The first 200 lines.
=== Tập 2x08 - Dad Patrol === --- Những Người Cha Patrol ---
- Mau lên! Làm ơn! Con không muốn đâu!
Con không muốn đâu mà.
Bố đã cảnh cáo con rồi.
- Làm ơn... - Đừng có lê chân nữa, Kay!
- Nhanh lên! - Con không muốn mà.
Đừng bắt con mà, con không muốn.
Làm ơn, bố ơi, con không muốn đi!
Đừng bắt con đi.
Làm ơn.
Con biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu không tuân lệnh bố.
- Bước vào cái xô. - Con không muốn mà, con xin lỗi.
Con xin lỗi mà.
Bước vào cái xô mau đi, con gái nhỏ.
Con xin lỗi mà. Bố ơi, con xin lỗi mà.
Con xin lỗi mà. Làm ơn!
Làm ơn! Làm ơn, kéo con lên đi, con xin lỗi bố mà!
Làm ơn!
Làm ơn đi mà, bố ơi.
Không! Harry!
Harry!
Harry, đừng mà!
Harry!
Harry!
Harry.
NGẦM GIỚI
Cô đang muốn nói điều gì? Tôi không biết.
Nhưng có gì đó lạ lắm. Đầu tiên là Scarlet mất tích,
bây giờ đến Lucy Fugue.
Tôi chắc chắn là có cách giải thích hợp lý.
Như là gì?
Có ai không?
Có chuyện gì rồi. Tôi không muốn đổ lỗi ai ở đây,
nhưng có vẻ như đây là một sự trùng hợp rất lớn.
Chẳng phải sao?
Chẳng phải gì?
Chúng tôi đều đang rất yên ổn, và rồi cô xuất hiện.
Ồ! Flaming Katy và Baby Doll đã như vậy sao?
"Rất yên ổn?"
Họ đã chết. Họ không phải là biến mất.
Tôi biết cái kiểu của cô là u ám tiêu cực,
nhưng thật là bi thảm khi cô không thể nhận thấy hy vọng đang đáp thẳng vào mặt cô.
Họ không mất tích, Jane.
Họ đã bước tiếp.
Chúng ta cuối cùng đã có thể hồi phục.
Không, đó không...
Chuyện đó không thể...
Làm thế nào?
Chà, đó là nhiệm vụ của nhân dạng chính, không phải sao?
Giúp Kay tiến về phía trước.
Tôi đoán là tôi rất giỏi việc này.
Có đúng vậy không?
Em đang khá hơn rồi chứ?
Em muốn Harry.
- Ai vậy? - Thú nhồi bông của Kay.
Trong một khoảng thời gian dài, Harry là bạn thân của chúng ta.
Người bạn duy nhất của chúng ta.
Nhưng...
chúng ta đã đánh mất cậu ấy.
Được rồi, vậy thì... Vậy thì, hãy cùng tìm cậu ấy.
Lần cuối chúng ta thấy cậu ấy ở đâu?
Cái giếng.
Cái ở dưới này sao?
Không. Cái ở trên đó.
Kay, con gái...
Harry mất rồi, nhớ chứ?
Có lẽ tốt hơn chúng ta nên gác nó lại phía sau,
và tiếp tục tiến lên.
- Tôi sẽ đi tìm. - Không được.
Chúng ta không thể quay lại đó. Quá mạo hiểm.
Chúng ta có thể gây nguy hiểm tới toàn bộ công sức chúng ta đã gầy dựng.
Tôi đồng ý. Đó là rất nhiều, Jane.
Em chỉ muốn Harry thôi.
Chẳng phải cô phải là chuyên gia trong việc biết Kay muốn gì sao?
Nhắc nhở nhẹ. Tôi vẫn là nhân dạng chính.
Và nếu con bé muốn Harry, chúng ta sẽ đi tìm Harry.
Chúng ta không có quyền chất vấn con bé.
Chúc may mắn, Jane.
Vậy, đó là cầu thang.
Và ở bên trái đây...
Whoa. Con ổn chứ?
Vì bố đã từng đỡ đẻ trong dãy hành lang thiêng liêng này đấy.
Tuy đó chỉ là mấy con chuột trọc lóc bé bằng hạt đậu, nhưng mà
đó là một bài học về cuộc sống, mấy thứ hakuna-matata ì xèo đó.
Vậy, nếu mà con định đẻ, đã có bố ở đây!
À, được rồi...Cảm ơn bố.
Con vẫn còn vài tuần nữa lận.
Này, người,... Người đàn ông trong cuộn băng đó,
ông ta vẫn chưa về sao?
Niles? Không.
Và cho con biết, bố cũng căm ghét ông ta,
nhưng bố sẽ không để ông ta phá hỏng chuyện này.
Vậy, tại sao con lại đi cả quãng đường dài tới đây?
Con sắp...làm đám cưới.
Ồ.
Phải.
Con muốn xem phòng bố không?
Giường của bố đâu?
Bố kiểu như một con ngựa. Không cần đến giường.
Cơ mà bộ đường đua đẹp nhỉ, đúng không?
Này, nó đã rất tiện lợi khi bọn bố bị teo nhỏ và phải sống trên đó.
Cho đến khi Niles đã trao đổi vòng cổ bất tử của lão ta để biến bọn bố lớn trở lại.
Ê, mặt cặc, tôi cần anh...Ủa?
Jane? Cô đã trở lại.
- Cô khỏe chứ? - Ờ.
Đây là con gái tôi, Clara.
- Chào cô. - Chào.
Có chuyện gì nào?
Không có gì đâu.
Phải, đó là Jane. Cổ vui nhộn lắm.
Vâng.
