The Blue Room

The Blue Room (La chambre bleue)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Blue Room 2014 FRENCH 1080p WEBRip x265-VXT
A Commentary by VNZoom
Chỉnh thời gian cho bản web-dl, cảm ơn nhiều.

Tags

webrip
web
BRip
1080
x265
Published on: 2022-07-31
Downloads: 58
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Anh có đau không?

Không.

Anh có giận em không?

Không.

Liệu vợ anh có hỏi gì không?

Không...

Anh nghĩ là không.

Cô ấy không bao giờ thắc mắc gì à?

Không

Anh có yêu em không, Julien?

Anh nghĩ là có.

Anh không chắc sao?

Anh có ở bên em trọn đời không?

Cô ấy có hay cắn anh không?

Thi thoảng.

Bao nhiêu lần?

Julien Gahyde. Cáo buộc giết người...

Chúng tôi gặp nhau tám lần.

Chỉ tám lần trong cả năm thôi sao?

Mới có mười một tháng. Tất cả bắt đầu từ tháng chín.

Cô ấy đã cắn anh bao nhiêu lần?

Chắc là ba...

hoặc bốn.

Trong lúc quan hệ à?

Vâng...chắc vậy.

Chắc chắn chứ?

Không.

Anh vẫn còn chảy máu à?

Sắp hết rồi.

Cô ấy hỏi thì anh bảo thế nào?

Anh sẽ bảo anh va vào kính chắn gió do phanh gấp quá.

Anh có bao giờ nghĩ cô ấy cắn có chủ đích không

Sao cơ?

Tôi đang hỏi liệu anh có nghĩ cô ấy cố tình cắn anh không?

Anh thật sự sẽ ở bên em trọn đời chứ?

Chắc chắn.

Anh hoàn toàn chắc chắn chứ?

- Anh không sợ chút nào à? - Sợ gì?

Anh có tưởng tượng ra mình sẽ làm gì bên nhau không?

- Mình sẽ dần quen. - Quen với gì?

Với việc ở bên nhau.

Anh không lo có thể nhận được thư nặc danh à?

Không ai biết về chúng tôi cả.

Cô ấy vào cửa phía đường Gambetta rồi lên gác, không có ai nhìn thấy.

- Anh chắc về chủ khách sạn chứ? - Chắc.

- Còn phục vụ phòng? - Chúng tôi chưa bao giờ thấy phục vụ phòng.

Vậy thì chỉ còn một người.

Ai?

Anh không biết sao?

- Không thể nào, Esther. - Tại sao?

Khi em nghĩ về những năm tháng em đã bỏ phí vì anh.

Vì anh sao?

Ai đã ra đi? Em à?

Julien, nói thật với em...

Nếu em có thể đi...

Anh có đi không?

Ý em là gì?

Em hỏi nếu...

Chồng em...

đang đi qua đường.

Anh ta đang vào khách sạn à?

Đang tiến thẳng vào.

- Trông anh ta có giận dữ không? - Anh không biết.

Cậu ta đi ngược sáng...

Anh đi đâu đấy?

Chúng tôi biết nhau từ hồi còn đi học, cả hai cùng trong câu lạc bộ thể thao.

Ý tôi là quan hệ thể xác của anh với cô Esther Despierre...

- có từ trước đó rồi à? - Trước lúc nào?

- Trước khi cô ấy cưới bạn anh. - Nicolas không phải bạn tôi.

- Vậy thì là bạn cùng lớp. - Chúng tôi chỉ học cùng trường.

Vậy là chưa từng quan hệ trước đó à?

Chuyện đó là không tưởng với tôi.

Tại sao không?

Vì cô ấy quá cao.

Hơn nữa cô ấy còn là con gái bác sĩ Herbreteau.

Chúng tôi không cùng địa vị xã hội.

Anh có tưởng tượng được mình sẽ làm gì không?

- Mình sẽ dần quen. - Quen với gì?

Với việc ở bên nhau.

Anh thật sự sẽ ở bên em trọn đời chứ?

Chắc chắn.

Anh hoàn toàn chắc chứ? Anh không sợ à?

Chút nào...sợ chút nào.

Anh hỏi lại: "Sợ gì?".

Anh có tưởng tượng được mình sẽ làm gì bên nhau không?

Mình sẽ dần quen. Quen gì? Với việc ở bên nhau.

Bố về!

- Miệng bố chảy máu kìa. - Bố va phải một thứ.

- Thứ gì? Ở đâu? - Một cái cột điện ở trên đường.

Mẹ ơi! Bố bị va vào cột điện.

Thật à, Julien?

Thật.

Đó, không có gì đâu.

- Anh không sốt đấy chứ? - Không hẳn.

Anh phải đọc cái này. Lát anh quay lại.

Con đi cùng được không bố?

Tất nhiên rồi.

Vậy là anh quay về sống ở St. Justin khoảng 4 năm trước?

Anh có liên lạc với cô ấy không?

Tôi hay thấy cô ấy ở hiệu thuốc, chỉ có thế.

Trong 4 năm hẳn anh phải gặp cô ấy ở đâu đó khác chứ.

Vâng, có đôi lần.

