The first 200 lines.
Sub bởi ÂN SNYDER Donate duy trì team sub qua momo: 0387561866 Các web lậu lấy sub free từ subscene xin vui lòng giữ cre.
Tôi rất cảm kích.
Tôi biết người thân của cô cũng không còn mấy ai.
Chuyện buồn rồi sẽ qua đi.
Cô chắc là mọi chuyện ổn chứ?
Vâng, tôi chắc vậy, cảm ơn cô.
Tối nay tôi sẽ bay về Detroit. Tôi sẽ đến trễ,
nhưng hãy gọi cho tôi nếu cô cần. Bất cứ khi nào.
Mm-hmm. Mm-hmm. Tôi sẽ ổn thôi.
Được rồi, tôi biết cô sẽ thế, giữ sức khoẻ nhé.
Vâng, tạm biệt.
Những gì chúng ta đang xem ở đây là thang điểm EOCT.
Giờ tôi sẽ chọn từ hàng thứ 10 trở xuống một chút
bởi vì các bạn sẽ thấy sự khác biệt lớn nhất nằm ở đó.
Hàng màu vàng. Màu mù tạt, đó là vào hai năm trước.
Màu xanh thì của năm ngoái.
Màu hồng là năm nay.
Beth đây rồi.
Chọn chỗ ngồi đi.
Màu hồng là năm nay. Vậy, chuyện gì đã xảy ra?
Tỷ lệ của học viên.
Tôi biết, nhưng quy mô lớp học của họ trên toàn tiểu bang là bao nhiêu.
Chúng ta không thể chơi trò đổ lỗi khi chúng ta đang thụt lùi về sau...
Xin lỗi.
- Này. - Chào.
Mình không nghĩ là cậu phải tới. Không ai trách cậu đâu mà.
Mình vẫn còn điểm số để viết vào.
Mình đã làm dùm cậu hết rồi. Tất cả những gì cậu cần làm là hỏi thôi.
Không sao đâu.
Nếu không làm gì cả mình sẽ thấy rất khó chịu.
Cậu ổn không?
Ừ, mình ổn.
Chỉ là đêm qua mình hơi khó ngủ tí.
Không thể tin là cậu có thể ngủ được, đặc biệt là ở ngôi nhà đó.
Được rồi. Tôi đã nói là cho các bạn
10 phút để nghỉ ngơi, vậy nên hãy nghỉ ngơi một lúc nhé.
Đi bộ, thư dãn. Có nhiều bánh rán ở phía sau,
do nhà thờ Baptist Mountville mang đến, vì vậy hãy lấy cho mình một ít,
và quay lại ngay trước 8 giờ 40 phút nhé mọi người.
Bà Parchin?
Chào.
Xin lỗi, tôi chỉ...
Xin lỗi. Tôi cố gõ cửa, nhưng...
Chúng ta đã từng gặp nhau.
Ừm, tôi là mẹ của Hunter.
- Hunter là? - McLaughlin.
Thằng bé từng gặp cô vào học kỳ thứ hai.
Tôi là Becky McLaughlin. Chỉ vài tháng trước thôi.
Được. Tất nhiên rồi.
Tôi... Năm nay lớp tôi có khá nhiều sinh viên tên Hunter.
- Ồ. Bao nhiêu lận? - Hmm?
Những học sinh có tên là Hunter ấy?
Mm... Đây.
Xin mời ngồi.
Tôi chắc là cô biết lý do tôi đến đây.
Tôi đã lướt qua trang web.
Hunter đạt điểm C trong bài phát biểu.
Ồ, đúng rồi. Tôi nghĩ vậy.
Ừ... Để tôi kiểm tra xem.
- Nhưng đó là những gì nó nói. - Mm-hmm.
Để tôi xem thử.
Ừ... Đúng rồi, phải rồi.
Có vẻ như thằng bé đã không thực hiện bài thuyết trình cuối cùng của mình.
Thằng bé nói rằng cô đã nói với nó rằng nó có thể bịa ra.
Tôi đã nói vậy.
Ừ. Nó, ừ... Thằng bé đã làm vậy.
Thằng bé nói rằng nó đã đến vào thứ Năm tuần trước.
Đó cũng là ngày cuối cùng tôi ở trường.
Thằng bé nói rằng cô không có ở đây.
Vâng, tôi có một số vấn đề cần giải quyết nên đã ra ngoài vài ngày.
Chà, thằng bé nói với tôi rằng nó đã ra ngoài vào ngày cô trình bày những dự án đó.
Tất cả chúng ta đôi khi có những vấn đề cá nhân cần giải quyết.
Được rồi. Ừ...
Cô biết không? Hãy miễn cho thằng bé
khỏi bài thuyết trình đó đi.
Ừ...
Đây. điểm B.
Đó không phải là điều tôi muốn.
Sau đó, ừ, cô muốn gì?
Xin lỗi?
Khi vào đây, cô muốn gì?
Tôi muốn biết tại sao con trai tôi...
Chồng tôi đã tự bắn vào đầu mình vào thứ Năm tuần trước.
Tôi đã không hay biết gì.
Không, vì đó là vấn đề cá nhân.
Vậy, ừ.
Ừ. Nếu cô muốn biết thì,
anh ấy đã chèo thuyền ra giữa hồ.
Anh ấy đã lấy ở đâu một khẩu súng ngắn mà chúng tôi chưa từng biết là mình có chúng.
Và anh ấy bóp cò! Ngay trong miệng mình.
