The first 197 lines.
Lễ kỷ niệm thành lập trường đã kết thúc tốt đẹp.
Cuối cùng cũng tới lúc này.
Dù có thể coi như đã chọn được trường muốn vào,
nhưng vẫn nên bàn bạc với mẹ lần nữa xem.
Komura.
Nghề nghiệp mơ ước của cậu là gì?
Nghề nghiệp mơ ước à?
Mình xem phiếu khảo sát nguyện vọng mới nghĩ đến.
Kiểu như game thủ sao?
Không…
Dù mình rất thích chơi game.
Nghề nghiệp mơ ước sao…
Về chuyện tương lai,
mình chỉ muốn lên lớp và tìm được việc làm.
Bí… bí mật.
Mình không muốn để Mie biết mình hoàn toàn chẳng có suy nghĩ gì.
Vậy mình có thể nói của mình được không?
Ừ.
Làm ơn nói đi.
Vậy một mình mình phải xấu mặt rồi.
Mình chỉ muốn ngồi nghe Mie nói mãi về bản thân như vậy thôi.
Chờ chút.
Có bức ảnh mình muốn cho cậu xem…
Tìm thấy rồi, chính là tấm này.
Mình tìm thấy trong lúc xem album ảnh mẫu giáo.
Ở đây có ghi mơ ước của bản thân.
Mình ghi là "muốn làm cô dâu của bố".
Đúng là chuyện Mie sẽ làm.
Mình xem xong cũng cười luôn.
Mình xem xong cũng cười luôn.
Komura.
Cậu sao vậy?
(TẬP 12: MUỐN CÙNG CÔ GÁI MÌNH THÍCH LÀM NỘI TRỢ)
Mình lấy nhầm ảnh sao?
Không phải, đúng là bức ảnh đó rồi.
Lúc này… là lúc Mie mấy tuổi?
Ai còng tay tôi lại đi.
Chắc đây là hồi mình năm tuổi.
Hoặc sáu tuổi?
Lúc đó mình vẫn bụ bẫm lắm.
Mình… mình sẽ không cho cậu xem ảnh đâu.
Vì xấu hổ lắm.
Xem ra quên nó đi thì tốt hơn.
Hồi đó mình đúng là trẻ con.
Giờ thì sao?
Giờ mơ ước trong tương lai của Mie là gì?
Không có suy nghĩ gì.
Hả?
Mình từng muốn nuôi cá hay gì đó.
Gì vậy? Hóa ra Mie cũng vậy sao?
Và mình vẫn muốn làm cô dâu,
nhưng không phải là cô dâu của bố.
Suy cho cùng với Mie mình là người giống như bố cô ấy mà.
Rốt cuộc cô ấy muốn thành cô dâu của ai?
Mình chẳng muốn nghĩ đến chuyện đó đâu.
- Hôm qua có phiên bản mới, mình chơi rồi. - Mình cũng đang tập làm cô dâu.
- Vậy sao? Chơi được không? - Mình làm được cơm chiên ốp lết.
Vậy sao?
Mie biết nấu ăn đúng là khiến người ta bất ngờ.
Chờ chút.
Để mình xem có ảnh cơm chiên ốp lết không.
Tìm thấy rồi.
Cái này mình mới làm gần dây.
Dù trứng nhìn không ngon lắm,
nhưng ăn vào lại rất ngon.
Có vẻ ngon quá.
Ảnh nhiều thông tin quá.
Nhưng nhìn có vẻ không khó ăn.
Cậu dùng tương cà vẽ gì vậy?
Bàn tay à?
Không có gì.
Tay…
Ừ, là bàn tay.
Có phải mình đã thấy ảnh không nên thấy không?
Mình nhớ là ở đây.
Tìm thấy rồi.
Album ảnh mẫu giáo.
Hồi đó liệu mình có ước mơ gì không?
Nhân viên văn phòng.
Komura Kaede.
Nhân viên… Mơ ước của tôi!
Lẽ… lẽ nào mình không có ước mơ nữa sao?
Mà phải, mình gần như không nhớ chuyện hồi nhỏ nữa rồi.
Đến chuyện hồi tiểu học cũng không nhớ rõ lắm nữa.
Sau khi thích Mie,
mình mới bắt đầu có suy nghĩ của riêng mình.
Kaede, ăn cơm thôi.
Dạ.
Mình nhớ là như vậy phải không?
Là lá phong à?
Đây chẳng phải là cái lá phong sao?
Không phải sao?
Hay là bàn tay?
Con nghĩ… chắc là bàn tay.
"Con nghĩ" là sao chứ?
Đúng vậy, đây là bàn tay.
