The first 199 lines.
Khốn nạn thật.
Xin chào.
911?
Có vẻ như chồng tôi sắp trình diễn
một trong những nghi thức tự cắt máu ăn thề.
Vâng, hình như anh ấy bị ảnh hưởng từ
một trong những gã đàn em.
Tôi không biết, ừm, giữ máy nhé.
Cô ấy muốn biết là trông anh có bảnh không.
Ồ, 5 gã da trắng
và có chút vấn đề về việc xác định giới tính.
Một trong số chúng tóc xoăn và có một giọng cao vút.
Được rồi, cám ơn.
Họ muốn anh đến và xếp hàng
muộn nhất là tối mai phải có mặt.
Tránh qua một bên nào.
Tối nay thì không được.
Tại sao?
Tối nay anh bận đi tập yoga à?
Anh tới một buổi nhạc kịch.
Anh bảo anh đi xem nhạc kịch tức là sao?
Ý anh là anh sẽ đi tới buổi nhạc kịch đó.
Claire, em có thể giúp anh một tay với mấy cái kia không?
Không, anh định đến đó với ai?
John từ Robbery Squad.
John từ Robbery Squad?
Anh định đi xem nhạc kịch với gã John đến từ Robbery Squad?
Ừ, đúng thế, anh ấy là một tay opera chính kịch.
Claire, em làm ơn...?
Em vừa hỏi liệu anh có thể đưa em đi xem opera không.
Bởi em không biết đã bao lâu rồi,
và bây giờ anh bảo em rằng...
Anh đóng kịch giỏi đấy.
John từ Robbery Squad sẽ rất thất vọng.
Anh sẽ thế nào nếu không có em?
Chào buổi sáng.
68 độ vào lúc 7:30 sáng, và một ngày Chủ nhật nhiều mây.
Hôm nay là 11 tháng 9 năm 2011,
sẽ diễn ra lễ tưởng niệm lần thứ 10 của vụ tấn công hôm 11/9.
Cờ được kéo lên một nửa
và tất cả dành một phút mặc niệm
vào lúc 8:46 sáng để chúng ta bày tỏ lòng thương tiếc cho các nạn nhân
và những anh hùng đã ngã xuống vào cái ngày khủng khiếp ấy.
Chúng ta sẽ không bao giờ lãng quên.
NY
Ừm, tôi cần anh ký vào cái này, sếp.
Đã bảo anh là đừng gọi tôi như vậy.
Ha, thế tôi cần chữ ký của ai ở cuối bản báo cáo này?
- Của tôi. - Thế thì cô là sếp rồi.
Sếp tạm thời.
Tôi sẽ không gọi cô là sếp tạm thời đâu.
Ồ, tôi sẽ làm sếp,
ít nhất là tới lúc Sinclair tìm được người thay chỗ của Mac.
Lúc đó...
... bắt buộc phải tuân lệnh.
Mất khoảng 4 tháng.
Tôi muốn biết, Sinclair định phỏng vấn bao nhiêu người?
Ô!
Tôi sẽ lấy làm của riêng
ảnh của Reagan nếu anh ấy không đến
dọn chỗ của mình.
Jo Danville.
Chào, Jo, Danny đây.
Trung sĩ Messer, có chuyện gì thế?
Chỉ là đưa cho cô một vụ mới thôi.
Có một vụ xả súng ở quán của Lannigan trên phố thứ 9.
Ta có được gì rồi?
Nạn nhân là Sean Peterson.
Bảo kê quán bar.
Ăn một viên vào ngực, chết ngay lập tức.
Thôi nào, giải tán chỗ này đi, Mike.
Làm ơn hãy lùi lại
và mở rộng phạm vi.
Nhớ nhắc tôi làm sao để chóng được thăng chức nhé.
- Đã đủ các nghi phạm chưa? - Tất nhiên.
Nhân chứng nói rằng hung thủ không đeo găng tay,
nên sẽ có rất nhiều manh mối đấy.
Flack có ở đấy không?
Có chứ, cậu ta đang bận hỏi người chủ quán.
Được rồi, cám ơn anh.
Anh làm thế nào mà cái quán này
chỉ mở cửa lúc 4 giờ sáng?
Anh Lannigan,
tôi nghĩ có thể đi mà không cần nói gì,
nhưng tôi thấy ấn tượng với
cái xác đang nằm trước quán của anh
hơn là vào khám xét bên trong.
Mỗi tuần vài lần.
Chúng tôi khoá cửa lại, chỉ cho một số ít khách quen vào,
đánh bi-a, nghe nhạc.
- Trong khi anh thu tiền. - Đúng.
Sean Peterson - anh ta canh ngoài cửa?
Đôi lúc có mấy ông bạn còn lưỡng lự,
nên Sean đứng ở đó, đưa họ vào.
Tôi không thấy được chuyện gì diễn ra ở chỗ cửa.
Nào, tất cả nằm xuống, nằm xuống!
Chúng mày biết chỗ cần khoét rồi đấy - Tiền, ví, trang sức, lấy hết ra!
Ném di động ra sàn nhà!
