The first 200 lines.
Súng của tao đâu rồi? Khốn nạn thật.
Khốn kiếp. Lũ khốn kiếp.
Lại đây, lũ khốn...
Mikey, cúi xuống. Chúa ơi! Mikey!
Em bị trúng đạn, Charlie. Em bị trúng đạn rồi.
Em sẽ không sao đâu, Mikey. Mạnh mẽ vào.
Bọn mày sẽ không bao giờ bắt sống được tao đâu, lũ khốn.
Tôi có cần tự giới thiệu về mình không?
Tôi biết ông là ai.
Tốt.
Tôi cũng biết anh là ai.
Em trai tôi bị thương, Stanley, và nó cần được chữa trị.
Xin để tôi nói về vấn đề của em trai anh, anh Burns.
Lễ Giáng Sinh, như anh có thể biết, sắp đến gần.
Và lễ Giáng Sinh năm nay sẽ có một sự kiện đặc biệt
cho chàng Micky trẻ tuổi đây.
Mikey.
Bởi vào lễ Giáng Sinh,
tôi sẽ cho cậu ta vào tù ở Banyon
và bị treo cổ cho đến chết.
Charlie.
Ông là cảnh sát, Stanley, không phải quan tòa và bồi thẩm đoàn.
Rõ ràng là, anh Burns, tôi đúng là vậy mà.
Vậy ông muốn gì?
Tôi muốn Arthur Burns.
Tôi không còn đi chung với anh trai tôi nữa.
Bây giờ, tôi sẽ cho anh một vài giây để suy nghĩ lại.
Chuyện gì đang xảy ra vậy, Charlie?
Không sao đâu, Mikey.
Không sao đâu.
Nước Úc.
Nơi địa ngục gì thế này?
Tôi đã kết bạn với những kẻ xấu xa trong cuộc đời của mình.
Tôi tham gia lực lượng của Nữ Hoàng đã 22 năm rồi.
Tôi đã gặp loại người như anh nhiều lần rồi.
Chạm vào em trai tôi một lần nữa thì tôi sẽ giết ông.
Đừng phạm sai lầm, anh Burns.
Sẽ xong cả thôi. Tôi sẽ khai hóa nơi này.
Ông đang nói cái khỉ gì thế, Stanley?
Nghe tôi đây, Charlie.
Đừng nói gì cả.
Im lặng, Mikey. Cậu sẽ ổn thôi.
Im lặng đi.
Tôi muốn nói một lời xác nhận cho anh.
Tôi biết Arthur Burns ở đâu.
Ở một nơi bị Chúa bỏ rơi.
Người da đen không dám đến đó, kể cả thợ săn cũng vậy.
Kể cả người của tôi.
Tôi đoán, rồi có lúc, những tay săn tiền thưởng sẽ tìm ra hắn.
Nhưng tôi có kế hoạch khác.
Tôi muốn hạ được hắn.
Tôi muốn mọi người thấy hắn chỉ là một con người như bao tên khác.
Tôi muốn làm hắn bị tổn thương.
Khi ngài sẵn sàng, thưa ngài.
Và cái gì sẽ khiến hắn bị tổn thương nhiều nhất?
Tôi đã suy nghĩ rất lâu về điều đó.
Và tôi nhận ra, anh Burns,
tôi phải sáng tạo ra một chút gì đó cho phương pháp của tôi.
Bây giờ, đừng nói gì cả, anh Burns. Hãy lắng nghe tôi nói.
Đừng nói gì cả.
Giả sử như tôi nói với anh có một cách
để cứu em trai Mikey của anh khỏi dây thòng lọng.
Giả sử như tôi cho anh một con ngựa và... một khẩu súng.
Giả sử như, anh Burns,
tôi đưa cho anh và em trai của anh Mikey đây,
một lệnh tha.
Giả sử như tôi nói tôi có thể đưa cho các anh
cơ hội để xóa bỏ tội lỗi...
...tày trời mà các anh đã gây ra.
Giả sử tôi ra thời hạn cho anh tới lễ Giáng Sinh.
Giả sử anh nói với tôi cái mà tôi muốn từ anh.
Ông muốn tôi giết anh trai mình.
Tôi muốn anh giết anh trai của anh.
Arthur Burns là một con quái vật.
Một thứ kinh tởm.
Anh đã đúng khi tách ra khỏi hắn
và dẫn Mikey theo anh.
Chuyện xảy ra tại nhà Hopkins là không thể tha thứ.
Tôi chưa thấy một cảnh tượng kinh tởm như thế bao giờ.
Anh có biết người phụ nữ tội nghiệp, Eliza Hopkins, đang mang thai không?
Vấn đề của anh với anh trai anh chưa hoàn thành đâu.
Anh có 9 ngày, anh Burns.
Cho lũ ngựa chạy đi.
Sắp được rồi. Nhanh lên. Mang nó lên.
Thằng nhóc nhà Burns kìa.
Đánh hắn đi.
Ném đi.
Ném trúng hắn rồi!
Lũ heo.
Anh có ai thế?
Cảnh sát... xuống ngựa!
Người mà tôi vừa mang tới...
...là Mike Burns...
...thuộc băng nhóm Burns.
Bắt được một tên và còn hai tên, thưa các quý ông.
Ông phải đi bắt hai tên kia mau đi.
Tôi sẽ... khai hóa vùng đất này.
Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, Mikey.
- Xin chào, bà Stanley. - Xin chào, ông Broussard.
