The first 200 lines.
Sẽ ra sao nếu một nhóm người lạ được đề nghị chia đều
một phần tư triệu đô?
Họ sẽ chấp nhận nó, hay sẽ bỏ phiếu loại nhau
để giữ nhiều hơn cho mình?
Tiền là động lực đối với tôi.
Tôi muốn thứ gì đó nói rằng, "Tôi giỏi hơn anh".
Trong cuộc thi này, không ai phải bị loại.
Chúng ta có thể thử làm việc này và chia sẻ số tiền thay đổi cuộc sống này.
Họ sẽ bị thử thách…
Xếp họ theo thứ tự từ trung thành nhất đến kém trung thành nhất.
Anh nghĩ cô ta trung thành hơn tôi?
…và bị cám dỗ.
"Mỗi người được 10.000 đô-la nếu ai đó về nhà".
Khó mà bỏ qua một đề nghị thế này.
Liệu họ có loại nhau không?
Tôi sẽ không bỏ phiếu và tiếp tục chia tiền.
Nó rõ ràng là có vấn đề, nên anh ta phải ra đi.
Loại anh ta nghĩa là những người còn lại sẽ được chia nhiều hơn.
Đó là tình huống xử hay bị xử.
Ở thiên đường tôi còn căng thẳng hơn là dạy 150 đứa trẻ.
Họ đều bắt đầu như người chiến thắng,
và đều có thể rời đi như người chiến thắng.
Nếu họ chọn chia sẻ.
Tôi nghĩ bản chất ai cũng tốt, và bạn phải chọn trở nên xấu xa.
Cái tôi này từ đâu ra?
Tôi có rất nhiều thông tin, và tôi đã bảo vệ tất cả các bạn.
Với tôi không còn đội nào nữa. Chỉ có tôi thôi.
Sự chính trực của tôi không thể bị mua chuộc.
Có lẽ tôi đang thành người tốt hơn.
Toàn bộ trải nghiệm này là về việc lựa chọn bản thân
hay chọn chia sẻ với người khác.
Cưng à, việc này có gì phải nghĩ?
TIN TƯỞNG: TRÒ CHƠI CỦA LÒNG THAM
Tôi đang cảm thấy hào hứng, lo lắng, vẫn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi không biết. Từ những gì tôi đã nghe, có cơ hội cạnh tranh
giành một số tiền đổi đời, và tôi kiểu, "Tôi đang nghe đây".
Dĩ nhiên, tiền thúc đẩy mọi người.
Hầu hết mọi thứ trên đời đều được thúc đẩy bởi tiền.
Tiền có thể chăm sóc tôi.
Tiền làm tôi thấy an tâm.
Nó có thể mang lại cho bạn niềm vui và hạnh phúc, hoặc rất căng thẳng.
Tiền là sức mạnh.
Ai cũng muốn giàu hơn, hạnh phúc hơn. Hiểu ý tôi chứ?
Nhưng tiền không làm nên con người ai đó.
Khi người ta không có tiền, sự tuyệt vọng sẽ xuất hiện.
Và không ổn lắm.
Tôi cảm thấy đó chỉ là phần biến ta thành con người. Muốn nhiều hơn.
Và tôi muốn nhiều nhất có thể.
Xin chào?
Chào mừng mọi người. Hân hạnh gặp tất cả các bạn.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy là
ở đây có nhiều cá nhân từ mọi tầng lớp xã hội.
Anh ta chỉ cài một cúc, một cái thôi. Anh ta có cả cái áo để cài cúc,
nhưng anh ta chọn cài cúc dưới cùng. Đó là động thái quyền lực.
Cạnh tôi có một người bà. Tôi kiểu,
"Bà ổn chứ? Mặt trời rất nóng. Bà cần ngồi xuống không?"
Tôi nhìn cách mọi người ăn mặc,
và tôi nói, "Ôi, mình sẽ hòa nhập với họ chứ?"
Nhưng tôi sẽ không dành cả ngày để ám ảnh về nó.
Tôi đang ở trên đại dương này, và tôi mong có vài con cá voi chết tiệt.
Tôi đang cầm trên tay, tài liệu này.
Đây là quỹ tín thác.
