The first 200 lines.
Cả thế giới là một tập hợp của giao ước
rằng cô ấy đã tồn tại và tôi đã mất cô ấy.
Dù tâm hồn chúng tôi làm từ gì, của cô ấy và tôi đều đồng điệu.
Mở đầu câu chuyện thế có phần khoe mẽ,
nhưng tôi luôn có khiếu diễn xuất mà.
Bạn thấy đấy, đây là câu chuyện của chúng tôi, của Tessa và tôi.
Đó là câu chuyện bạn đã từng nghe, truyền từ người Hy Lạp,
qua Shakespeare, Brontes, Jane Austen…
Là chuyện về cô gái trẻ khám phá sự tự do của mình,
thoát khỏi ràng buộc từ người mẹ hà khắc,
và hứa hẹn với cậu trai mà rõ ràng là cô ấy không yêu.
Cô gặp chàng trai trẻ quyến rũ, làm cô ấy sa vào lưới tình,
mặc dù anh ta tiêu biểu cho mọi thứ cô ấy ghét.
Cô ấy yêu anh ta, hiến dâng cho anh ta,
và cuối cùng bị anh ta phản bội
và cõi lòng tan nát.
Chỉ có hắn là kẻ bị hủy hoại bởi sự lừa dối của hắn.
Khi cảm thấy như chả còn hy vọng,
cả hai đoàn tụ và sống đến đầu bạc răng long.
Như tôi đã nói, một câu chuyện bạn từng nghe.
Điều khác biệt duy nhất là… đây không phải câu chuyện đó.
MỘT THÁNG SAU
NETFLIX GIỚI THIỆU
Này, tôi hỏi cậu một câu được không?
Biến đi.
- Tôi đang tìm người. - Biến!
Ở đây thật không giống Giáng sinh gì cả.
Phải chịu cái nóng thế này.
Cô biết không, tôi ghét cái nóng lắm.
Nó khiến người ta làm mấy trò điên khùng.
SỐ 501 ĐƯỜNG PULLIAM
Cảm ơn. Cảm ơn cô!
Xin lỗi.
Xin lỗi, anh gì ơi. Giữ thang máy được chứ? Đồ khốn!
Cảm ơn nhé.
- Cô vừa gọi tôi là đồ khốn à? - Sao cơ?
Cô gọi tôi đồ khốn.
Không, làm gì có.
Ừ, chắc tôi chỉ tưởng tượng thôi.
Chắc vậy.
Tôi đã cố giữ thang máy cho cô đấy.
Chắc chắn rồi.
Xin lỗi. Ngày đầu của tôi. Tôi chỉ đang cố tạo ấn tượng.
Ồ! Cô chắc chắn là đã làm được rồi.
Ừ…
- Anh làm ở đây? - Bất ngờ nhỉ.
Tessa!
- Mừng đến Nhà xuất bản Vance. - Chào. Kimberly ạ?
- Nhớ nhỉ. Ấn tượng á. - Cô ấy gây ấn tượng mà.
Hai người biết nhau à?
Tụi tôi là bạn cũ. Giờ thì, xin phép các quý cô…
- Háo hức muốn bắt đầu chứ? - Dạ.
Giới thiệu cô với sếp nào.
Ngậm mồm lại, và nghe tôi nói này!
Chắc chả phải lúc tốt nhất để giới thiệu rồi,
cho cô xem văn phòng của cô nhé?
Trevor!
Đến ngay!
Tôi xin lỗi vì mớ lộn xộn.
Gần đây vì thiếu thực tập sinh nên việc chất đống.
Lạ nhỉ. Ai tôi biết cũng sẽ làm tất cả để thực tập ở đây.
Ừ. Chỉ là Vance sẽ có vấn đề nho nhỏ với việc sa thải họ sau một ngày.
Mà cô sẽ chả vậy đâu. Tôi có cảm giác tốt về việc này.
Nhưng như tôi nói lúc phỏng vấn, việc của cô là đọc năm bản thảo mỗi tuần
thích thì chuyển cho tôi.