Chồng cô ấy ốm và không lái xe được.

Chuyện đó các anh biết rồi mà.

- Hai người có nói chuyện không? - Tôi chỉ chào qua.

- Từ xa à? - Xa có, gần có, tùy hôm.

Có thường xuyên không?

Hiện tại không bao giờ giống như lúc người ta nhìn lại.

Kể tôi nghe từ đầu đi.

May quá đúng lúc anh đi qua, Julien.

- Hai người từng là bạn rồi à? - Từ khi còn đi học.

- Tiếp đi. - Cô ấy nói:

- Đúng hôm em không mang kích... - Em có lốp dự phòng không?

- Em làm anh muộn mất. - Không sao, em cũng biết nghề của anh mà...

Anh quen vợ anh ở Paris à?

- Không, ở Poitiers. - Cô ấy đến từ Poitiers à?

Từ một ngôi làng gần đấy. Lúc đó cô ấy đang làm việc trong thị trấn.

Anh thích phụ nữ tóc vàng à?

Em từng nghĩ anh sợ phụ nữ tóc đen.

Tại sao?

Vì anh hôn tất cả các cô trừ em.

Anh chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Anh còn nhớ Louise Perroux không? Cái cô nói lắp ấy.

Còn.

Anh theo đuổi cô ấy mấy tháng liền.

- Có một lần em bắt gặp hai người. - Đằng sau phòng tập à?

Em ghét cô ta lắm.

Tối về em thường nằm nghĩ cách trả thù cô ta.

- Em có nghĩ ra không? - Không.

Em chỉ cầu cho cô ta bị bệnh hoặc tai nạn biến dạng mặt mày.

Thứ Năm nào em cũng đến Triant.

Anh biết.

Có lẽ...

Anh có muốn hôn em một lần không?

Có.

Đi nào.

Anh có muốn không?

Nói đi.

Tôi không nghĩ cô ấy lại như vậy.

Không có câu trả lời nào hoàn toàn đúng hoặc sai cả.

Tôi tưởng cô ấy lạnh lùng, hợm hĩnh, sắt đá.

Anh Gahyde,

chính xác thì chiều hôm đó anh sợ gì vậy?

Anh sợ Nicolas đánh cô ấy à?

Không.

- Anh có nghĩ anh ta mang vũ khí không? - Không, không bao giờ.

- Anh lo cho mối quan hệ của hai người chăng? - Không.

Anh có linh cảm sau lần đó anh sẽ mất cô ấy không?

Mất ai? Esther à?

Của anh này.

Trong 11 tháng đó anh đã sống trong trạng thái có thể gọi là cuồng si.

Em muốn đi xem phim không?

Hôm nay là ngày gì?

Thứ Năm.

- Xem gì bây giờ? - Anh không biết, cứ đi đã.

Được thôi, nếu anh muốn.

Để em gọi Sophie.

Chị ấy đã xấu lại còn hôi nữa!

Nếu không có chị ấy con sẽ phải ở nhà một mình đấy.

Con không sợ.

Alô! Sophie à, cô Delphine đây.

Ừ.

Cô chú đang định đi xem phim, cháu đến ngay được không?

Cô ấy cười gần như không hé môi,

như thể muốn giữ cho riêng mình vậy.

Anh thấy cô ấy có điểm gì hấp dẫn?

Tôi không rõ!

Tôi chưa bao giờ tự hỏi.

Anh có yêu cô ấy không?

Anh có muốn ngủ với cô ấy không?

- Anh không có ham muốn với cô ấy sao? - Tất nhiên là có thì tôi mới cưới cô ấy.

- Còn cô ấy có yêu anh không? - Tôi không biết, chắc là có...

Chưa bao giờ đề cập đến chuyện ly hôn à?

- Chưa. - Nhưng anh đã nói với tình nhân...

Tôi chưa bao giờ, cô ấy nói dối đấy.

Lúc đó cả hai đều không mặc gì, chúng tôi vừa mới...

Ai mà quan tâm mình nói gì trong lúc như thế chứ.

Tôi chẳng nghe rõ cô ấy nói gì. Chỉ gật gù ậm ừ cho qua...

còn đầu thì nghĩ chuyện khác.

Chuyện gì?

Tôi không biết.

Em vào mua vé để anh đi đỗ xe nhé.

- Chào ông. - Chảo anh.

Tôi muốn thanh toán tiền đồ uống, lúc trước tôi bận quá.

- Không sao, để sau cũng được mà. - Cứ cho tôi gửi luôn.

Đây rồi.

Người kia đã tự trả phần của mình rồi.

- Thế thôi à? - Phải.

Cảm ơn.

Anh có yêu em không, Julien?

Có.

Anh không sợ chứ?

Sợ gì?

Anh đẹp trai đến nỗi em muốn làm tình ngay giữa quảng trường.

Nói xem, Julien...

Anh có thấy Suzanne trông hơi phờ phạc không?

Có.

Trưa nay em đã gặp bác sĩ Gelbard.

Ông ấy nói không khí biển sẽ tốt cho con bé.

Thứ Bảy này mình đi được đấy.

More Vietnamese subtitles for The Blue Room

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left