The first 200 lines.
MGM XIN GIỚI THIỆU
Phải về nhà thôi.
Không có thời gian đâu. Đi nào.
Tôi gần như không biết.
Được rồi. Ý tôi là, mình tôi thấy thế hay là nó...
Được rồi, hai người. Buổi tối chúng tôi đóng cửa.
Đến giờ về rồi.
- Chúc ngủ ngon. - Cảm ơn, Sara.
Đi về an toàn nhé.
- Ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
- Cảm ơn, Sara. - Chúc ngủ ngon.
Đến giờ vào nhà rồi, con yêu.
Năm phút nữa thôi, đi mà?
Meagan, nghe lời mẹ đi.
Vâng, thưa Cảnh sát trưởng.
Đi nào.
Cô bé ngoan.
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon, Cảnh sát trưởng.
Nhanh về nhà đi.
Chiếu tướng.
Ờ, vâng. Bố hạ con rồi.
Hạ được con rồi, bố ạ.
Bố vẫn là người giỏi nhất.
Được rồi, Bác Liu.
Đến lúc đi xuống tầng hầm rồi, được chứ?
Chúng ta đang chơi mà!
Đủ rồi!
Này. Này.
- Không sao. - Xin lỗi.
Không sao. Không sao.
Gina sẽ đưa bác xuống tầng hầm,
và bác có thể quay lên lại vào buổi sáng.
Y như ta đã bàn, nhớ chứ?
Cháu là một cô gái tốt.
Ồ, nhìn kìa. Gina đây rồi.
- Đi nào. - Đi nào, Bác Liu.
Lên nào. Đúng rồi.
Cứ chậm rãi, nhỉ?
- Bước cẩn thận. - Cẩn thận.
Cô thuyết phục ông ấy giỏi thật đấy.
- Cảm ơn cô. - Ừ.
Anh nên bảo mình là bà ấy có thể thoải mái
ở lại qua đêm với ông ấy nếu muốn.
Bà ấy cứ nói là ông ấy sẽ khoẻ hơn.
Chối bỏ thực tại là một nhánh lớn trong cây gia hệ nhà chúng tôi.
Đoán là tôi sẽ gặp lại cô ngày mai.
Ừ. Chắc là tôi sẽ gặp anh ngày mai, Phó cảnh sát trưởng.
Về nhanh đi nhé?
Phải rồi. Vâng, thưa cô.
Này. Xong hết rồi chứ?
Có vẻ vậy.
Được rồi.
Về nhà đi. Tôi sẽ gặp cậu sáng mai.
Ngủ ngon, Cảnh sát trưởng.
Frank! Dậy con mẹ mày đi!
Mau nào, Frank! Phải về nhà thôi!
Trời đang tối rồi.
Frank!
Kệ mẹ mày.
Lauren sẽ giết mày.
Bố sắp về chưa ạ?
Sắp rồi.
Bố lẽ ra phải về trước khi trời tối.
Bố hứa rồi.
Chà, đôi khi bố con hơi lơ đãng. Thế thôi.
Con bắt đầu cầu nguyện đi.
Một phút nữa mẹ sẽ vào.
Vâng ạ.
Chết tiệt, Frank.
Bây giờ con nằm xuống đi ngủ.
Con cầu xin Chúa hãy giữ linh hồn của con.
Nếu con chết trước khi thức dậy,
Con cầu xin Chúa hãy lấy linh hồn của con.
Meagan?
Bà đây.
Lại chỗ cửa sổ đi.
Nhưng cháu không được làm vậy.
Không sao đâu.
Bà sẽ không nói.
Nó sẽ là bí mật nhỏ của ta.
Bà hứa chứ?
Bà hứa,
và bà sẽ không bao giờ thất hứa.
Bà đã nhớ cháu rất nhiều.
Meagan, con đang làm gì vậy?
Bà trông không giống bà cháu.
Bà ta không phải bà con.
Bà cô đơn lắm.
Con yêu, xin con hãy cứ...
Có lẽ bà có thể vào.
Meagan, không!
SERIES GỐC CỦA EPIX
Norman, cậu sẽ ổn thôi.
Những nàng tiên bí mật đang trên đường trở về
từ Hồ nước mắt.
Họ sẽ chữa cho cậu!
Không. Móng con quái vật đã đâm quá sâu.
Bảo với bạn bè tôi rằng tôi sẽ nhớ họ.
Bảo với cha mẹ tôi rằng tôi nói lời từ biệt.