Hắn ta đâu còn nguy hiểm nữa đâu, phải không nào?
Martha?
Xin chào, các quý ông.
Xin chào, bà Stanley.
Lẽ ra... em không nên tới đây.
Một quý cô không thể thăm chồng mình ở chỗ làm sao?
Các anh...
...ra ngoài đợi đi.
Chúng ta đã bàn về lý do em không nên tới đây rồi mà.
Lúc này không thích hợp...
Morris, anh đã đi ba ngày nay rồi.
Em thấy thật cô đơn khi ở nhà.
Thiếu anh, nó thật yên lặng quá.
Bây giờ, anh sẽ về nhà chứ?
Anh có nhiều thứ cần làm lắm.
Anh sẽ kêu sĩ quan Dunn hộ tống em về nhà.
- Anh sẽ quay lại ngay. - Anh trông tệ quá, Morris.
Phải.
Phải, đúng là vậy.
Dunn
Đó là ai vậy?
Nhưng đó chỉ là một cậu bé.
Hắn là đàn ông, thưa bà. Hắn đúng là một người đàn ông đấy.
Đủ rồi.
Hộ tống bà Stanley về nhà và chờ ở đó cho tới khi tôi về.
Chừng nào anh sẽ về, anh yêu?
Một lát thôi.
Đừng có bao giờ nói như thế trước mặt vợ tôi một lần nữa.
- Anh hiểu chưa? - Tôi xin lỗi, đại tá.
Chuyện xảy ra hôm nay trong lều, là giữa tôi và anh thôi.
Tất nhiên rồi, thưa ngài.
Bởi sẽ có hậu quả khi nó trở thành điều mà được mọi người biết đến.
Vâng.
Eliza Hopkins là một người phụ nữ Cơ Đốc tốt bụng,
và cô ấy là bạn của em.
Em cầu xin Chúa cái chết của cô ấy là một cái chết nhanh chóng và nhân từ.
Có đúng thế không?
Martha, chúng ta có thể nói về việc khác được không?
Lại đây nào, đại tá Stanley.
Người chồng tội nghiệp của tôi.
Thế giới mà anh sống.
Đừng u sầu thế, anh yêu.
Gánh nặng mà anh phải mang...
...hãy để em mang nó cùng anh.
Em tin ở anh.
Nằm yên. Nằm yên trên giường đi.
Nhân Danh Chúa, cái gì...
Chúa ơi, thưa ngài...
...tôi bắn đứt ngón chân mắc dịch của mình rồi.
Không có gì để xem cả, Martha. Quay lại giường đi.
Sĩ quan Dunn bắn trúng...
Martha, quay vào trong đi.
Mấy con ruồi mắc dịch này.
Giết một con thì thêm một tá lại kéo đến.
Ngàn lần xin lỗi, bạn tôi.
Có vẻ như tôi hơi tàn nhẫn.
Không cần phải thế, thưa anh. Không cần phải thế.
Chúng ta đều là người da trắng, anh và tôi.
Xin cho phép tôi được tự giới thiệu.
Tôi là Jellon Lamb.
Công dân của cả thế giới. Một nhà phiêu lưu.
Còn nếu anh thấy mặt tôi hơi trơ tráo, thì là một người không có giáo dục.
Còn anh, thưa anh?
Nhân danh cái tên mà tôi có vinh dự được gọi?
Tất nhiên, có là chi chứ.
Có là chi chứ.
Thứ lỗi cho tôi, thưa anh, nhưng tôi đã bị kẹt ở đây
mà không có ai để tâm sự, trừ con heo Ai-Len đáng thương này.
Dan O'Reilly tội nghiệp.
Ngồi đi, thưa anh. Uống cùng tôi nào.
Thêm một lời nói xấu về người Ai-Len, thì tôi sẽ bắn ông, ông Lamb.
- Rõ chưa nào? - Rõ như nước sông Ennis, thưa anh.
Hãy uống vì người Ai-Len.
Không có loại đàn ông nào lại đi... gọt vỏ khoai tây.
- Ông có cầu nguyện không, ông Lamb? - Chúa ơi, con trai.
Không, tôi không cầu nguyện.
Đã rất lâu rồi, tôi từng là một tín đồ.
Nhưng chao ôi, tôi đến cái vùng đất bị bao vây này
và Chúa trong tôi liền...
...tan biến.
Hãy uống mừng thứ khác, thưa anh.
Cho Chúa, người đã bỏ quên chúng ta.
Nhưng trước tiên...
...luật cốt yếu.
Không bao giờ nâng ly với người mà ta không biết tên.
Tên tôi là Charles Murphy.
Charlie à?
Có lẽ anh đã đọc
"Nguồn Gốc Các Loài Thông Qua Chọn Lọc Tự Nhiên"
của Charles Darwin.
Đừng để ý tới tựa đề. Ông ta có nhiều thứ hấp dẫn để nói lắm.
Những thứ ớn lạnh.
Ngài Darwin dành thời gian học về thuyết tiến hóa.
Ông ta cho rằng căn bản tất cả chúng ta...
đều y chang nhau cả thôi.
Ông ta suy luận, anh Murphy ạ,
rằng chúng ta đều có chung tổ tiên với loài khỉ.
Loài khỉ đấy!
Anh Murphy, nước Nga, Trung Quốc, Côn-gô.
Tôi đã đi giữa những con người vô danh
ở những vùng đất phía xa bờ biển.
No comments yet. Be the first to leave one.