The first 200 lines.
Tập 3
Vậy là cô còn sống?
Hay đã chết?
Tôi chỉ...
đang tồn tại.
Tôi không sống...
cũng chẳng chết.
Chỉ đơn giản là mắc kẹt...
trong khoảng thời gian...
không còn có thể quay trở về được nữa.
Lên đường thôi.
Đám người đó là do ngươi cử đến phải không?
Chính ngươi là kẻ cầm đầu.
Này.
Mấy người là trộm từ thôn Gaori phải không?
Vậy chắc là dân tị nạn từ Goguryeo.
Cô hiểu ta nói gì đúng không?
- Này! - Im lặng đi.
Ta cũng tới từ nơi đó. Này huynh đệ.
À không, phải là muội muội chứ nhỉ.
"Muội muội"?
Muội muội à.
Cởi trói cho sư huynh này được không?
Ta là hộ vệ tháp tùng,
nhưng chỉ là hạ quan.
Nên giữ ta cũng chẳng chuộc được nhiều tiền đâu.
- Ta biết ai sẽ tình nguyện đưa tiền chuộc rồi. - Ai cơ?
Vị tiểu thư bị cướp túi hồi nãy, còn chẳng quan tâm việc bị cướp đồ.
Cô ta hẳn phải đang để mắt tới ai đó.
Xem ra hạ quan như ngươi không chỉ hộ tống vị tiểu thư.
Ta chỉ nói chuyện với cô ấy để cô ấy không cảm thấy chán trên đường đi.
Chỉ trách tướng mạo ta tuấn tú...
Mới nói vài câu đã khiến người ta thích.
Vậy thì bản mặt ngươi cũng đáng tiền đấy.
Muội muội không thể thả ta được sao?
Nếu tay chân ta không bị trói,
ta có thể tiện thuyết phục muội hơn.
Cắt cái lưỡi của ngươi ra,
liệu tiền chuộc có ít đi hơn không?
Sao muội muội có thể nói những lời như vậy?
Chết tiệt.
Kéo ta lên.
Ngươi làm gì thế hả? Không nghe thấy ta nói gì sao?
Làm sao mà ta giúp muội được...
khi tay chân bị trói như này chứ?
Đưa ta thanh kiếm của muội đi.
Đừng có cố gắng nữa. Càng cố càng chìm sâu đấy.
Đưa ta thanh kiếm.
Này... ngươi đi đâu thế hả?
Quay lại đây!
Nắm lấy đi.
Nhanh lên!
Giờ ngươi là con tin của ta.
Giá trị của ta chắc chắn sẽ nhiều hơn...
tiền chuộc cái bản mặt hạ quan như ngươi.
Muội à, thực ra ta không phải là hạ quan.
Vị tiểu thư kia chính là công chúa của thành Yeongju.
Và ta chính là đội trưởng đội thị vệ, phụ trách bảo vệ công chúa.
Cô đang nhìn trăng rằm hôm nay sao?
Hay đang nhớ về ánh trăng của hàng nghìn năm trước?
Dù gì thì vẫn chỉ là một thôi mà.
Hoa đã nở rộ rồi kìa.
Chắc hẳn cô đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình...
với những vị khách tới nhà trọ Ánh Trăng.
Tôi đã đổi tên nơi này rồi.
Không còn là nhà trọ nữa. Mà là khách sạn Ánh Trăng.
Và cũng đừng có gọi tôi là chủ trọ nữa.
Giờ tôi là chủ tịch rồi.
Khác gì nhau đâu chứ.
Người phục vụ cô trước đây đã ra đi rồi phải không?
Khi ra đi, ông ấy sẽ sớm được đầu thai.
Tôi cũng đã chết rồi.
Sao không ai đưa tôi đi chứ?
Cô đã chết không thành.
Cô bị trói buộc với cây oan hồn,
luân hồi sinh tử của cô đã dừng lại rồi.
Còn muốn để tôi như vậy tới bao giờ nữa?
Là cô không muốn rời đi đấy chứ.
Tôi đã khô tàn và héo rụi.
Nếu chặt và thiêu đốt nó đi,
rồi tôi cũng sẽ ra đi thôi.
Cây ra hoa lá rồi cũng tàn.
Luân hồi sinh tử của cô, rồi sẽ lại trôi qua thêm lần nữa.
Cô cũng giống họ chứ, để lại những thứ tốt đẹp rồi hãng đi.
Tôi chẳng có gì đáng để để lại cả.
Sao bà không đem những bông hoa kia...
đem tặng những linh hồn đáng thương đi?
Con bé này thật là...
vẫn còn nhiều oán hận trong lòng.
Không thể để như này mãi được.
Cảm ơn vì đã cứu tôi ban nãy.
Anh may mắn đấy.
Tôi sẽ mặc xác anh nếu anh đi đôi giày khác đấy.
Chẳng phải trông đẹp hơn mấy đôi giày quê mùa trước sao?
Anh đi giày tôi chọn cho anh, rồi đợi tôi đến cứu đúng không?
Tôi đâu có đợi cô tới cứu.
Biết thừa rồi.
Anh nhắn tin cho tôi trước đó còn gì, chẳng phải là đang đợi tôi sao.
