The first 200 lines.
- Phải. - Tôi biết cô là một người tốt.
Vậy cô sẽ ở lại La Mã bao lâu?
Ngày mai tôi bay về Moscow rồi.
Thật trùng hợp! Tôi cũng vậy.
- Cô cũng bay về Moscow? - Về Tây Ban Nha.
- Đây là khách sạn của tôi. - Khách sạn của tôi ở dưới kia, bên trái.
- Vậy thì gần hơn. - Phải, đối với cô.
- Đối với cô nữa. - Không.
Đi. Hãy ghé lại một chút, để uống một ly cuối cùng.
Chúng ta đã uống nhiều trong quán bar rồi.
Phải, nhưng ta chỉ nói chuyện về nước Nga và Tây Ban Nha, chưa nói về chúng mình.
Tôi không thích nói về chúng mình.
Vậy đi.
- Cái gì? - Ta không nói chuyện.
Chúng ta có thể không cần nói chuyện, cô biết không? Vậy có khi còn hay hơn.
Nhìn kìa, đó là phòng tôi. Nó có hai lá cờ.
Chắc phải có lý do, đúng không?
Phải, một cho Châu Âu và một cho La Mã.
Tôi đang nói về cái thứ ở giữa.
- Lá cờ giữa bị thiếu. - À-há, đúng vậy.
Đó là tại vì cô. Cô phải lên đó và treo nó lên.
- Và tôi phải treo cái gì lên đó? - Tôi không biết.
Áo của cô chẳng hạn. Áo của cô đủ dài để làm cờ.
Đi mà.
Tôi chưa bao giờ lên phòng của một phụ nữ.
Đó chỉ là một căn phòng khách sạn ở La Mã.
Nếu cứ tiếp tục kéo, cô sẽ thắng và cuối cùng ta sẽ lên khách sạn của cô.
Tôi thua rồi.
CĂN PHÒNG Ở LA MÃ Dịch phụ đề: QKK
- Uống rượu không? - Rượu vang.
Rượu vang.
Xin lỗi, cô tên gì?
Tôi đã nói hai lần rồi.
Có lẽ tới lần thứ ba tôi sẽ nhớ.
Natasha.
Natasha. Có phải lúc nãy cô đã nói cái tên đó?
Nhưng cô đang đọc không đúng. Nó là Nata-sha.
Sha.
- Sha. - Sha.
Còn cô là Alba, tiếng Tây Ban Nha nghĩa là bình minh.
Đó là khoảnh khắc vĩ đại của tôi. Rồi cô sẽ thấy.
Đêm nay là đêm hè đầu tiên.
À, phải, đúng vậy, ở Châu Âu.
Ở Nga, mùa hè đã bắt đầu từ lâu rồi, ngày đầu tháng Sáu.
Vậy sao? Ở Nga có mùa hè nữa sao?
Tất nhiên. Dù sao cũng là mùa hè Nga.
Và đây là đêm cuối cùng ở La Mã của tôi.
Tôi cũng vậy.
Cô không một mình, cô gái Nga.
Cô biết rõ đây là đêm ngắn nhất trong năm,
ở đây và ở Nga, nên chúng ta phải tận dụng tối đa.
Tôi không...
- Tôi không phải là một... - Gì?
Thôi mà, cô là một phụ nữ, và... và tôi là một phụ nữ...
và chúng ta đã uống rượu một mình trong một quán bar...
và chúng ta đã nhìn nhau và cảm thấy thích nhau.
Vậy chẳng đủ lắm sao?
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn một phụ nữ như vầy.
À-há.
Cũng chưa từng có người phụ nữ nào nhìn tôi như vầy.
Không phải là lần đầu tiên cô nhìn một phụ nữ như vầy, phải không?
Nhưng mỗi phụ nữ đều khác nhau.
Cô muốn thấy tôi khỏa thân không?
Tôi sẽ rất thích.
Ở đây sao?
Bất cứ đâu cô thích. Cô có thích vô trong không?
