The first 183 lines.
THANH XUÂN KHÔNG DỪNG LẠI Tập 37
Được.
Minh Lệ.
Cậu làm theo hình phạt cũ của thầy,
viết bản kiểm điểm 3000 chữ,
và quét dọn sân vận động 1 tháng.
Rõ.
Được rồi.
Tập luyện đi.
Tập luyện thôi.
Xin lỗi nhé.
An Yến.
Hôm nay em có đến đội chuyên nghiệp không?
Buổi sáng không có nhiều việc lắm,
chiều mới đi.
Lần này,
em tôi và em đã thành đồng đội.
Khi đó nhớ quan tâm nhau.
Phải rồi,
thầy biết chưa,
Ngũ Viên bị học viện Diệu Trung đuổi rồi.
Thế sao?
Tốt quá.
Tin này làm mình phấn chấn.
Tôi nhiều chuyện một chút,
tại sao Ngũ Viên bị đuổi?
Không rõ cụ thể thế nào?
Nghe đâu là bị khiếu nại.
Sau đó thì tìm,
hiệu trưởng trường Diệu Trung để xác minh.
Thì biết sự việc chính xác,
nên bị đuổi luôn.
Phải rồi,
có Viên Phi Phi làm chứng.
Thế sao?
Xem ra đội Diệu Trung,
không thể chấp nhận loại người đê tiện như Ngũ Viên.
Tôi thì muốn biết là ai khiếu nại,
để phát cờ thi đua cho người đó.
Cám ơn người đó trừ hại cho giới bóng chuyền.
Người tốt chuyện tốt à.
Phải rồi,
Các đội viên.
Hôm nay,
cố vấn Phó tập luyện cho mọi người.
Mọi người phải có biểu hiện tốt,
nghe rõ chưa?
Rõ.
Tập luyện xong,
tôi sẽ bàn về chiến thuật.
Rõ.
Được rồi.
Mọi người tiếp tục khởi động.
Cuộc thi toàn quốc kết thúc rồi,
không biết khi nào mới chọn xong,
cầu thủ xuất sắc?
Chắc vài ngày nữa thôi.
Để em hỏi Phi Ca.
Phi Ca.
Cầu thủ xuất sắc của đội cậu,
khi nào mới công bố?
Công bố chưa?
Phi Ca.
Cầu thủ xuất sắc của đội cậu,
khi nào mới công bố?
Công bố chưa?
Không cần đợi công bố,
chắc chắn là tôi.
Có gì mà khó đoán.
Phục rồi.
Phục rồi.
Sao thế?
Phi Ca tràn đầy tự tin.
Nói cầu thủ xuất sắc nhất sẽ là cậu ấy.
Em không tự tin à?
Em,
không dám khẳng định thôi.
Anh nói em biết,
điểm số của em là hạng 1 ở Minh Dương rồi.
Tốt lắm...
An Lạc,
chúc mừng em là cầu thủ xuất sắc nhất.
Trời ơi!
Thật hay giả đấy?
Anh ơi, em...
Có phải anh đoán trúng rồi không?
Đúng rồi.
Anh giỏi quá.
Cái gì anh cũng đoán trúng.
Vui không?
Tuyệt vời.
Chúng ta phải ăn mừng thôi.
Em muốn ăn mừng thế nào?
Em muốn,
xem phim ma, thế nào?
Xem đi.
Xem đi, xin anh đó.
Ăn cơm.
Huấn luyện viên mừng cho em đó.
Thầy mời em một bữa.
Nói anh của em thấy tin nhắn thì trả lời.
Em sợ quá.
Sợ quá!
Sợ mà đòi xem?
Em,
một mình em không dám xem,
nên mới kêu anh xem chung.
Anh không biết,
những thứ càng thần bí,
thì càng có sức hút.
Không dám xem thì lại muốn xem.
Anh nói em biết,
em xem phim ma,
cẩn thận buổi tối bị bắt đó.
Anh đừng dọa em.
Vốn dĩ đã sợ lắm rồi.
Tối còn nằm thấy ác mộng.
Cô ta...
Cô ta là hung thủ.
Em biết được tình tiết luôn à.
Đương nhiên rồi, nhanh đi.
Anh nói em biết tiếp theo sao đi,
để phân tán sự chú ý của em.
Nhanh đi anh.
Không sao, sắp hết rồi.
Chưa bao giờ thấy,
tự mình đòi xem phim ma,
mà lại sợ suýt ngất thế này.
Cô ấy...
Cô ấy đến rồi kìa.
Cô ấy bò qua đây kìa.
Đến rồi kìa.
Làm em sợ muốn chết!
Được rồi.
Được rồi, đừng sợ nữa.
Anh tắt ti-vi rồi.
Tắt rồi à.
Làm sao đây?
Tối sẽ thấy ác mộng.
Em nghĩ phải làm sao?
Anh ngủ với em.
Nếu anh không chịu,
chắn chắn em sẽ thấy ác mộng, làm sao đây?
Chỉ tại em muốn xem phim ma.
Có chuyện gì thế?
Bố, mẹ.
Hai con,
vừa...
vừa làm gì thế?
Anh con.
Anh.
Anh chảy máu cam rồi.
Bố, mẹ.
Anh con chảy máu cam rồi.
Con đưa anh lên lầu.
Không sao chứ?
Hai đứa nó sao khi không,
ở trong nhà mà không bật đèn.
Cậu nói xem,
đấu xong là hẹn tôi đi shopping ngay,
điên quá rồi đấy!
Cơn shopping ức chế mấy tháng rồi.
Đương nhiên phải shopping thỏa thích rồi.
Sao thế? Gì thế?
Sao thế?
Hạng 2.
Cái gì hạng 2?
Tớ mà lại hạng 2.
Hạng 2.
Cuộc thi nhà thiết kế.
Cậu lên level rồi!
Trời ạ!
Tớ lên level rồi!
Đúng rồi, tốt quá đi.
Xin lỗi nha.
Em không cố ý đâu.
Không biết bố mẹ về bất ngờ.
Em chân tay hậu đậu,
làm anh thành như thế này!
Không sao.
Sao rồi?
Đau không?
Cho anh đánh lại.
No comments yet. Be the first to leave one.