Ông sẽ mãi ở trong trái tim chúng tôi.
- Tôi sẽ rất nhớ sự thông thái của ông. - Cảm ơn vì đã ban phước cho chúng tôi.
Tạm biệt, Vijay.
Anh biết mà, ông ấy vẫn ở đây.
Ta luôn mang theo hình ảnh ông ấy bất cứ nơi nào ta đến.
Nếu cần, vẫn có thể vinh danh ông ấy.
Ông có gợi ý lời cầu nguyện nào không?
Ta đang nghĩ tới bữa trưa.
Truyền thống để tang của người Hindu là một cử chỉ đẹp.
Bằng cách cho người khác ăn, ta nuôi sống tâm hồn đau buồn của chính mình.
Của cô đây.
Còn những giáo sĩ khác thì sao?
Những giáo sĩ nào nữa? Tôi là tất cả những gì còn lại.
Ý ông là sao?
Thế còn Reverend Salazar hay Rabbi Cohen?
Reverend Salazar
đã làm việc quá sức trong đại dịch, cô ấy đã từ chức.
Thật sao?
Giáo sĩ Cohen đã qua đời trong khi giúp đỡ người khác.
- Của anh đây. - Nhưng tôi làm những gì mình có thể.
Ta còn làm được gì khác chứ, phải không?
- Ôi. - Ông ổn không?
Vậy đủ rồi.
Kể cho tôi nghe về nước Anh cổ kính và vui nhộn.
Nước Anh.
Nước Anh ... rất tuyệt.
Đấy là tôi mong vậy.
Còn để nói thật ư.
Tôi thấy tội lỗi khi phải nói ra,
đặc biệt là hôm nay, đặc biệt là ở đây.
Đừng bao giờ xin lỗi khi nhận những gì cuộc sống cho ta, Max,
đặc biệt là niềm vui.
Tôi nghĩ rằng Vijay sẽ chấp thuận.
Tôi cũng mong là như vậy.
Tôi nghĩ rằng tôi đang làm mọi thứ Vijay muốn.
Tôi đang chậm rãi làm mọi việc,
dành nhiều thời gian hơn cho Luna, đọc sách trong công viên,
cảm nhận mặt cỏ dưới chân ...
Quay lại ngay.
Này, không sao chứ?
Có muốn một cái sandwich không?
- Cảm ơn. - Không có gì.
Cứu! Ai đó cứu với!
Giáo sĩ Alpert.
- Có chuyện gì? - Tôi không biết. Ông ấy tự ngã.
Male, 30 tuổi, không giấy tờ.
Huyết áp 210 trên 135.
Đã tiêm 6mg Ativan và không hiệu quả.
RỒi. Walsh, Turan, Phòng 1.
Quay ngược lại.
1, 2, và ...
Tiêm 2mg Ativan.
- Quá liều rồi. - Levetiracetam?
- Đang tiêm. - Bắt đầu truyền.
- Truyền Phenytoin chưa? - Các nhân viên y tế đã làm rồi,
và huyết áp của anh ấy tụt.
Anh ấy sẽ không sống nổi nếu bị hạ huyết áp lần nữa.
Ta hết lựa chọn rồi.
- Truyền Phenobarb. - Thật à?
- Cô muốn gây mê? - Không thấy lựa chọn nào khác.
Có ngay.
Cô quen anh ấy à?
Là Rohan, con trai của bac sĩ Kapoor.
Cấp cứu! Giúp với.
- Xin lỗi? - 58 tuổi.
Ngã quỵ tại hiện trường. Hiện đã ổn định.
Phân loại ở đằng này.
Có bác sĩ Bloom ở đây không? Tôi ...
Phân loại đi đằng này.
Được rồi.
Đây không phải phòng phân loại. Đây là một phòng chờ.
Mới tinh.
Xin lỗi. Đây là giáo sĩ Alpert.
Ông ấy cần kiểm tra toàn diện, máy đo nhịp tim, oxy, ...
