The first 200 lines.
Soyuzdetfilm
XUẤT PHẨM 1947 Giám đốc vụ công tác nghệ thuật L. Lukov
CÔ GIÁO LÀNG - Biên dịch : Duy Kiền -
Biên kịch : Marya Smirnova
Đạo diễn : Mark Donskoy
Nhiếp ảnh : Sergey Urusevsky
Âm nhạc : Lev Shvarts Thiết kế : D. Vinnitsky, P. Pashkevich
Varvara Vasilyevna ~ V. Maretskaya
Martynov — D. Sagal Yegor — P. Olenev Voronov — V. Maruta Bukov — V. Belokurov Prov — D. Pavlov
Prov (nhỏ) — V. Lepeshinsky Yefim & Sergey — A. Ganichev Dunya & Tanya — E. Balasheva Vanya — B. Belyayev
Nikita — O. Shmelev
Nhạc trưởng : V. Nebolsin
Tại anh cứ chần chừ mà mình sắp lỗi hẹn này.
Với buổi tối thế này, tội anh đáng mắng nhỉ ?
Lỡ 15 phút rồi.
Rảo lên, bà hiệu trưởng chúa ghét người trễ đấy.
Em đâu còn nữ sinh mà sợ bà ấy nữa ?
Em sợ bà 10 năm, 20 năm, thậm chí đến chết vẫn sợ.
Anh sắp gặp Varenka đấy, giờ nàng phổng phao rồi.
Để em giới thiệu anh cho nàng.
Anh phải nghe nàng ca đấy, hay vô cùng !
Nàng kia rồi. Varenka !
Chào Varenka !
Chào Sergey...
... Dmitrich.
Em lớn rồi đấy.
Hay rồi đây !
Đừng cười em, em sắp tu đấy.
Tôi yêu dạ hội hơn thảy trên đời.
Tha hồ nhảy nhót, tội gì bỏ lỡ dịp nào ?
Cô yêu kiều lắm !
- Sao anh nhìn em trân trân thế ? - Mashenka cứ bảo mình giống nhau.
- Khía cạnh nào ? - Tính cách đấy.
- Em bướng y hệt anh. - Chắc vậy nhỉ ?
- Em sắp về làng dạy học đấy ư ? - Anh cũng biết à, anh tán thành chứ ?
Ý hướng em cao cả lắm.
Varenka, đến lúc hát rồi !
- Mạn phép ! - Mời em !
Waltz !
- Em hát tuyệt hay đấy ! - Nhưng Mashenka khó chịu lắm.
Giọng em thực đáng kinh ngạc.
- Dám đi Sibir là can đảm đấy ! - Ở đấy tệ lắm ư ?
Dĩ nhiên là không !
Nhưng tội nhân lưu đày mới đến đó, mà em thì tự nguyện.
- Thế nghĩa là em rất cứng cỏi. - Không đâu !
Ở đấy thiếu giáo viên lắm, mà chẳng ai chịu đi.
Và em đang mong lắm.
Em muốn dạy trẻ con.
Anh biết không...
Em cho rằng, hễ người nào được dạy điều lành trong thời gian lâu,
mà phải phát xuất tự tâm can,
thì dẫu kẻ ấy hư đến đâu cũng đành đổi nết.
Nhưng chủ yếu dạy bằng cả tấm lòng.
Đừng cười !
Anh đâu cười.
Anh quý quyết tâm nơi em mà.
Chỉn mong phong ba Sibir đừng đốn ngã em tôi.
Chứ còn anh ?
Cảnh khốn cùng với anh vô nghĩa.
Chỉ biết rằng em không đơn độc,
bởi em hành động cho bao người.
Hãy biết này, Varenka, hội ngộ hôm nay tuyệt lắm.
Anh cảm tưởng rằng,
cứ đi mỗi đoạn đường anh lại hiểu rõ em hơn.
Em cũng vậy.
Sibir.
Làng Shatry.
Xứ ấy trù phú lắm mà.
Chừng vài chục năm nữa thôi, thế cho những làng hẻo lánh,
thành thị mọc lên đầy ắp đại lộ và tha hồ xe cộ chạy tấp nập.
Giờ nơi em đến là làng, nhưng khi em tứ tuần thì đã hóa phố thị rồi.
Ở Sibir khi nói em nhớ nhấn mạnh chữ O nhé !
Anh trầm ngâm gì thế ?
Anh đang mơ.
Mơ có thiếu nữ xinh xắn dịu dàng...
... phải lòng anh,
cam chịu chờ anh hàng năm ròng.
Và dầu cho anh gặp truyện gì, anh vẫn vững tin...
Không, anh cam đoan rằng nàng yêu anh lắm rồi,
và hằng đợi anh về.
Mãi đợi.
Mashenka !
Mashenka !
Mình hạnh phúc sao !
Sao thế, Mashenka ?
Đêm qua,
Seryozha bị bắt rồi.
