Release info

Siêu Nhân Ấn Độ 1 - Krrish 1(2003)
A Commentary by Tran_Thanh_An
Bản đầu tiên trong series Siêu Nhân Ấn Độ (Krrish 1) 2003

Tags

other
Published on: 2017-03-12
Downloads: 50
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Vũ trụ được tạo thành từ vô số các chòm sao...

còn gọi là thiên hà.

Thiên hà mà Trái Đất của chúng ta thuộc về

được gọi là Ngân Hà.

Chồng tôi, là một nhà chiêm tinh học tin chắc rằng...

Giống như Ngân Hà, còn nhiều thiên hà khác...

tồn tại sự sống.

Cả đời ông chỉ theo đuổi một mục tiêu: Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh.

Ông ấy đã chế tạo rất nhiều máy móc để nhận dữ liệu.

Ông ấy còn gửi tín hiệu âm thanh lên không gian...

và còn nói rằng âm thanh là một thứ bất diệt.

Nó có thể vang trong không gian mãi mãi.

Ông chắc rằng...

sẽ có ngày ai đó ngoài kia nghe được tín hiệu âm thanh của ông...

và đáp trả.

Một buổi tối...

Sonia!

Em đến đây. Sao vậy?

Nhìn này! Họ đang trả lời!

Những âm thanh này ư...?

Anh dùng chữ "OM" để làm âm mẫu cho bảng điều khiển này.

Rồi mã hóa bằng máy tính để gửi tín hiệu bytes lên vũ trụ.

Còn ở đây. Ai đó ở một thế giới khác đang gửi trả lời anh.

Nghiên cứu của anh thành công rồi!

Anh đã tiến một bước đột phá, Sonia!

Chúng ta phải báo ngay cho Viện Nghiên cứu vũ trụ.

Hahaha... trả lời ông ư? Thế họ có nói "Chao xìn" không?

Xin lỗi ông?... Nhưng đây là sự thật.

Ông Mehra! Ông trông thấy viện nghiên cứu này chứ?!

Chúng tôi đã nghiên cứu quá nhiều năm rồi...

và họ chỉ trả lời ông thôi sao? Thật phi lý!

Sao lại không? Tôi cũng đã nghiên cứu suốt cả đời mình rồi.

Tôi gửi cho họ nhiều chuỗi âm...

Chuyển đổi nhiều loại nhạc âm khác nhau.

Và cuối cùng, khi tôi gửi từ "OM" đi...

với tần số và giai điệu khác nhau, sao lại không thể rằng...

Ông ta nói "ồm ôm" gì cơ?

"OM" là âm thanh thiêng liêng của Hindu giáo, chứa toàn bộ rung cảm của vũ trụ...

Ủa chứ tụi nó cũng tin vô tôn giáo nữa hả???

Nghe này ông Mehra, mơ ban ngày là một thói không tốt đâu.

Xin hãy tin tôi.

Tôi có thể chứng minh.

Đừng phí thời gian của chúng tôi nữa. Về nhà đi.

Thật bực mình, không thể chịu được.

Họ đâu hiểu là mỗi khám phá lớn thường nảy sinh từ những giấc mơ.

Đừng nản chí.

Con người luôn phủ nhận những khám phá mới...

Nhưng lại chấp nhận sau đó. Họ đang là như vậy đấy.

Liệu có thể có một thế giới khác ở trong vũ trụ...

Cách chúng ta hàng triệu dặm...

đi đến tận đây? - Sao lại không?

Loài người đã đến được mặt trăng, phóng tàu vũ trụ đến sao Hỏa và sao Mộc.

Giống vậy, họ cũng sẽ tìm kiếm thế giới của chúng ta.

Vậy nên chúng ta thường thấy dấu hiệu của những UFO.

Đèn... sao đèn cứ chớp nháy vậy?

Cái quái gì vậy?

Sanjay! Nhìn kìa!

Mấy người đó không tin lời tôi. Nhưng giờ họ đến rồi!

Không...

Chỉ trong tích tắc, mọi mơ ước về cuộc đời của chúng tôi tan biến.

Người đi tìm kiếm thế giới khác...

Đã trôi tới một thế giới, nơi mà không ai biết đến.

Sau khi ông ấy ra đi, tôi không còn ai thân thuộc ở Canada.

Rohit thì còn quá nhỏ, nên tôi trở về nhà.

Theo lời bà kể, bây giờ tôi đã nắm được hết chuyện trong quá khứ.