- Được rồi. - Bếp ở ngay dưới sảnh.
Cứ gọi đồ ăn trưa nhé. Muốn hỏi gì không?
Không, tôi ổn.
Cô làm được mà.
NGÔI NHÀ NHỎ BỞI JAY LINDSEY
Anh Vance!
Rất xin lỗi ạ. Tôi hẳn đã ngủ gật. Mấy giờ rồi nhỉ?
9:25.
9:25 ư?
- Tôi bị đuổi? - Ngồi đi.
Cô định nói cô đã đọc ba cuốn sách và đưa ra bình luận về chúng tối qua,
và cô nghĩ Lễ hội Ánh sáng của Niko Tanaka là cuốn sách hay?
Vâng, đúng vậy. Nó… Cô ấy có giọng văn rất độc đáo.
Rất giống Margaret Atwood đời đầu,
- The Edible Woman, Surfacing… - Tôi xuống ngay.
Lấy đồ đi với tôi.
Chết tiệt.
Chào anh Vance.
- Chào. - Anh Vance. Liệu có thời gian quay lại…
Vào đi.
Tôi phải lấy cục sạc điện thoại và tôi… Ta đang đóng cửa sao.
Mẹo nhỏ khi đi làm…
Đừng mặc đồ giống nhau mỗi ngày. Điều đó và việc tắm rửa.
Ta đi đâu đây?
Có một hội thảo xuất bản số, và tôi cần đảm bảo kinh phí để mở rộng.
Biến đi!
Cái biển "bọn tôi đóng cửa" không…
- Hardin. - Cô bận à?
Tôi hiện đang bận việc, sao cậu không quay lại vào ngày mai?
Hoặc giờ vào luôn.
- Tôi ổn. - Nào. Làm dịu cơn đau đấy.
Tôi thích đau đớn.
Sao cũng được, đồ bạo dâm.
Mừng trở lại Montgomery, anh Vance. Phòng của anh đã có.
Máy in đã chuyển đến phòng anh Trevor Matthews. Phòng cô Young chưa có.
Cô ấy được nâng lên phòng Suite, quà từ ban quản lý.
Anh Zhang nhận phòng chưa?
- Tôi tin là anh ấy ở quầy bar. - Hẳn thế.
Tôi lấy máy in, cô lấy phòng Suite. Cô thích vậy nhỉ?
Chắc chắn rồi.
Em đưa Tessa đi mua sắm nhé? Cô ấy cần gì đó cho tối nay. Anh tin ở em.
Chúng ta đi chơi nào.
Có chắc là tôi được vào?
Vì tôi chưa từng vào hộp đêm nào cả. Nhưng chẳng phải họ sẽ kiểm tra…
Cô đi cùng bọn tôi mà. Không vấn đề gì đâu.
Nghe này, trước khi đi chơi tối nay, tôi chỉ muốn nói với cô điều này.
- Được rồi. - Vance và tôi…
trên mức đồng nghiệp.
Trong nhiều năm liền chỉ là quan hệ công việc nghiêm túc,
đặc biệt sau khi vợ anh ấy mất. Rồi tôi bắt đầu giúp con trai anh ấy, và…
tình yêu có thể đến bất ngờ mà.
Ừ, có thể mà.
Cậu bé đấy ư?
Đứa trẻ đáng yêu nhất đấy.
Mong họ thấy cô mặc váy này tối nay quá.
Khỉ thật.
- Quên mua đồ lót cho cô. - Đồ của tôi ở tiệm giặt ủi.
- Đi giờ thì tôi có thể đến khu mua sắm… - Không, ổn mà.
- Cô chắc chứ? - Vâng.
Được rồi, vậy ta sẽ khỏi cần đồ lót luôn.
Chả thể tin tôi mới chỉ ở Vance một ngày.
Hardin nói ta sẽ may mắn khi có cô.
- Cô đã nói chuyện với Hardin? - Đâu, là Vance.
Cậu ấy không kể sao?
Hẳn là cậu ấy đã quên mất.
STEPH ĐI CHƠI VỚI BỌN TÔI TỐI NAY NHÉ!