- Whoa! Này, này! - Gì thế?
Đừng lại gần cửa sổ đó.
Ở đây có chuột và bọn bố kiểu có mối thù với nhau. Nên là...
- Được rồi, vậy là... - Ôi, tiên sư.
Bố biết, ở đây điên rồ vãi chưởng.
Bố nghĩ vậy sao? Ý con là...
Ý con là, vãi lồn, đầu cắt moi!
Này, thì...
Bố biết là bố đã muộn 30 năm rồi, nhưng...bố cần phải nói ra điều này.
Bố thật ngu ngốc.
Bố sai rồi.
Bố xin lỗi.
Bố có gì ăn không?
Cứt thật, có chứ! Ăn bánh kếp nhé?
Được thôi.
Ngươi đã đi quá giới hạn, Bunbury.
Ngươi được lệnh phải xin lỗi.
Để làm gì, Ngài Trưởng Lão? Cả hai chúng ta đều không còn nhiều thời gian.
Vẫn là Bunbury như mọi khi.
- Bất tuân lệnh tới cuối cùng. - Ngươi đang muốn nói cái quái gì?
Chúng nó đang đồn khắp nơi...
...tin đồn về một thảm họa khủng khiếp.
Bố có chắc bố không thể nói chúng ta đang đi đâu không ạ?
Làm vậy sẽ mất đi sự bất ngờ đó.
- Cho con biết đi mà. - Bố sẽ nói khi con quay lại.
Đây, bố muốn một ít sô-cô-la đen, và con mua bất cứ gì con thích nhé.
- Chuyện gì vậy? - Một tin đồn.
Giữa các loài động thực vật. Bunbury rất kinh hãi.
Nói rằng tận thế gần kề rồi, và điều đó khiến tôi phải suy nghĩ,
"Lỡ như lão Niles đần độn đó đã mất phương hướng rồi thì sao?"
- Ông không phải lo lắng quá mức. - Nghe này, tôi sẽ không dửng dưng
đứng nhìn chúng ta bị chẻ tan tác
bởi một lời nguyền chết chóc của một bộ lạc nào đó đâu nhé.
- Tôi vẫn đang kiểm soát được. - Tôi đã có nghiên cứu,
cái thứ sinh vật nguyên thủy đó sẽ nghiền nát tất cả ra tro
nếu quý cô đáng yêu bé bỏng đó trưởng thành thêm chút nữa.
Tôi có thể đảm bảo với ông con gái của tôi vẫn là một cô bé,
và nó sẽ mãi như vậy. Cảm ơn.
- Tôi nghĩ chúng ta nên đẩy sớm vụ sắp xếp. - Không phải kiếp này.
Bây giờ hay sau này thì có khác gì nhau chứ?
Khác nhau ở chỗ
tôi có thể nói tạm biệt...
với con gái của tôi.
Thôi được.
Gặp ông lúc 6 giờ.
Nhìn kìa mẹ.
Ồ, không, con yêu, lo việc mình đi.
Tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi.
Mày làm việc này sao?
Được rồi...Được rồi.
- Sẵn sàng chưa bố? - Tất cả hệ thống đã sẵn sàng, Paul.
Chào buổi tối, quý ông quý bà. Tôi là Walter Cronkite,
và đây là "Chương trình Một Phút." Tôi đang ở đây với bố.
Ý tôi là, Đại úy Larry Trainor,
người mà, trong một tuần nữa sẽ xả thân vào nhiệm vụ thử nghiệm chiếc X-15 cực kỳ hiểm nguy.
Tôi sẽ bắt đầu với câu hỏi mà mọi người muốn hỏi nhất.
Anh có sợ hãi không?
Ồ, không, thưa ngài Cronkite.
Tôi có một đội xuất sắc nhất luôn làm việc ngày đêm
để đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ.
Nhưng, lỡ như họ mắc sai lầm?
Không đâu.
Tôi biết nhiều người nghĩ chuyện này như là ma thuật gì đó, nhưng...
đó là một thứ quyền năng hơn nhiều.
- Là gì? - Toán học.
Các con số không bao giờ nói sai.
Này. Paul, nhìn bố này.
Sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra cả, được chứ?
Kiểm tra máy móc đi nào. Con đã thắt đai an toàn chưa?
Đừng quên điều đó đấy. Đúng rồi.
Được rồi, kiểm tra nào. Hai cánh đã sẵn sàng, hướng bay 182.
Đại úy Paul, đây là NASA Một.
Chúng tôi sẵn sàng để anh cất cánh trong bốn, ba, hai, một...
Này. Vũ trụ không đáng sợ như vậy đâu.
Nó rất yên ả,
chứa đựng nhiều cánh cửa mới.
Và đó là nhiệm vụ của bố phải cho thế giới thấy nó tuyệt đẹp như thế nào.
Sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra cả. Bố sẽ không bỏ con lại đâu nhé, anh bạn?
Được rồi, chòm Bắc Đẩu ở đâu nào?
Kia ạ.
Và cái gì ở trong chòm Bắc Đẩu nào?
- Chòm sao Tiểu Hùng ạ. - Giỏi đấy.
Con sẽ trở thành một phi hành gia vĩ đại.
Mày biết gì không, anh bạn?
Tao bắt đầu mệt mỏi với việc phải ngồi giải mấy câu đố của mày rồi.
Tao không hiểu mày muốn tao làm gì.
Tao đã cố tiếp cận với gia đình mình, đã cố sửa chữa sai lầm.
Đã khá rõ ràng là họ cóc muốn liên quan tới tao nữa.
Có thể Moscow nói đúng. Có thể tao cần phải bước tiếp.
No comments yet. Be the first to leave one.