The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Chúng tôi Nhân dân.
Chúng tôi Nhân dân.
Chúng tôi Nhân dân.
- Chúng tôi Nhân dân. - Chúng tôi Nhân dân.
- Chúng tôi Nhân dân! - Chúng tôi Nhân dân!
- Chúng tôi Nhân dân! - Chúng tôi Nhân dân!
Khoan đã…
Chúng tôi Nhân dân…
Hay quá!
- Chúng tôi Nhân dân! - Chúng tôi Nhân dân!
Xin lỗi Tom, "Chúng tôi Nhân dân" mà.
Viết "Bọn tôi, da trắng giàu" vào thiệp Giáng sinh ấy.
Ở Dartmouth, chúng tôi chơi bằng vợt thật.
Ai cần biết các anh chơi thế nào ở Dartmouth.
Franklin, bọn cớm cấm cười chịu rồi…
CHÚNG TÔI NHÂN DÂN
…vì chúng ta đã làm được!
- Chúng ta đã tuyên bố độc lập! - Phải!
Lincoln và tên tay sai ngu ngốc Washington sẽ phát rồ vì lỡ vụ này.
Chụp ảnh kỷ niệm nào!
Cười tươi nào.
Benedict Arnold ư?
Quân Áo đỏ đấy! Chạy mau!
Chuyện gì thế…
- Không! - Này thì tuyên bố!
TRÀ VÀ TRÀ
Giờ ta chỉ phải đến xem kịch với anh bạn cũ, Abraham Lincoln.
RẠP HÁT FORD
Tám mươi bảy năm trước,
tôi đã thề là sẽ không bao giờ nói dối.
Sẽ trung thực với gia đình, bạn bè và nền Cộng hòa mà họ tin tưởng,
nên nghĩa vụ thiêng liêng buộc tôi phải nói với anh là…
QUẦY CỦA JOHN WILKES
…anh bán đắt quá đấy nhé!
Bình tĩnh. Nói với vua ý.
THUẾ
- Thuế má gì đó! - Đúng rồi!
Anh à, tôi chỉ là người làm thuê.
Nhưng… Là chuyện đại diện!
- Phải! - Bảo họ đi, Abe!
- Abe! - Chưa xong đâu đấy nhé!
Đâu cần phải dữ tợn như thế chứ.
Abe! Nhìn tôi này!
- Gã này thách tôi trèo lên đây. - Đâu có.
Lẽ ra nên thách chứ!
Phải!
George, cậu hoang dã quá.
Biết nói sao đây?
Ai đó phải bù lại mấy vụ chính trị tẻ nhạt của cậu.
George, chắc nhờ vậy mà ta là một đội ăn ý đấy.
Đội này vẫn còn chừng nào ta chưa chết vì lý do tự nhiên hay tuổi già,
ở tuổi bốn mươi.
Nhưng tôi vẫn ước cậu không chỉ biết mỗi tiệc tùng.
Abe! Tôi quan tâm nhiều hơn thế, nhé?
Tôi còn quan tâm đến… ăn diện nữa!
BẠN THÂN NHẤT
Ôi, George. Cậu trả 35 đô cho một cái áo thun ư?
Không, tôi trả 70 đô cho hai cái áo thun đấy.
Áo đôi nhé!
George, ước gì tôi có cả triệu người bạn như cậu.
- Tôi mặc nhé? - Ừ, mặc đi.
Mặc lên thấy mềm mịn quá.
- Như sợi pha. Phải không? - Ừ, ba loại sợi.
Mềm quá, phải là bốn loại sợi mới đúng.
- Tôi biết. - Ôi.
Ben đến kìa.
- Chào Ben. - Benedict.
Xin lỗi nhé. Còn đúng hai cái.
NHÓM NGƯỜI ĐỎ TRẮNG & XANH DƯƠNG
Mừng là hai cậu đã đến.
Tôi cứ lo là hai cậu nghe đồn
về bất ngờ nhỏ của tôi.
Không đâu. Chỗ ngồi được lắm! Bọn tôi không ngờ đấy.
Cậu đang ủ mưu gì vậy?
Cậu ghét bất ngờ và sự thất thường mà.
Abraham à, tôi luôn bảo cậu là
cuộc cách mạng của cậu sẽ kết thúc đời cậu.
Còn tôi luôn bảo cậu là tôi sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó.
Rằng tất cả chúng ta nên sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó.
Phải, cậu đã nói vậy.
Chỉ có điều, suốt bấy lâu nay, cậu cứ tưởng
tôi cùng phe với cậu, khi mà thực ra,
giờ tôi đã sang phe khác.
Tôi không hiểu.
Tôi đổi phe rồi, khốn ạ.
Ben, mừng cho cậu!
Tôi mừng là cậu sống thật với chính mình.
Không! Tiền sẽ về với tôi.
Anh chàng Tiền đó có vẻ là người tốt, cho tôi gặp đi.
- Hẹn hò kép luôn nhỉ? - Cậu hiểu nhầm rồi.
- Tôi sẽ đổi sang Áo đỏ. - Này.
Các cậu làm gì ở chốn riêng tư là việc của các cậu.
Đó là điều ta đang đấu tranh.
Đừng dễ dàng chấp nhận như thế nữa!
Tôi đã theo phe quân Anh rồi.