THÔI NÀO, ĐỪNG CHÁN THẾ CHỨ!
TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ CẬU YÊN CHO ĐẾN KHI CẬU ĐỒNG Ý.
Ừ, miễn là đến trước mười giờ, ta sẽ ổn thôi.
Chà!
Ăn vận tử tế đấy.
Cậu biết cách bỏ bùa các quý cô đấy. Tess, cô tuyệt lắm.
Cảm ơn anh.
Đi thôi.
- Cô đã viết những sách gì vậy? - Nhiều thể loại lắm.
Thấy như đang ở bàn trẻ con vậy.
Cảm ơn.
Đâu, ý tôi đâu phải thế. Xin lỗi.
Tôi ghét hộp đêm lắm.
Có lẽ vì tôi nhảy dở. Tôi thích bóng bầu dục Ohio, nhưng ghét hộp đêm.
Sao chúng ta lại ở đây?
Là vì anh ấy.
Đó là anh Zhang. Nhà anh ấy có quỹ phòng hộ trị giá 800 triệu đô,
anh ấy đang xem vụ đầu tư vào mở rộng của Vance.
- Tôi lấy đồ uống cho nhé? - Tôi uống nước thôi.
- Ngân sách của tôi cho phép nhiêu đó. - Cô thực tập có lương mà.
Anh sẽ bất ngờ về chi phí Uber cộng thêm vào đấy.
Tôi hòa vốn là may rồi.
Gì thế?
Sex on the Beach .
Bãi biển khá đẹp đấy.
Lấy ống hút. Vào vị trí, chuẩn bị, uống.
Ngon thật đấy!
Anh Zhang, anh xem số liệu của tôi chưa?
Dự báo về việc lãi suất tăng…
- Nữa. Vào vị trí, chuẩn bị, uống. - Ừ.
Tối nay chúng ta sẽ tới bến nhé!
Nào, xem con mèo tha gì vào này.
Diễn đạt ngu ngốc quá đấy. Sao mèo lại lôi tôi vào?
Mừng cậu trở lại.
Nhớ bọn tôi à?
Chờ đã, tôi chả hiểu.
Hẳn là không rồi.
Nơi này thật tuyệt.
Tôi muốn nhảy múa rồi đây.
Đoán xem ai?
Tôi cho cậu một gợi ý.
Cô ấy cực kỳ quyến rũ, rất vui vẻ, và thích làm tình.
Mẹ Teresa.
Không, tởm quá.
Biết trông tôi rất tuyệt. Dù chả ăn tinh bột tám tuần vẫn thấy tuyệt.
Ừ, thiếu tinh bột chứ chả do thiếu đồ.
- Thiếu máng để vét? - Thiếu lươn để tuốt à?
Tôi phải làm sao để cậu tha thứ đây?
- Tôi biết tôi đã rất tệ. - Còn tệ hơn cả tệ.
Ừ, mà cậu thích tôi tệ thế chứ gì.
Tôi biết cậu nhớ tôi mà.
Giờ thì biến khỏi tôi đi.
Gì hả, Hardin?
Cậu quên là đã ngủ với tôi sao?
Tôi đoán cậu vẫn còn đang u sầu vì con khốn vênh váo đó.
- Đừng nhắc về cô ấy. - Nhìn cậu đi. Như con chó nhỏ lạc lối,
bám con Trinh nữ Mary đàn điếm chả thèm để ý đến cậu!
Lũ năm nhất nhìn khỉ gì?
Mấy người muốn bị cướp bạn trai không? Xoay lại.
Mình hấp dẫn thật.
- Tessa à? - Xin chào, tôi chỉ muốn thông báo rằng
tôi trông nóng bỏng và anh đang bỏ lỡ nó.
Tessa, em đang ở đâu?
Nơi nào đó mà không có anh.
Tessa, anh có định vị của em, tìm ra em được đó.
Em uống nhiều không?
Tôi không rõ, tầm năm…
Năm cái gì cơ?
Sex on the Beaches đấy. Hay là Sexes on the Beaches nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.