Tôi chỉ tò mò thôi.
Tất nhiên là tò mò rồi.
Vì anh chỉ nghĩ về tôi thôi.
Này cô...
cô bỏ bùa gì tôi hay sao?
Nên là tôi mới mơ về cô sao?
Anh mơ về tôi á?
Thấy ma như này chưa đủ sao?
Giờ còn muốn bắt tôi mơ về cô nữa.
Gì chứ? Trong mơ tôi ăn tươi nuốt sống anh chắc?
Thôi bỏ đi.
Tôi không nghĩ đó là cô đâu.
Nếu là cô, thì cô đã chẳng làm vậy với tôi.
Tôi tha thứ cho anh.
Dù sao cũng lớn rồi, mơ vậy cũng bình thường mà.
Gì hả? Đâu phải tôi mơ về chuyện đó.
Goo Chan Seong à, tôi cứ tưởng anh yếu đuối.
Xem ra cũng khỏe mạnh đấy chứ.
Đúng thế, tôi rất khỏe mạnh.
Được rồi, cứ khỏe mạnh đi.
Nếu anh ngất trên đường như ban nãy, sẽ khó khăn cho tôi đấy.
Sao mà cô đưa tôi về đây được?
Lẽ nào cô teleport được sao?
Có gì đâu.
Giống ban đầu anh mang xe đẩy tới thôi.
tôi cũng mang thứ đại loại vậy.
Vào đi.
Đưa anh ta về.
Chủ tịch, tôi nhập vào anh ta rồi này.
Đi thôi.
Đợi tôi với.
Thôi nào chủ tịch.
Ra đi.
Giờ tôi đang là con người.
Cho tôi ra ngoài đi chơi một tý được không?
Ra đi.
Đi mà, tôi không muốn ra chút nào.
Chủ tịch à. Chủ tịch.
Ra ngay.
Chắc đau lắm đây.
Đi đi.
Đi.
Anh chỉ cần biết là anh về được đây an toàn thôi.
Cổ vẫn hoạt động bình thường chứ?
Sao chứ?
Tại sao vậy?
Anh vẫn khỏe là được rồi.
Đi nào. Anh đã ở đây rồi. Để tôi dẫn anh đi tham quan một vòng.
Nơi này có thực sự tồn tại ở thế giới con người không?
Tôi đã bảo rồi mà,
khách sạn của tôi đã được đăng ký giấy phép hoạt động,
còn đóng cả thuế nữa.
Mặc dù có tồn tại thật,
nhưng lại không thể cảm nhận được,
bởi vậy người sống không để ý tới chúng tôi.
Nhưng đôi khi sẽ có người nhìn thấy...
khi thời tiết xấu, hoặc ai đó có giác quan thứ 6.
- Em không biết là ở đây có khách sạn đấy. - Ừ nhỉ.
Trông đáng sợ quá. Mình đi thôi.
Nhưng mà một năm vẫn có 3, 4 người tới xem.
Trời ạ giật mình.
Giá thuê phòng chỗ chúng tôi rất đắt.
Cô sẽ làm gì với những người vẫn quyết định thuê phòng?
Tôi sẽ thuê 1 phòng.
Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn phòng cho những người như vậy.
Mời quý khách vào.
Vâng.
Đã có người vào phòng này,
nhưng chưa bao giờ ra.
Chuyện gì đã xảy ra với họ?
Anh muốn biết chứ?
Anh có muốn vào trong không?
Có vài nơi có thể anh muốn xem.
Được. Vậy thì tới chỗ đó thôi.
Sao lại phải đeo kính râm lúc nửa đêm chứ?
Nơi này là gì vậy?
Mặt trời khá chói, nên tôi không có hay ra ngoài này.
Đang là nửa đêm ở Seoul. Sao lại có nơi như thế này?
Bên trong khách sạn không phải như thế giới bên ngoài.
Không thời gian ở đây...
khác hoàn toàn so với thực tế.
Cả bản đồ và đồng hồ cũng vô dụng ở đây.
Ý cô mọi thứ ở đây đều không phải thật sao?
Đúng thế.
Mọi thứ trong tòa nhà này đều không tồn tại ở thế giới thật.
Cho dù đẹp tới cỡ nào, cũng không có thật.
Cô cũng không thuộc về...
thế giới thực sao?
Đúng thế.
Và cả tôi nữa.
Vậy chắc tôi sẽ không chết nếu ngã từ tầng này đâu nhỉ?
Cẩn thận đi. Anh vẫn còn sống đó.
Nếu con người ngã xuống, có thể sẽ chết đấy.
Hóa ra cảm giác là như vậy khi có một cơ thể ấm áp...
và một trái tim đang đập.
Anh là người sống, tôi sẽ cần anh giúp nhiều đấy.
Cứ yên tâm bên cạnh tôi, Goo Chan Seong.
Nêu tôi từ chối,
cô sẽ đẩy tôi ngã xuống chứ?
Cho dù làm ở một nơi không có thật,
nhưng đãi ngộ cũng phải tương đương thế giới thực.
Và tôi muốn tự chọn giày để đi.
No comments yet. Be the first to leave one.