Norman?
Norman! Norman! Không, làm ơn!
Cậu là người bạn thân nhất của tôi!
Làm ơn, Norman, không!
Nhưng những nàng tiên sẽ đến từ Hồ nước mắt, đúng chứ?
Họ sẽ làm cậu ấy khoẻ hơn.
Xin lỗi, anh bạn.
Norman chết rồi,
và khi em chết là toi luôn.
Mang cậu ấy trở lại đi!
Chị phải mang cậu ấy trở lại!
Đôi khi cuộc sống rất khó khăn, nhóc à.
Mẹ ơi, Julie giết Norman rồi!
Julie.
Sao? Con đang kể chuyện cho nó.
Mẹ, Julie giết Norman rồi!
Julie, con đang làm gì vậy?
Được rồi.
Này. Chuyện gì xảy ra với Norman vậy?
Bọn quái vật đã giết cậu ấy.
Bọn quái vật giết cậu ấy?
- Vậy đó là tin tốt rồi. - Tại sao?
Vì không có thứ gì gọi là quái vật cả, con yêu,
và nếu không có quái vật,
thì nghĩa là Norman vẫn còn sống, đúng chứ?
Thật sao?
Ừm. Chơi với Norman đi.
Chào buổi sáng.
Lần này là gì đây?
Lauren rủ mọi người thi nướng bánh hay gì?
Thằng chó đẻ.
Tao đã bảo mày làm sao, Frank?
Tại muộn rồi, và tôi không...
Mày có con, mày lấy đinh vít cửa sổ vào.
Mày lấy đinh vít con mẹ cái cửa sổ vào, Frank!
- Không. Không. - Đúng chứ?
Không. Tôi không thể. Đừng.
Nhìn đi. Mày muốn uống? Mày muốn uống hả?
Không.
Không! Không!
Một người đàn ông bảo vệ gia đình mình, Frank!
Một người đàn ông bảo vệ gia đình mình!
- Tôi xin lỗi. - Xem mày đã làm gì đi.
Tôi xin lỗi. Không!
- Thôi khóc đi. - Không!
Nhìn xem mày đã làm gì đi, Frank!
Mở mắt ra và nhìn đi!
Xem mày đã làm gì! Nhìn họ đi!
Nhìn họ đi! Nhìn con bé đi!
- Không! Không! - Nhìn con bé!
Không!
- Không? Mày không thể, hả? - Tôi không thể.
Mày không thể? Mày không thể sao? Hử?
Nhìn nó đi!
Nhìn vào nó đi!
Tôi không thể!
Nhốt nó lại. Nghe chưa?
Nhốt nó lại.
Tôi không...
Của cha hết đấy, thưa cha.
Biết anh nghĩ gì sáng nay không?
- Ừm? - Cái lần đầu tiên
ta lái xe đi gặp các bạn của em.
Theo như anh nhớ,
Anh lái con Volvo năm 83 của mình
với cái phanh kim loại chà kim loại,
một cái cửa sau không chịu mở.
Chúa ơi. Cái xe đó đúng là cái bẫy tử thần.
Không, con xe đó là nhất.
Em đã rất sợ rằng bố mẹ sẽ ghét anh.
Cơ mà họ không ghét.
Không.
Đôi khi, anh nhớ cái hồi
mọi chuyện không như thế này.
Như trước kia.
Đừng làm thế.
Làm gì?
Chết tiệt.
Sao lại có cây ở giữa đường vậy?
Hẳn là bị đổ do bão hay gì đó.
Chà, một cơn bão có chọn lọc đấy.
Có một lối ra cách đây tầm một dặm.
Anh nghĩ chúng ta sẽ phải vòng lại.
Có lẽ ta có thể đẩy nó với xe RV.
Bố không nghĩ là được đâu, anh bạn.
Bố, nâng con lên.
Nào.
Chúng đang làm gì vậy?
Ta đi luôn có được không?
Ừ. Đi nào.
Jim!
- Ừ. - Đi nào, anh bạn.
Ta đã có dàn xếp rồi, Cảnh sát trưởng.
Anh không đến đây.
Tôi đến gặp con trai tôi, Donna.
Làm ơn đấy.
Vậy vào đi.
Sao?
Em như một bài thơ vậy. Em biết không?
Em khiến mọi thứ xung quanh em trở nên đẹp đẽ.
Ngay cả nơi này.
No comments yet. Be the first to leave one.