Là bàn tay.
Dù có cố tình coi nó là lá phong
thì chắc chắn nó cũng không có hàm ý gì.
Cơm chiên ốp lết Mie làm
không biết có mùi vị ra sao?
Mong Mie làm cơm chiên ốp lết cho mình.
Mong cô ấy dùng tương cà vẽ lên trên hình gì đó.
- Thế nào... - Mie…
Ngon không?
ngồi cạnh mình.
Sao vậy?
Không có gì ạ.
Cảnh tượng lúc nãy
chẳng phải là ước mơ trong tương lai của mình sao?
Không được… vậy chắc chắn sẽ có chuyện.
Chuyện mơ ước phải suy nghĩ kỹ mới được.
Komura, chào buổi sáng.
Đây là phiếu khảo sát nguyện vọng sao?
Không được…
Chú rể của ai?
Cái đó…
Không phải là làm chú rể của ai đâu.
Là mình muốn kết hôn thôi.
Hết cách rồi.
Có bị coi là tên ngốc cũng không sao.
Hả?
Cậu… cậu đang giận sao?
Không có.
Hả?
Chắc là được rồi đó.
Cám ơn cậu, Mie.
Không có gì.
Hôm nay là buổi thực tập nội trợ.
Xếp nhóm bằng cách rút thăm.
Cậu không sao chứ?
Mình… mình không sao.
Đáng ghét.
Cũng tức là người ở nhóm đó được ăn bánh quy do đích thân Mie tặng sao?
Cho vào danh sách món muốn ăn sau này.
Cho vào danh sách món muốn ăn sau này.
Cho vào danh sách món muốn ăn sau này.
Komura, lấy giúp mình màng bọc thực phẩm được không?
Không được, phải tập trung tinh thần vào mới được.
Đừng chú ý đến nhóm đó nữa.
Phải…
Gần quá đi!
- Có vẻ rất ngon. - Đứng gần nhau quá đi.
Azuma, xin cậu…
Coi như tôi xin cậu,
giờ làm ơn đừng tỏ ra đẹp trai như vậy nữa được không?
Xin cậu đó!
Trông không giống đồng xu nhỉ.
Mình muốn làm thành hình đồng xu.
Là kiểu xu để chơi điện đó sao?
Vậy kẻ vạch xung quanh được không?
Ra vậy.
Nhưng mình nghĩ Komura nhận được quà gì cũng sẽ rất vui thôi.
Nhưng dễ thương một chút chắc sẽ vui hơn.
Mình có nói để tặng cậu ấy sao?
- Cái này… - Nhìn hai người họ… vui vẻ quá đi…
- Đồng xu này là… - Cậu không sao chứ?
Có lúc cậu ấy sẽ như vậy đó.
Mình nghĩ không làm xu sẽ tốt hơn.
Tại sao?
Lần trước cậu ấy đến khu chơi điện tử mà lâu rồi chưa đến, phát hiện xu hết hạn.
Chắc là cậu ấy hơi thất vọng.
Ý cậu là cậu ấy hết sạch xu rồi sao?
Phải.
Komura cũng thất vọng cả vì chuyện đó sao?
Không, đây không phải chuyện nhỏ đâu.
Với cậu ấy là chuyện lớn đó.
Nhưng cậu ấy cũng vui vẻ trở lại rất nhanh.
Đến cả Yasaka…
Mọi người đều giống nhau!
Đáng ghét, chẳng nghe thấy họ đang nói gì.
Ở khu trò chơi điện tử Komura toàn chơi trò dùng đồng xu sao?
Phải.
Chơi rất chuyên tâm, quên cả bản thân.
Chơi rất chuyên tâm, quên cả bản thân.
Quên cả bản thân ư?
Cậu ấy còn chơi trò gắp đồ nữa.
Kiểu gắp được đồ ăn vặt.
Đồ gắp được hình như cậu ấy toàn đem về cho mẹ.
Vậy sao?
Vậy thì không làm đồng xu được rồi.
Không sao đâu, dù sao cậu ấy cũng vui vẻ trở lại rồi, chắc là được.
Rốt cuộc là làm hay không làm?
Vậy mình tiếp tục vẽ vạch.
Được không?
Vẽ vạch?
Mình nghĩ là được.
Mie khi đeo kính động tác vẫn chậm nhỉ.
Ý cậu là sao?
Không có gì, xin lỗi nhé.
Là chú chim sao?
Ừ.
Đẹp quá.
Cậu thích chim chóc à?
Ừ.
Chị hàng xóm cạnh nhà mình thích chim chóc.
Chị ấy thích sao?
No comments yet. Be the first to leave one.