Vậy nên, dù Hunter đạt điểm nào trong
bài thuyết trình tự chọn của trường trung học,
chuyện đó cũng không thực sự quan trọng với tôi ngay lúc này.
Vậy, cô muốn điểm B, thì cô có điểm B.
Tôi ... tôi xin lỗi.
Ồ, vậy cô muốn điểm A?
Được rồi. Ta-đa!
A hay B gì cũng được.
Nó là B.
Còn gì khác mà tôi có thể làm cho cô không?
Không.
Cảm ơn cô.
Tôi rất tiết vì những mất mát của cô.
- Ồ. Này, Mel. - Chào.
Hôm nay thời tiết trông có vẻ hơi xấu.
Tôi đi che thuyền cho cô trước để đề phòng.
Anh không cần phải làm vậy đâu mà.
Ah, nếu tôi đã từng nghe thấy thì đó là một lời nói dối chết tiệt đấy.
Chỉ cần khi không dùng nữa thì trả lại thôi.
Cô và Owen là một cặp được thần linh gửi đến khi Shelly qua đời.
Cảm ơn anh.
Cô có muốn tôi kéo thứ đó đi không?
Cô chỉ cần nói ừ thôi.
Không sao đâu. Tôi nghĩ tôi sẽ bỏ nó.
Bán nó với căn nhà.
Cô định bán chúng sao?
Có lẽ vậy.
Ý tôi là, anh ấy đã xây lên nó, vì vậy tôi không muốn bỏ nó đi, nhưng...
Ừ.
Ngoài này bình yên lắm, nhưng thật cô đơn.
Này, Mel, anh tập bắn súng vào sáng nay
khoảng 7 giờ 30 hay sao?
Không nghe thấy gì sao? Có một tiếng súng nổ đó.
Tôi chỉ nghĩ là thời tiết ấm lên thôi.
rắn và tùm lum thứ...
Tôi thấy một con rắn Copperhead ở gần ngôi nhà,
Tôi chắc là sẽ bắn nó, nhưng hôm nay tôi lại không bắn.
Ừ.
Nếu cô nghe thấy nó lần nữa, hãy hét lên cho tôi biết nhé, được chứ?
- Được rồi, tôi sẽ làm thế. - Được.
- Tôi sẽ quay lại. - Mm-hmm.
Vậy nên văn phòng thì dưới này,
và đây sẽ là nhà bếp.
Có thể là ở đây.
Và sau đó... Sau đó thì cái chúng ta có ở đây,
Ừ...
...Bắp tay. Bắp tay cuồng cuộng nè.
Đó là ông xã tôi.
Ồ, chào Owen! Hôm nay anh thế nào?
Anh đang làm việc à?
Anh biết rằng chúng ta đang trả tiền cho người ta để làm việc đó, phải không?
Anh không cần phải tự làm hết một mình đâu.
Mm-hmm.
Không, không, đừng lo, em không thực sự không có quay đâu.
- Mm-hmm? - Mm-hmm.
Chà, trừ khi anh muốn em quay.
Để anh xem.
Không. Dừng lại.
Tới đây.
Ai vậy?
Beth...
Là Owen?
Anh biết em có thể...
Em có thể nghe thấy anh. Em có thể...
Đúng vậy, em có thể.
Nhìn ra cửa sổ đi.
Cậu cho mình xem gì vậy?
Nói cho mình biết đi.
Bức ảnh chụp cậu.
Là nó ư?
Ừ.
Ý mình là, áo cậu đẹp lắm.
Nhìn này... Nhìn gần hơn đi.
Đó là mình phải không?
Ừ, mình nghĩ vậy. Ý mình là còn ai khác nữa chứ?
Đó là điều mà mình muốn biết.
Chà, hoặc là cậu hoặc là một người phụ nữ nhìn
giống cậu, rất giống cậu.
Bồ tèo à, mình nghĩ đó là cậu.
Áo đẹp, nhỉ? Mà mình làm gì có cái áo đó đâu.
Chúa ơi, Beth.
Đừng làm thế với bản thân mình nữa.
Là cậu mà, đúng không?
Và nếu không phải là cậu, thì tin mình đi,
có những thứ còn tệ hơn nữa nếu cậu tìm thấy trên điện thoại của chồng cậu
hơn là một người phụ nữ mặc quần áo trông giống cậu.
Mm. Ừ, chà, Mình đoán mình là tuýp của anh ta.
Làm ơn đi, Owen yêu cậu.
Cậu. Anh ta tôn thờ cậu.
Mình...
Ý mình là, từ mọi điều cậu đã nói với mình
cậu không thực sự cho anh ta bất cứ lý do nào để đi lang thang.
Ý mình là, sao cậu biết anh ta còn chụp những tấm hình đó chứ?
Anh ta không ở đây để tự bào chữa hay giải thích.
Nghe này, cả đám chúng ta sẽ ra ngoài uống rượu tối nay.
Cả bộ phận. À, không phải Clark, rõ ràng là thế,
nhưng cậu nên đến. Đừng bận tâm nhiều nữa.
Để tớ xem.
Tại sao cậu vẫn xem qua điện thoại của anh ta?
Chết tiệt.
Xin lỗi.
Đó là... Mình thực sự đã
nói mấy lời ngu ngốc.
Mình xin lỗi.
Mình không nghĩ hai ta có bí mật.
Ai cũng có bí mật mà.
Đừng để nó dằn vặt cậu.
Chỉ là...
Chỉ cần nhớ Owen là của cậu.
Người mà cậu đã yêu.
No comments yet. Be the first to leave one.