Thế cô tới dạy lũ nhóc à ?
Cũng được thôi, nhưng chả để làm gì.
Bác bảo sao cơ ?
Tôi bảo, ai cũng bận làm lụng, chỗ chúng tôi là mỏ than mà.
Chúng tôi cần bàn tay làm việc.
Tôi chả tán đồng ý bác.
Thì ai cần cô chứ ?
Vắt !
Vắt !
Dân bọn tôi đang chết mòn vì việc nặng đấy.
Tay chân phong thấp thì viết lách nỗi gì ?
May ra có đứa hâm đem con em tới học đấy.
Nhưng tôi ngờ lắm.
Vắt !
Vắt !
Vắt !
Làng nhỏ thế sao ?
Chính nơi cô sắp sống đấy !
TIỂU HỌC HIỆU SHATRY.
Kìa, Prov !
- Cô ấy chẳng mang ủng. - Cái gì trong tay thế kia ?
Quái thật !
Giáo viên mà nhỏ nhắn vậy ư ?
Còn trông mong gì chứ ? Cô ta ở thành thị cơ đấy !
Ủng còn chả có nữa.
Thị dân đứa nào cũng thế à ?
Chứ còn !
- Chào các bà ! - Chào cô !
Còn hi vọng chứ ?
Vẫn hi vọng mà.
Thế cứ nuôi hi vọng đi !
- Tôi nhóm lò được chưa ? - Mời bác !
Theo tôi, chả khả quan đâu.
Yegor Petrovich này !
Sớm nào bác cũng nhóm lò sưởi trong lớp.
Mà nội quy của tôi chỉ vô hiệu trong ba trường hợp :
Khi chúng ta hết củi ;
Khi xuân sang ;
Hoặc khi, lạy Chúa, cháy học hiệu.
Cái thứ kì quặc này là gì thế ?
Đây mô hình hành tinh chúng ta sống : Địa Cầu.
Bác biết nó quay tròn chứ ?
Nó quay kiểu gì vậy ?
- Tao bảo đứng lại ! - Klimushka !
- Truyện gì thế ? - Hắn đang "nói truyện" với vợ đấy.
Sao chẳng ai can thiệp vậy ?
Thế hắn đập chết. Thằng cha này cực khỏe.
Lúc ngựa quá tải không đi được, hắn tự bứng nó dậy đấy.
Khỏe lắm !
Đi đâu ?
Cô đi đâu ?
Thôi !
Tôi bảo : Thôi !
Cô giáo đấy.
Cô là ai hả ?
Tôi...
Tôi là giáo viên.
Và tôi không chịu nổi trò thú vật này.
Ông nghe chưa ?
Cha ơi !
Đem ông ấy đi !
Đem ông ấy đi mau !
Lạy Chúa tôi !
Được rồi ! Từ mai mọi em phải đến học hiệu đấy.
Tôi mở lớp rồi.
Giá anh biết, nơi đây em vất vả ra sao.
Nhưng em phải thân với họ đã. Còn nhớ mình quyết thế nào không ?
Cầu Chúa cho anh được bình an,
và khiến anh tơ tưởng em !
Mà mũi mình hơi to.
Trong khi khổ người ngắn cũn.
Giá mà mình chóng già nhỉ ?
Này cô giáo ơi !
Lạy Chúa tôi !
Lạy Chúa !
- Chào Varvara Vasilyevna ! - Chào Yegor Petrovich !
Còn hi vọng không ?
Thế cứ nuôi hi vọng đi !
Dám đi Sibir là can đảm đấy !
Tội nhân lưu đày mới đến đó,
mà em thì tự nguyện.
Thế nghĩa là em rất cứng cỏi.
Anh quý quyết tâm nơi em.
Chỉn mong phong ba Sibir đừng đốn ngã em tôi.
Nào các em, ta vào bài học.
Ừ !
Bắt đầu rồi.
Trước hết, mình phải làm quen đã.
Tên tôi là Varvara Vasilyevna.
Lặp lại !
Varvara Vasilyevna.
Phải rồi !
Vào đi !
Lấy chỗ ngồi nào !
Giờ cho tôi biết tên các em !
Nhưng trước khi phát biểu, các em hãy đứng lên.
Các em phải đứng dậy khi nói truyện với người lớn hơn.
Hiểu chưa nào ?
Rồi !
Đã hiểu ạ.
Hãy kể tên các em, tên cha mẹ các em !
Em là Prov Voronov, con ông phu mỏ.
Cô hiểu chưa ?
Thế còn cha em ?
Còn sao nữa ? Ông ấy bận khai đá ở Mokrusha.
Ngồi đi !
Còn em tên gì ?
Yefim Tsygankov.
Nhớ chải đầu nhé !
Ngồi xuống !
Còn em thì sao ?
Ivan Zernov.
Ngồi đi !
No comments yet. Be the first to leave one.