Nó hứa hẹn mỗi người các bạn được một phần đều nhau…
đợi nhé…
của một phần tư triệu đô-la.
- Chà! - Được đấy.
Tôi chắc vài người chúng ta cần nó.
Tiền ở khắp mọi nơi. Điều đó có thể thay đổi cuộc đời tôi.
Tôi có đang ở vị trí mà tôi muốn trong đời? Không.
Tôi có thể kiếm nhiều tiền hơn không? Có.
Bẫy là gì?
Không hề có bẫy.
Đúng vậy. Các bạn ở đây. Các bạn đã thắng rồi.
Nhưng câu hỏi là, các bạn sẽ giữ nó như vậy chứ?
Trong thời gian ở đây, từng người các bạn sẽ lần lượt đến chỗ này,
ở đây, bên rìa vách đá, và đưa ra lựa chọn.
Bạn muốn chia đều số tiền đó
hay bỏ phiếu loại ai đó khỏi quỹ tín thác để giữ nhiều hơn cho mình?
- Thấy rồi nhé. - Thành thật thôi.
Mọi người thấy không?
Chưa gì ở đây đã có sự cắt xẻ rồi.
Nghĩ đi. Là phép toán đơn giản.
Chọn loại bỏ người khác sẽ làm phần của bạn tăng lên.
Một phần tư triệu đô-la là rất nhiều tiền với tôi, phải.
Tuy nhiên, khi chia cho 11, đó không phải là số tiền lớn với tôi.
Đó là thử thách lòng tin tối thượng.
Vì dù chỉ có một phiếu bầu, và những người còn lại chọn không bầu,
người bị bầu đó sẽ về nhà tay trắng.
Cô đang bảo tôi,
chỉ một phiếu bầu là đủ đá đít ai đó khỏi căn nhà này.
Tôi không biết mấy người này. Tôi phải tin họ ư?
Cưng à, tôi chẳng tin ai hết.
Hãy nhớ, đó là quy tắc đa số.
Nếu hòa,
không có đa số, và ai cũng được an toàn.
Nhưng bạn không cần loại bỏ ai cả.
Bạn không cần bỏ phiếu.
Thú vị đấy.
Nếu chúng ta không phải loại bỏ ai, có lẽ cứ làm thế đi.
Lần đầu bạn đưa ra quyết định đó
chính là lúc này.
Ôi trời.
Trời ạ.
Gì cơ?
Vậy, nếu có ai muốn loại người nào đó ra khỏi quỹ tín thác,
xin hãy bước về trước.
Tôi sẽ bỏ phiếu loại ai đó
trước khi họ có thể loại tôi ra?
Hy vọng không ai độc ác đến thế, nhưng biết không?
Nếu làm vậy, họ sẽ khiến mình trở thành mục tiêu lớn
vì ai cũng chứng kiến. Nên, làm đi, cứ bước ra nếu muốn.
Rốt cục, tôi ở đây vì vị trí số một.
Số một là Tolú.
Cô ấy làm các cử động cắt như thể sắp loại ai đó
và tôi kiểu, "Đừng hòng loại tôi ngay ngày đầu".
Được rồi. Không ai bước lên,
nên hôm nay sẽ không ai bị loại khỏi quỹ tín thác.
Tạm an toàn.
Nhưng lần tới khi phải đối mặt lựa chọn này, bạn sẽ tự quyết,
chỉ bạn và tôi, tối mai, tại Lễ Tín Thác đầu tiên.
Tạm thời, chào mừng. Tôi sẽ gặp các bạn khi mặt trời lặn cho thử thách đầu.
Chà! Chết tiệt.
Chà.
Tôi xí tắm bể khỏa thân trước.
Tôi thích nó!
Chắc chắn tôi có thể quen việc này.
Đẹp quá!
Họ sẽ phải trục xuất tôi.
- Đẹp quá. - Nhìn khung cảnh kìa.
Này, đồ ăn ở đâu?
- Tôi chưa gặp anh. Gaspare. - Gaspare?
Như Ma Casper với chữ G.
- Brian. - Hân hạnh.
Nhìn là thấy anh đến từ Texas.
- Vâng. - Tôi đến từ New York.
Tôi là chủ trang trại toàn thời gian, và không may, nó là một…
Chúng tôi chưa phát triển đến mức có thể thuê một cao bồi.