- Có. - Được rồi, vậy thì hãy vô trong.
Tôi nghĩ sẽ thích hơn nếu cô cởi đồ cho tôi.
Không sao đâu.
Không sao đâu.
Không sao đâu.
Mình cứ như vầy, gần gũi nhưng không đụng chạm, để cho cô thấy thoải mái.
Được không?
Cô ngủ vậy hay hơn.
Như vậy mình không phải nói lời tạm biệt.
Cô đúng.
Tôi sẽ nói vài lời.
Tạm biệt, Alba.
Tôi không muốn nghĩ tới chuyện có thể đã xảy ra.
Bí mật sẽ ở lại đây, ngủ cùng cô.
Cám ơn, Alba.
Tạm biệt.
Ai đổi chuông điện thoại của mình vậy?
Cái giống ôn gì đây?
- Ai đó? - Natasha.
Natasha, đúng rồi.
Hình như tôi bỏ quên điện thoại trong phòng cô.
- Cô có nghe nó reo không? - Có, thật ra nó đã đánh thức tôi.
Xin lỗi.
Chắc nó rớt ra từ trong túi tôi.
Tôi rất mệt mỏi và tôi muốn về khách sạn của mình.
Vô lấy đi. Nó đang nằm chờ cô ở dưới giường.
Tôi không nên vô đó nữa.
Tại sao? Đã có chuyện gì sao?
Không có gì. Thật ra là không có gì. Không có gì để phải hối tiếc.
- Tại sao cô nhai cái quần lót của tôi? - Tôi không có nhai gì hết.
Vậy sao cái quần tôi rách tả tơi vậy?
Chào.
Chào.
Tử tế làm sao, Natasha! Tôi chưa nghĩ tới chuyện này.
Nè, vô đi và bỏ nó ngoài hiên.
Xin lỗi, thưa cô. Nó là cho phòng này.
Nhưng nếu cô muốn, tôi có thể trở lại sau để sẵn sàng phục vụ cô.
- Thấy đói không? - Không, không.
- Anh nghe rồi đó. Anh tên gì? - Max.
Max, ngay bây giờ thì chúng tôi chưa đói nhưng vài tiếng sau thì có thể.
Cô cứ gọi tôi. Tôi rảnh suốt đêm.
Ý tôi là, tôi trực suốt đêm.
Nó đó.
Khách sạn của cô ở đâu?
Đây là sông Tiber...
...và cô tới khách sạn của tôi...
...bằng lối này.
Đây là La Mã của Césars.
Phải. Đây là một cái bản đồ để cho mình đi lạc.
Chúng ta nên lạc ở đâu? Chọn đi.
Để coi... những khu vườn.
Đền Fortuna, Đền Ninfa.
Khách sạn của tôi tên là "Ninfa".
- Còn khách sạn của cô? - Pompey.
Nhìn nè, đó là lối này.
Cô đi ngang qua những khu vườn,
và... và ta tới đây, ta ở trên đầu rạp hát.
Không, ta ở... ta ở bên trong Nhà hát Pompey.
Quào!
Lịch sử đang nhìn chúng ta.
Ta đang bị bao vây.
- Cô có cảm thấy vậy không? - Làm sao mà không được?
- Tôi nghĩ cô thích lịch sử. - Phải.
Vậy thì tốt.
- Alba - Hả?
Chuyện này giữ lại ở đây, được không? Trong căn phòng này.
Ở La Mã.
Bên trong bốn bức tường này.
Nhưng bởi vì ta đã ở đây, hãy cùng vui, đúng không?
Tôi chỉ muốn chuyện này không ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi.
- Và làm sao cô làm được điều đó? - Bằng cách thỏa thuận, giữa hai chúng ta.
Cô cũng có một cuộc sống khác bên ngoài những chuyện này...
...mà cô muốn bảo vệ, phải không?
Rất xa cuộc sống của cô.
Nhưng ngày mai La Mã sẽ đưa hai chúng ta tới hai đầu khác nhau của Châu Âu.