Đây là hình chụp X-quang não bộ của Rohit.

Thấy phần sáng này chứ? Phần tế bào thần kinh đệm bị trấn thương.

Gây ra bởi một trấn thương vào não.

Nhưng bác sĩ, Rohit đâu bị trấn thương trong đêm đó.

Có đấy, bà Mehra, lúc bà ngã sấp xuống...

đã gây một trấn thương lên não của đứa trẻ...

nằm trong bụng bà. Phần não này đã bị trấn thương.

Điều đó làm cho trí tuệ và khả năng học của cậu bé rất kém.

Dù đã 8 tuổi, não cậu ấy chỉ như một đứa trẻ 2 tuổi rưỡi.

Tôi e là đến khi trưởng thành, hệ thần kinh của nó vẫn yếu.

Chắc hẳn có cách chữa phải không bác sĩ? - Có. Một cuộc phẫu thuật não.

Tuy nhiên... - Sao?

Cơ hội thành công của trường hợp này là rất thấp.

Nếu phẫu thuật thất bại, cả người nó có thể bị liệt.

Thậm chí là mất mạng.

Không. Tôi đã mất tất cả.

Chẳng còn gì ngoài thằng Rohit.

Tôi không thể để mất nó.

"Dù đã lên 8, não của nó chỉ như một đứa con nít lên 3".

"Kể cả khi trưởng thành, hệ thần kinh của nó vẫn sẽ yếu".

Cái gì đây! - Cháu xin lỗi ạ.

Xin lỗi cái gì! Nhìn xem mày đã làm gì nhà tao này.

Tao là công an. Mày mà làm vỡ cửa sổ nhà tao nữa...

Tao sẽ tống giam mày. Nghe chưa con?

Dám láo với tao. Bọn trẻ trâu!

Tao đã làm gì mày chứ? Mày lại làm vỡ kính nhà tao rồi!

Con làm vỡ cửa sổ. Nhưng con xin lỗi rồi, phải không?

Mày đang làm chuyện tốt á? Tao phải chịu mày bao nhiêu năm đây!

Hôm nay tao sẽ không bỏ qua cho mày. Không đời nào!

Không cần phải sợ. - Đúng, cóc sợ ông ta.

Trời! Xem chúng làm gì này! Chúng làm vỡ hết cửa sổ rồi!

Mưa, nắng, bụi bặm...

cái gì cũng chui vào ở, trừ tôi ra!

Chú đừng giận.

Khi con lớn rồi, con sẽ đền hết cửa sổ cho chú.

Mày muốn lớn thêm bao nhiêu nữa? Mày đã cao bằng cái cây rồi.

Mày muốn thành cái tháp Eiffel à? - Không được chửi bạn tôi.

Tụi tôi sẽ thay hết kính đó cho ông. - Giỏi thì làm đi!

Đưa 500k đây. - 500k? Làm giề?

Tụi tôi phải đi mua mới, vậy đó. Nên là đưa tiền đây, tiền đây...

Ranh con! Mày đòi tiền công an à?

Biến ngay trước khi tao cho một trận! Biến!

Rohit, nhanh lên con. Con sẽ trễ học mất

Hôm nay là ngày rất quan trọng, thưa Thần. Con sẽ được lên lớp.

Lớp 2. Xin Ngài ban phước lành.

Mẹ, mẹ chưa đi học bao giờ à?

Mình đâu cần mang sách cũ lên lớp mới.

Con sẽ được phát sách mới SGK lớp 2.

Con sẽ không lên lớp 2.

Sao không? Bạn con đều được lên!

Con bị ở lại lớp rồi.

Con lại ở lại sao?

Ừ.

Con không đi học nữa. Không bao giờ!

Ông thầy đó thật xấu tính. Con học rất chăm, ông ta vẫn chấm con rớt.

Còn học sinh khác được lên lớp. Nên con không đi học nữa đâu, không đi.

Hãy chăm chỉ hơn, Rohit. Lần này chắc chắn con sẽ đậu.

Không.

Trong lớp sẽ toàn bạn mới, Mẹ ạ.

Tụi nó sẽ trêu con, rồi cười nhạo con.

Chúng sẽ gọi con là cây sào. Con sẽ không đi học đâu.

Mẹ vứt hết sách đi. Con không thèm nữa.

Không được đâu, bà Mehra.

Hãy quên việc xin lên lớp 2 đi...

từ đầu nó đã không nên học ở đây rồi.