Xin hãy dùng ki-ốt tự động,
nơi anh có thể nhập thông tin bảo hiểm,
thẻ tín dụng,
và tuỳ chọn khảo sát sự hài lòng.
Ngay khi chúng tôi có đầy đủ mọi thông tin,
chúng tôi sẽ gọi đến số của anh
dựa trên thang điểm 7 đã được cá nhân hoá, được chứ?
Vậy họ đã ...
chuyển phòng hóa trị đi đâu?
Có chuyển đâu. Họ bỏ hẳn nó đi rồi.
Bỏ hẳn?
Nhưng bệnh nhân thích căn phòng đó.
Họ thường chơi bài ở đó,
nghe nhạc, còn cười đùa nữa.
Tiến sĩ Fuentes nghĩ rằng căn phòng đó chiếm không gian của sàn chính.
Không gian sàn chính? Để làm gì?
Đây là ... phòng phẫu thuật hàng đầu.
Chỗ này từng là phòng thí nghiệm huyết học.
Giờ nó phòng phẫu thuật.
Vậy bác sĩ Shaffer đặt chúng ở đâu?
Bác sĩ Shaffer đã ra đi ...
từ khi chúng tôi dừng các thử nghiệm tế bào gốc.
Sao bác sĩ Wilder lại chấp thuận những chuyện này?
Bác sĩ Wilder?
Cô ấy đã ký duyệt mọi thay đổi
với một nụ cười trên môi.
Tôi luôn nhường nhịn cô
và tôi muốn được tôn trọng,
nhưng tôi sẽ không để yên
khi mà cô rút ruột cái khoa mà tôi xây dựng bằng tình yêu, và ...
Tất cả vẫn ở đây,
chỉ là ẩn đi, không nhìn thấy.
Ý cô là sao?
Chào mừng đến với cuộc kháng chiến.
Đóng cửa lại.
- Anh Ehrlich? - Ở trong.
Ồ.
Chào.
Cháu cũng có cái này khi còn nhỏ,
nhưng cháu nhớ là nó buồn cười hơn.
Cháu là ... Jack Ehrlich?
Vâng, buổi hẹn lúc 11 giờ của chú.
Bố mẹ cháu đâu? Cháu có ... mang họ theo không?
Họ chở cháu tới, nhưng cháu đã bảo họ đi uống cà phê rồi.
Họ có phần hơi áp bức.
Áp bức?
Cháu rất cần sự giúp đỡ của chú, thưa bác sĩ.
Được rồi.
Vấn đề là gì nào?
- Cháu muốn được giải thoát. - Hử.
- Cháu bao nhiêu tuổi? - Sắp 9 tuổi ạ.
Nghĩa là 8.
Rồi, nhưng hãy nghe cháu.
Cháu là học sinh hạng A, vô địch Spelling Bee.
Cháu chơi piano từ khi 2 tuổi, và cháu đã sẵn sàng.
Sống một mình mà không cần phải có thu nhập sao?
Không, vì nếu được giải phóng trước 18 tuổi,
bố mẹ phải cấp dưỡng nuôi con.
- Cái đó ... - Cháu đã tra Google.
Rồi.
Vậy là cháu sẽ tự mua quần áo,
tự nấu đồ ăn, tự giặt quần áo.
Cháu sống gần người thân nên họ sẽ giúp đỡ.
Mẹ cháu vẫn sẽ giặt quần áo,
và bố cháu vẫn có thể nấu bữa tối.
Cháu 8 tuổi. Cháu không bị điên.
Hừm.
Có quán cà phê ở trong đấy?
À, phải.
Chị chỉ muốn có chút không khí.
Chị đang tránh mặt em.
Đó chả phải điều em muốn sao?
Bò qua chuyện chúng ta, cái em không muốn
là chị rời bệnh viện này vì em.
Khoa cấp cứu trông cậy vào chị.
Nếu chị đi, cả khoa và các bệnh nhân sẽ phải vật lộn.
Em đã trải qua chuyện chia tay rồi.
Em có thể chịu được chuyện ta cùng làm việc tại đây.
No comments yet. Be the first to leave one.