George, cậu nghe thấy không?
Các cậu thấy không?
Abe, đạo cụ của họ buồn cười quá.
- Điên rồ thật! - George, chết tiệt!
Cậu theo phe cớm cấm cười rồi à?
Thuế má gì đó. Cậu không nhớ à?
Bốc đồng quá, Abe ạ. Niềm vui là thứ vớ vẩn.
Tuyên ngôn được ký đêm nay rồi, Ben ạ.
Đã quá muộn để ngăn cuộc cách mạng.
Thật sao?
- Lũ bạn cách mạng của cậu chết hết rồi. - Sao?
Và về bản Tuyên ngôn Độc lập quý báu của cậu…
- Quá đỉnh! - Đi tong luôn này!
Không!
Nhưng cậu là Benedict "Cosby" Arnold!
- Cậu tốt hơn thế mà! - Phải.
Tôi còn hơn thế.
Abe, cái quái gì… Cổ cậu đang… Trời ơi!
Cổ cậu đang chảy máu! Có phải theo kịch bản không?
Tôi không biết diễn tương tác đâu.
Sợ chết khiếp rồi nè.
Tuyệt vời. Ta là số một, tôi biết.
Nhưng tôi không thấy liên quan gì…
- Arnold, sau lưng cậu. - Không, Abe, tôi là George.
Là George!
George, quay lại đi.
Ben! Ben, cái quái gì thế?
Ngày nào đó, Georgie, cậu sẽ phải thảo một văn bản
nêu rõ hình phạt cho những gì tôi vừa gây ra.
Còn bây giờ, adieu nhé.
Sic semper cái đệt, mấy cưng ạ!
Chương trình kỳ cục nhất.
Abe. Abe, cậu ổn chứ?
- Không, cổ họng tôi toang hoác rồi. - Phun cả vào mồm tôi.
Tôi sắp chết, George à.
Không, cậu sẽ không chết! Cậu im đi!
Tôi sẽ im.
- Mãi mãi. - Thôi đi!
- Abe, cậu sẽ qua khỏi. - Ừ, qua thế giới bên kia.
Không! Ở lại đi! Cậu thuộc về nơi này!
George, cậu phải giải phóng các thuộc địa.
Không! Đó là việc của cậu mà, Abe. Không phải việc của tôi.
Giờ là việc của cậu, George ạ. Tôi tin vào cậu.
Hãy giải phóng thuộc địa.
Lập nên một quốc gia mới.
Đặt tên là…
Đặt tên là gì? Nói cậu muốn tôi đặt tên là gì đi.
Khốn kiếp! Cậu là đồ khốn!
Cậu bảo tôi đặt tên là gì, tôi sẽ đặt tên như thế, Abie à!
Đặt tên là America, nước Mỹ.
Lựa chọn hàng đầu đấy à?
Ta bàn thêm xem có tên nào hay hơn không.
Không còn thời gian đâu, George.
Tôi sắp bĩnh ra quần rồi.
Nước Mỹ, nhé? Nhớ lấy…
Nước Mỹ.
Abe… Không.
Được rồi, nín thở nào. Abe!
Sẵn sàng nhé.
Washington căm hờn sẽ tới đây trong ba, hai…
Này, thằng chó! Đã đến lúc… Thôi xong.
Phải. Ngươi tiêu rồi.
Khuất phục hắn đi. Ta mong được sỉ nhục hắn bằng mấy câu lăng mạ.
Chào sếp.
Ta biết bị phản bội thì đau lắm, Georgie ạ,
và điều đó có thể khơi dậy động lực ở một người còn chẳng biết mình có.
Nhưng hãy đối mặt với sự thật. Abe và bè lũ cách mạng của ngươi tiêu rồi,
vì ta vừa xử hết lũ đó, thằng dân chơi đang kiệt sức là ngươi,
sắp không ra oai được nữa rồi.
Ngươi sẽ không bao giờ lãnh đạo được như Abe.
Vì ngươi thiếu bộ óc, trái tim
và quan trọng nhất là tâm hồn của Abe.
Không có hắn thì cách mạng cũng tiêu.
Cây anh đào đó không tự đốn nó được!
Xông lên!
Ông là sếp xó hay gì vậy? Làm gì đi chứ!
Chúa ơi!
Người vận chuyển, đi thôi!
Vận chuyển ông thôi nào.
Không tin nổi là bọn ta cho ngươi vào hội Ba Chàng Lính Ngu Lắm!
Ta sẽ đổi mật khẩu Netflix!
Người vận chuyển, đến cầu!
Mấy cái cầu chết tiệt.
Khỉ thật.
BÌNH TĨNH VÀ BIẾN ĐI
Gì nữa đây?
Georgie, ta suýt quên.
Ta có cái này từ vua của ngươi.
Cái này dành cho ngươi.
"Cái này dành cho ngươi". Mình thông minh quá!
Không.
Cái này dành cho…
nước Mỹ!
Im mồm đi!
Vâng.
Được rồi.
DỰA TRÊN CHÍNH SỬ
Nhắm mắt lại
NGHĨA TRANG ARLINGTON
Cưng ơi, đưa tay cho em
Anh có thấy tim em đang đập không?
Anh có thấu hiểu không?
Anh có đồng cảm không?
Có phải chỉ là em đang mơ?
No comments yet. Be the first to leave one.