The first 200 lines.
Đây là một phim nói về Diane Arbus, nhưng nó không phải là tiểu sử.
Arbus, sống từ 1923 tới 1971, được nhiều người đánh giá là một trong những nghệ sĩ vĩ đại nhất của thế kỷ 20.
Rõ ràng, những bức ảnh của bà đã thay đổi diện mạo của nền nhiếp ảnh Hoa Kỳ mãi mãi.
Những gì bạn sắp xem là để tỏ lòng mến mộ tới Diane:
một phim hư cấu với những nhân vật và sự việc vượt ra ngoài sự thật
để lý giải những gì có thể là những trải nghiệm tâm tư của Arbus trên hành trình khác thường của bà.
ÁO LÔNG
MỘT CHÂN DUNG PHÁC THẢO CỦA DIANE ARBUS Dịch phụ đề: QKK
Englewood, Englewood,
Có ai xuống Englewood không?
Chào.
Bà Arbus?
Đúng rồi.
Tôi là Jack Henry,
Chào mừng tới Trại Venus.
Rất sung sướng được tới đây.
- Xin mời vô. - Cám ơn.
Tôi không muốn làm phiền chút nào.
Ồ, không. Không chút nào. Chúng tôi rất vui khi có một nhà nhiếp ảnh tới đây.
Nhưng có điều...
Để được phép chụp ảnh, bà phải cởi ra hết.
Chưa ai nói với tôi chuyện đó.
Và có hai quy định...
- Vâng? - Thứ nhất là:
Không cương cứng.
Và không nhìn chòng chọc.
Tôi xin lỗi.
Xin vui lòng cởi đồ ra, bà Arbus.
- Chúng tôi đã quen rồi, phải không Jack? - Ừm.
Thật tình mà nói, tôi cần có chút thời gian một mình, nếu có thể được.
- Tôi hiểu. - Chúng tôi sẽ để bà một mình.
Ồ.
Đẹp quá.
Quà tặng của một người bạn.
Ba tháng trước
Được rồi, các bạn, hãy đem chúng vô.
- Jimmy, đỡ phía sau. - Được rồi, ông chủ.
Mẹ?
Ông bà ngoại đã tới.
Cám ơn, Gracie.
Chào mừng tới Phòng tranh Gia đình Allan Arbus...
...được điều hành bởi con rể tôi Allan... con rể tài năng của tôi, Allan,
và người phụ tá số một của nó, con gái Diane của tôi.
Đây cũng là nhà của chúng nó,
cho nên đây đúng là một dịch vụ gia đình.
Hy vọng tất cả các bạn sẽ tham gia cùng gia đình chúng tôi.
Nhìn nè! Mẹ, nhìn nè!
Phòng tranh Macy, Bergdorf và những phòng tranh lớn khác khắp thành phố...
Chào Diane.
Chắc có ai đó đang đi trên lầu.
Rõ rồi.
Con thật không thể tin được chuyện xảy ra tối nay, Mẹ.
Diane, chúng ta tổ chức cuộc trưng bày này để giúp quảng cáo cho gia đình con.
Con biết, chúng con rất mang ơn.
Con lấy đâu ra cái áo này?
À...
Mẹ đã cho con mà, Mẹ.
Mẹ đã cho con hồi năm ngoái.
- Vui lòng để trong phòng khách, Merta. - Vâng, thưa bà Arbus.
Từ từ, Jim.
Từ từ.
Rồi lên đi, giữ chắc.
Giữ chắc, giữ chắc.
Được chưa?
- Anh ổn không? - Ổn.
Lên nữa đi, các bạn, lên tuốt trên luôn.
Diane.
- Không phải bây giờ. - Coi nào.
Để tôi giúp bà, Rose.
Cha em làm cho anh điên đầu luôn.
Em biết, Allan.
- Hắn muốn tô điểm nó với một con khỉ. - Một con khỉ?
Tôi đã nói không.
Cùng tất cả các khách hàng đồ lông lớn nhất nước Mỹ,
Vợ tôi. Gertrude, và tôi chào mừng quý vị tới nhà con gái tôi,
Cám ơn tất cả vì đã có mặt.
Bả được quá chớ.
Cám ơn các bạn đã dành thời gian để tham gia cùng chúng tôi tối nay.
Như các bạn đều biết, trong 30 năm qua...
Russeks đã là nhà thầu da sống và là nhà sản xuất...
đồ lông lớn nhất trên thế giới.
Và như chúng tôi, chắc các bạn đâu muốn chỉ có phụ nữ ở New York...
- mới có cơ hội diện đồ lông đẹp nhất. - Tôi cần bao tay, như cái này.
- Đúng không? - Tất nhiên.
Vậy không cần phải nói...
thưa quý vị, xin hãy theo dõi màn trình diễn.
Khẽ khàng, xa hoa, sắc màu của mùa thu.
Mỗi cái áo choàng là một tác phẩm nghệ thuật thật sự.
Rực rỡ màu sẫm, mây nhẹ bềnh bồng.
Gạn lọc từ nét đặc sắc và phong cách tao nhã...
những phụ nữ sành điệu còn chờ đợi gì hơn ở đồ lông Russeks.