- Nếu tôi không phải là người Nga thì sao? - Thôi mà, cô phải là người Nga.
Tôi thích vậy.
Vậy thì tôi là người Nga.
Điều rất hay là không biết tên nhau.
Phải vậy không?
Đừng nói là cô đã nói tên thật của mình.
Vậy tên cô cũng không phải là Natasha? Tôi biết mà.
Alba là tên tôi đã định đặt cho con gái của tôi.
Chuyện gì đã xảy ra cho nó?
Alba chưa bao giờ nhìn thấy ánh bình minh.
Tôi rất tiếc.
Đó là dấu chấm hết cho một quảng thời gian tồi tệ nhất của đời tôi,
khi Alba chết bên trong tôi.
Một mùa hè nọ năm tôi 16 tuổi mẹ tôi đưa tôi tới Marbella.
Bả gần như phá sản...
...và với chút ít tiền còn lại, bả dùng vào việc săn vàng,
và bả đã gặp may.
Một tộc trưởng Ả Rập, Hamir Osemin,
ổng... một ngày nọ ổng gặp gỡ chúng tôi khi chúng tôi đang đi mua sắm...
và chúng tôi đã trải qua những ngày hè còn lại trên chiếc du thuyền của ổng.
Mùa đông đó ổng mời chúng tôi tới Ả Rập Saudi.
Ổng có một cung điện.
Cho dù tôi có tả cho cô nghe, cô cũng không thể nào hình dung hết sự xa hoa của nó.
Ổng mua cho mẹ tôi mọi thứ.
Cho nên bả bỏ đi...
...đem theo xuyến tay, xuyến cổ, nhẫn vàng đáng giá cả một gia tài.
Bả đã bỏ đi?
- Còn cô thì sao? - Tôi đã ở lại.
Hamir đã thuyết phục mẹ tôi để tôi ở lại đó...
...để đổi lấy một khoản trợ cấp hàng tháng trong bốn năm.
Điều đó đã được thỏa thuận. Tôi mới chính là người ổng quan tâm.
Vậy cô chấp nhận sao?
Cô không thể hình dung tôi đã dễ dàng...
...sa vào một cuộc sống như vậy ra sao.
Tôi có mọi thứ tôi muốn!
Hamir mua cho tôi một con ngựa thuần chủng mà chỉ có tôi mới được phép cỡi.
Tôi bắt đầu yêu ổng như một đứa con.
Mọi người ở quanh tôi rất ân cần.
Và cả những bà vợ khác của Hamir cũng đối xử với tôi như một nàng công chúa.
Và ổng đã làm cho cô có thai?
Đó là về sau này.
Hamir bắt đầu bực mình với tôi vì tôi không có thai.
Đó chính là lúc tôi muốn bỏ đi. Nhưng không thể được.
Tôi đã lấy ổng cho nên tôi là tài sản của ổng, cũng như con ngựa.
Ổng đã bán nó để trừng phạt tôi.
Hamir đã đạt được ý nguyện, bởi vì chẳng bao lâu sau đó ổng đã làm tôi có thai.
Ổng như được lên tiên.
Ổng lại bắt đầu trọng đãi tôi trở lại, lần này như một hoàng hậu.
Rồi tôi nhận ra rằng ngay khi con tôi được sinh ra...
Tôi sẽ bị đưa vào cung cấm với những người khác.
Cái ngày bác sĩ cho biết tôi sẽ sinh con gái,
một y tá người Ai Cập mà tôi đã kể chuyện cho nghe...
...giúp tôi trốn đi trên một chiếc thuyền Hy Lạp.
Tôi đã tới Athens vào rạng sáng nên tôi quyết định đặt tên cho nó là Alba.
Làm sao cô mất nó?
Tôi biết được là Hamir đã dùng hết mọi quyền lực của mình.
Đã có một trát bắt giữ tôi được ban ra ở Ả Rập Saudi.
Tôi biết là nếu tôi có Alba...
Ổng sẽ không thể yên nghỉ cho tới khi bắt được tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.