Nên tôi là người chăn bò. Tôi là cao bồi.
Tôi là người chở gia súc. Tôi là nông dân.
- Quân đội à? - Vâng. Không quân.
- Lính Hải quân. - Chắc chắn rồi.
Tôi cũng có áo lính Thủy quân, nên…
Ồ, tuyệt vời!
Tôi sẵn sàng rồi.
Tôi rất vui khi được rời trang trại.
Tôi nghĩ đó sẽ là một thử thách thực sự về tính cách,
và nếu tôi nói tôi sẽ làm gì đó, tôi sẽ làm. Bạn có thể tin ở tôi.
Tôi thấy chữ S trên hình xăm! Ôi Chúa ơi!
Vòng cổ của cô!
Tôi biết đây sẽ là cô gái của tôi. Rồi tôi nhìn trộm hình xăm châu Phi đó.
Không biết bạn để ý không…
Văn hóa và nền tảng của tôi là một phần vô cùng mạnh mẽ
trong bản sắc của tôi.
Họ đưa em gái tôi đến.
Chuyển đến từ Nigeria từ khi còn trẻ và là những người tiên phong trong nhà,
bố mẹ tôi đến đất nước này với hai bàn tay trắng.
Tôi sẽ làm hết sức mình
để rời khỏi nơi này với nhiều tiền nhất có thể,
để có thể đền đáp bố mẹ
và trả lại họ gấp mười lần những gì họ đã hy sinh cho tôi.
Tuyệt vời!
- Cảm ơn. Còn cô? - Tôi ở cùng các cô gái nhé?
- Ừ, cô ở cùng các cô gái! - Đúng vậy.
- Chúa ơi! - Julie.
- Julie? Tôi là Winnie. - Đây là khu của các bé gái.
Rất vui được gặp cô.
Ý tôi là, sao chứ? Thôi nào!
Ngay lập tức, Winnie có năng lượng thủ lĩnh.
Tolú có năng lượng thủ lĩnh. Tôi có năng lượng thủ lĩnh.
Chúng tôi sẽ xé xác nhau ra hoặc trở thành bạn thân.
Nên tôi nói, "Đây là cơ hội tốt hơn để thành bạn thân".
Và tôi biết nếu làm được, tôi sẽ trụ được rất lâu.
Ta đang chọn phòng à? Ta chọn nhé?
Việc chúng tôi chọn phòng ba là một chiến lược tuyệt vời.
- Chiến lược tuyệt đấy. - Chứ sao! Ý cô là sao?
- Bọn mình là nữ. - Giờ ta là số đông.
Nhưng làm sao đánh dấu lãnh thổ trước?
- Ta có thể cởi giày ra. - Ôi, đôi giày!
Giày tôi trên giường, đừng ai chạm vào.
- Tôi thích cô. - Cô thật thông minh!
Cô thông minh. Ta đang cố dễ thương. Và chân ta đau.
Tôi là con một. Tôi không thích chia sẻ.
Nhưng đồng thời, đây là trò chơi quân số.
Đây không phải đời thật!
Tôi, Winnie, và Julie,
chúng tôi đang có mối quan hệ hòa hợp.
Nếu chúng tôi bắt đầu hạ mọi người,
tài khoản ngân hàng của chúng tôi sẽ nhảy số, hiểu chứ?
Cô tham quan nhà chưa? Tuyệt quá. Tôi thực sự…
- Ôi trời. Đẹp quá. - Thật điên rồ.
Đá travertine này trên sàn và trên tường…
- Ôi trời. - Chịu thôi.
- Ồ, phải, cậu là môi giới nhà đất. - Tôi thật sự phát cuồng.
Cậu kiểu, "Trời, tôi nhỏ dãi rồi!"
- "Tôi sẽ chào mời ngôi nhà này". - Ôi, cầu thang! Gì cơ? Chịu.
Mẹ tôi là dân nhà đất kỳ cựu, và tôi là môi giới bất động sản thế hệ ba.
Tôi yêu việc tôi làm,
và tôi yêu việc nói với khách hàng họ là triệu phú.
Thật điên rồ.
Tôi yêu mọi thiết kế kiến trúc.
No comments yet. Be the first to leave one.