Có những ngôi trường khác dành cho những đứa trẻ như nó.

Nhưng trong thị trấn này đâu có.

Tuy con cũng đang muốn chuyển đến Đêli...

Nơi có những ngôi trường dành cho Rohit.

Giám đốc ngân hàng nơi con làm viêc cũng đã hẹn giúp con một chuyến.

Nhưng, đây là việc trước mắt, thưa Cha.

Một ân huệ chót thôi, thưa Cha.

Giáo viên không bao giờ xem việc giáo dục là một ơn huệ.

Hơn nữa cho nó lên lớp 2 cũng chẳng giúp nó được gì.

Cha, con biết Rohit sẽ chẳng thể trở thành như con mong muốn...

hay như bố nó ước ao.

Nhưng mà, vì hạnh phúc của Rohit...

con xin, con xin Cha...

Đây là lần cuối.

Nếu x bằng 12, và y bằng 8...

thì x + 3y bằng mấy? Tính nhanh và ghi đáp án nào.

x + 3y bằng mấy? Cho thầy đáp án nào.

Giỏi lắm, đáp án đúng rồi.

Lần sau hãy là người đầu tiên giơ tay nhé.

"Một đàn cò trắng phau phau..."

"Gợi lên một nỗi đam mê trong lòng"

"Bước trên mặt đất lòng vòng..."

"Có ngày tay với tới vùng trời cao"

"Vậy thì bạn nói làm sao, Ta không có cánh mà bay lên trời?"

"Ai ơi có số hết rồi"

"Sức người sỏi đá cũng thành cơm thôi..."

"Chúng ta nào phải dại đời, Sớm thôi sẽ có những người nhận ra..."

"Cái ngày nó sắp diễn ra..."

"Khi ai cũng muốn nắm tay vui mừng"

"Niềm vui nó đến tưng bừng"

"Cuộc đời đổi mới phừng phừng cho coi"

"Bầu trời sẽ đứng dưới chân..."

"Và không ai hết giống mình nữa đâu"

"Một đàn cò trắng phau phau..."

"Gợi lên một nỗi đam mê trong lòng"

"Bước trên mặt đất lòng vòng..."

"Có ngày tay với tới vùng trời cao"

"Có ngày tay với tới vùng trời cao"

Tụi mày lắc đầu cái gì? Mày chắc mét 8 mấy...

mà đi chơi với tụi mét mấy Không thấy xấu hổ à?

Xéo qua một bên cho tao.

Tụi này tới trước, nên sẽ đi qua trước.

Tấp mấy cái xe vô lề đê.

Tụi tao không có số lùi đâu thằng đần.

Để mình chỉ cho. Không có số thì xuống mà dắt lùi!

Nó nói nhiều quá rồi đó, Raj.

Rohit, tụi đó sủa nhiều quá rồi đó. Chơi tụi nó đi.

Âu cây, theo công thức nhé... - YOLO!

Tóm nó.

Né... né.

Cho hỏi, mấy bồ đi đâu mà vội mà vàng vậy?

Sao các cậu giám chạy xe vào khu cấm? - Nó đạp đổ xe của tụi tôi.

Liên quan gì tới việc các cậu phạm luật ATGT.

Sukhwani, ghi biên bản đi.

Xin lỗi nha, ông già. Chắc ông không biết tôi là ai rồi.

Tôi biết. Cậu là Raj, con ông Saxena, trưởng của quận Harbans.

Sukhwani, phạt gấp đôi. - Vâng thưa sếp.

Và đăng tin này trên các báo của quận Harbans.

Mọi người phải biết đến phong cách thanh tra Khan làm việc...

Không ai có thể lên mặt. kể cả con trai quận trưởng...

hay là chính ông ta. Hy vọng cậu hiểu thông điệp này.

Colonel! Ra đây nào!

Trời ơi! Tôi chưa thấy ai ngáo như ông!

Sao ông lại đến lúc này?

Malhotra, không còn ai ngáo đá hơn ông trên đời quá!

Ông nói là ông đến mà méo nói là khi nào, làm sao!

Sao tôi lại đến vì ông chứ, thằng đần?

Thôi nào... Ông phải chào đón người khác bằng mấy lời bậy bạ đó sao?

Nhưng đó mới là tên đần này! Nhìn xem! Hắn làm gì được tôi đâu.

Ôi ông bạn già! Thật vui khi lại gặp nhau.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left