Và con báo,
Vũ công có đốm duyên dáng của rừng sâu.
Hãy chú ý sự đồng bộ giữa nón, bóp, gương và hộp mỹ phẩm.
Buổi biểu diễn lộng lẫy này sẽ là bước đầu tiên...
trong chiến dịch quảng cáo mùa thu của chúng tôi, tất nhiên là được chụp...
bởi Phòng tranh Gia đình Allan Arbus mà sau này...
Các bạn, hãy chuẩn bị cho...
nét mềm mại quyến rũ không cưỡng nổi của áo lông sóc.
Bộ lông mượt mà và gợi cảm nhất mà đồng tiền có thể mua được.
Cái này bị kẹt rồi, lấy cho anh cái máy Hasselblad ống kính rộng.
Được.
- Cái áo lông thanh nhã này... - Xin lỗi.
- Xong rồi, Charlie. - Xong hết rồi à?
Đúng vậy.
Chúc anh may mắn.
Diane? Có chưa
- Cái gì? - Cái máy Hasselblad.
Vâng, vâng, em xin lỗi.
Đi nào.
Hãy lên lầu tham quan phòng tranh...
để xem qua công trình kỳ diệu của con rể tôi.
Vogue, Harper's Bazaar, Seventeen,
Chồng tôi đã chụp ảnh cho các chiến dịch quảng cáo của...
Chock Full of Nuts, Sunbeam và nhiều tạp chí khác.
Nhưng 10 năm qua anh ấy tập trung vào chụp quảng cáo hàng Russeks...
cho cửa hàng nổi tiếng thế giới của cha tôi đăng trên The New York Times.
Cho phép tôi hỏi, bà chụp gì, bà Diane?
Tôi? Ơ... tôi... tôi không phải là nhiếp ảnh gia.
Không, chồng tôi mới là nhiếp ảnh gia.
Nhưng... bà làm gì?
Um...
À, tôi...
Tôi chỉnh ánh sáng và tôi, ơ.. tôi... tôi ủi quần áo.
Tôi, ơ...
Tôi cung cấp ống hút cho các người mẫu để son môi khỏi lem, và tôi...
tôi sửa quần áo cho họ, tôi sửa tóc cho họ,
Tôi... không nhiều vậy đâu...
Diane, bà có một lời khuyên về thời trang nào cho một người bạn không?
Ơ, thật ra mà nói, có, có, tôi có.
Móng, ơ...
Móng tay của mình, ơ... chỉ nên dài hơn một chút so với...
so với...
đầu ngón tay, và...
Vì Chúa, bây giờ là gì đây?
Xin lỗi.
- Bà có sao không? - Tôi xin lỗi.
Mọi người, bữa tráng miệng đã được dọn dưới nhà trong phòng khách.
Diane?
Ơ...
Em không sao, Allan, em xin lỗi.
Chỉ cần một chút thời gian, được không?
Em chắc chớ?
Vâng.
Được rồi.
Cám ơn anh.
Diane?
Có lẽ em nên nghỉ việc ít lâu.
- Allan. - Anh có thể thuê một phụ tá.
Anh đã mua cho em cái máy ảnh kiểu vuông đó 10 năm trước...
mà em vẫn chưa từng dùng tới.
Có lẽ em nên học một lớp.
Đó là bí mật của anh hả?
Phải.
Câu trả lời là không, em sẽ không rời anh trong những ngày này.
Còn của em thì sao?
Coi nào, nói anh nghe, bí mật của em là gì?
Tối nay em đã mở nút áo ở ngoài hiên.
Sao?
Allan, em...
Em không muốn như vậy.
Như gì?
Em là vợ anh, em không nên làm vậy.
Diane...
Em biết là anh nghĩ em rất giỏi.
- Không, anh nghĩ rằng em kỳ lạ... - Không.
rằng em không bình thường.
Anh không bao giờ nói vậy.
Ngay cả các con cũng nghĩ em kỳ lạ.
Anh yêu em.
Em yêu anh.
Ngủ ngon, em yêu.
Ngủ ngon.
Hai tuần sau
Em nghĩ sao?
Em không biết.
Em không biết, có vẻ hơi thiếu tự nhiên.
Em biết là chúng ta còn một lớp golf trong 20 phút nữa,
với đồ bơi và chó con.
Khách hàng sẽ thích nó.
Mẹ?
- Được rồi, chụp đi. - Được.
Chuyện gì vậy, Grace?
Ống nước bị sao đó.
Mẹ muốn con khóa cái val nước chính lại, cái lớn đó...
và đem cho Mẹ đồ nghề của cha con với một cái xô.
- Con là con gái ngoan. - Được rồi, Mẹ.
Grace, lấy khăn giấy.
Bỏ thùng rác.
Đó là gì vậy?
Không có gì.
Được rồi, Gracie, đi thôi.
Taxi!
Vâng?
Ông đang tắm chó phải không?
Xin lỗi?
Ông có một con chó bự phải không?
Một con chó?
Lông chó của ông lọt vô ống nước, nó làm nghẹt đường ống.
Có lẽ bà nên kiểm tra dưới tầng hầm...
No comments yet. Be the first to leave one.