Sean ở đâu khi mọi việc diễn ra?
Tôi không biết, nằm gần chỗ cửa, tôi đoán vậy.
Chúng không cần phải giết anh ấy.
Ý tôi là chúng đã có được cái chúng cần, phải không?
Ôi, Chúa ơi, Sean, đầu cậu kìa.
Tôi ổn, gọi 911 đi.
Bọn chúng lấy được bao nhiêu?
Khoảng 2,500 đô-la.
Có thể còn nhiều hơn, nhưng Devon lấy rồi
khoảng 250 đô-la tiền bo.
Người pha chế rượu?
Cô ấy đâu rồi?
Cô ấy đã đi trước khi chuyện xảy ra.
Tôi đã gọi cho cô ấy, cô ấy đang quay lại đây.
Được rồi, cám ơn.
Tôi đã cư xử như một con ngốc.
Devon, tôi cần cô bình tĩnh lại,
được không? - Vâng.
Tôi rời quán khoảng 5 phút trước khi chuyện đó xảy ra.
Tôi có vài điều cần nói với Sean.
Tôi cần... tôi nên quay lại quán
và nói gì đó với anh ấy.
Cho tôi biết cô nhìn thấy gì.
Chúng chỉ đứng đó, chỗ góc quầy.
Có thấy chúng ra khỏi xe hay gì đó tương tự không?
Không, không, chúng chỉ
giấu tay vào trong áo,
và tôi không định đi qua trước mặt chúng,
nên tôi băng qua đường,
tất cả những gì tôi định làm là quay lại quán và nói gì đó.
Cô có thể miêu tả mấy gã đó không?
Một gã da trắng và một gã da đen.
Tôi cũng không rõ, cả hai kh-khoảng 1m82
Còn về trang phục của chúng?
Gã da đen
mặc cái áo màu đỏ và gã còn lại
mặc một cái áo có chấm khoang
có khoá phéc-mơ-tuya, và tôi còn nhớ là hắn
cứ kéo lên kéo xuống cái khoá giống như đang lo lắng hay gì đó.
Sean sẽ mở cửa
khi có người ra hoặc vào, phải không?
Vâng.
Một câu hỏi nữa
cô nghĩ tại sao anh ta lại để cho bọn chúng vào?
Sean nghiện thuốc, nên, anh biết đấy,
anh ấy luôn ra ngoài mỗi khi muốn hút một điếu.
Được rồi, Devon, cám ơn.
Miêu tả của cô ấy làm mọi chuyện đi vào ngõ cụt.
Sean ra ngoài hút thuốc, hung thủ bắn lén anh chàng.
Ừ, nhưng thực ra để bắn anh ta khi đang ở bên ngoài
chúng phải rời quán từ lâu rồi chứ?
Anh định thay thế Mac à?
Nếu chúng ta có thể lật tung mọi thứ ở chỗ này lên tôi vẫn muốn làm cho anh ấy.
- Gì thế? - Sao nào?
Cứ hỏi những gì cô muốn biết.
Anh mất vợ
vào hôm 11/9, đúng không?
Đúng.
Họ có...?
Cô ấy đã bao giờ...?
Chưa, chưa, cô ấy chưa từng được nhận dạng.
- Có phải cô ấy...? - Claire.
Cô ấy tên là Claire,
và các nạn nhân không phải chỉ có mỗi hồ sơ về ADN.
Họ đều có tên.
Tôi xin lỗi, t-tôi không,
Tôi không có ý...
Tôi biết
cô không nghĩ như thế.
Ổn mà.
Đó là lý do vì sao anh rời phòng điều tra
đến nghiên cứu ADN, hy vọng có thể giúp nhận dạng cô ấy?
Không, tôi chỉ đang giúp
phát triển công nghệ chiết xuất ADN mới
bởi vì vẫn còn 1,121 nạn nhân
chưa nhận dạng được.
Rất nhiều gia đình không muốn mọi chuyện bị bưng bít,
và...
tôi hiểu cảm giác đó như thế nào.
Sao cô ở đây?
Thành thật mà nói, tôi cũng không chắc nữa.
Tôi làm cho phòng thí nghiệm
từ tháng 1 năm 2010,
và chúng tôi mới chỉ nhận dạng được 1 nạn nhân kể từ đó đến nay.
Một. Trong một năm rưỡi.
Nếu cô thấy được điều đó có ý nghĩ thế nào với
mỗi gia đình nạn nhân, cô sẽ không bao giờ hỏi tại sao cô lại làm vậy.
Tôi là thám tử Mac Taylor.
Ngày 11 tháng 9, năm 2001.
Bây giờ...
là 9:00 sáng.
Đang ở trong phòng với tôi là...
Ngồi yên đấy.
Trông chừng anh ta.
Máy bay xuất hiện và đâm vào toà tháp phía Bắc
có lẽ vào khoảng tầng thứ 90.
Khói bay ra từ các lỗ hổng
ở cả mặt phía đông và phía bắc, và...
hàng trăm người đang hỗn loạn tựa như những mảnh giấy...
Claire.
Em ổn.
No comments yet. Be the first to leave one.