The first 200 lines.
Đi ra! Lùi lại! Quay lại kia!
Ngồi yên!
Tất cả ngồi xuống! Ngồi xuống!
Ngồi xuống!
Nước Cha trị đến.
Ý cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Mày! Đúng. Lại đây ngay.
Mau!
Lại đây.
Cầm lấy, bảo họ...
Bảo tất cả bọn họ với cái giọng du dương ngu ngốc của các người,
rằng họ có mười giây.
Mười giây?
Để ngồi xuống và im miệng! Nếu không, tao sẽ xử đứa nữa.
Thưa quý vị,
tôi vừa được báo rằng quý vị có mười giây để quay về chỗ ngồi.
Mười giây để quay về chỗ ngồi.
Vì ngươi là vương quốc, quyền lực, và vinh quang.
Nếu quý vị không làm được,
người khác sẽ bị giết.
- Lizzy! Lizzy? Lizzy? - Kate, quay về chỗ ngồi.
Giờ thì đếm đi.
- Gì cơ? - Đếm ngược đi!
Lizzy? Lizzy?
- Mười... - Lizzy, con ở đâu? Lizzy!
- ...chín, tám... - Lizzy. Lizzy!
- Kate! - ...bảy...
- Kate, ngồi xuống! - ...sáu...
- Lizzy. - ...năm...
bốn,
ba. Làm ơn nhanh hết sức đi.
Hai, một.
Mẹ ơi!
Ôi, khốn thật.
Lizzy.
Quay lại.
Đi đi.
Đây rồi. Đây rồi.
NHỮNG LÍ DO ĐỂ SỐNG SÓT MATT HAIG
Các người vừa làm gì?
Quỳ xuống.
Quỳ xuống.
KHÔNG TẶC
Vâng. Tôi sẽ giải thích một lần nữa.
Vâng.
Cơ may tôi nhận được câu trả lời từ chính phủ Anh, Betina,
cũng như cô thôi.
Vâng. Tôi đã chuyển tin rồi.
Và tôi đã chuyển tin.
Betina... Nhưng thế này là trên bậc lương của tôi.
Tôi không làm cái việc kiểu này.
Tôi đưa con đến trường, tôi mua suất ăn ưu đãi để ăn trưa
và đảm bảo làm sao để máy bay hạ cánh đúng trình tự.
Rồi về nhà, ngủ, lặp lại.
Hai ta sẽ phải chuyển các tin đó lên cấp cao hơn, đúng không?
Ta chỉ có thể làm thế. Và giữ liên lạc. Chúc vui vẻ, Betina. Bái bai.
Kiểm soát Không lưu Romania.
- Cô mua suất ăn ưu đãi? - Không hay rồi. Cô biết chứ?
Tình hình sẽ xấu đi nhanh chóng.
Kingdom 2-9, nghe thấy không?
Đây là Bucharest. Xin hãy hồi đáp.
Kingdom 2-9, đây là Bucharest.
Các bạn nghe thấy chứ? Kingdom 2-9, nếu các bạn nghe thấy tin này...
Kingdom 2-9, nếu các bạn không hồi đáp,
chúng tôi sẽ buộc phải hành động.
Tình huống này sẽ leo thang.
Tắt điện thoại, hoặc để chế độ yên lặng,
hoặc bất cứ chế độ gì để các bạn sẽ nhìn ngoại trưởng
chứ không phải điện thoại trong hai phút tới.
Chế độ máy bay.
Được. Nói đi.
Vâng. Chiếc máy bay này là Kingdom Airbus A330, có 216 người trên đó.
Phần lớn là công dân Anh, dự kiến đến trung tâm London trong khoảng...
Chưa đầy bốn giờ nữa.
THỜI GIAN ĐẾN ĐÍCH
Mà có người đã lo ngại mà đưa lên màn hình.
Vâng. Máy bay cất cánh ở Dubai,
liên lạc đứt quãng với Kiểm soát Không lưu. Hiện ở không phận Romania.
Và đây là những người không khớp với hộ chiếu?
Vâng. Năm người.
Họ có thể đến từ bất cứ đâu. Chúng tôi vẫn chưa biết đây là gì.
Bộ trưởng Nội vụ Romania liên tục gọi.
Tìm xem họ là ai.
Chúng ta có báo với Thủ tướng, hay là...
Tìm họ là ai, họ đang làm gì và tại sao,
rồi chúng ta sẽ bắt đầu gọi điện và nhận cuộc gọi.
KIER - ALEXANDER CÔNG DÂN ANH
Nghe này...
Dọn chỗ này đi.
Trật tự mà làm.
Rồi anh có thể cho ông ta uống thuốc.
Này. Này.
Bảo ông ấy chuyện xảy ra không phải tại chúng ta. Nhé?
Yussuf.
Anh ấy nói không phải lỗi của ta.
Bảo anh ta im mồm đi...
trước khi tôi bắt anh ta ngậm miệng.
Cô ta ở khu giữa khoang thương gia và phổ thông.
Bọn em chỉ làm được như thế.
Ta mà kéo cô ta về, mọi người sẽ hoảng sợ.
Anh đã nói không ai bị giết.
Họ đã mất kiểm soát.
- Chúng ta đã kiểm soát được. - Được rồi.
Vậy nếu không phải lúc đó, thì sẽ là lần tiếp theo.
Lúc đó tồi tệ hơn. Giờ thì nhìn xem.
Ta kiểm soát trở lại.
Ta làm điều này vì Edgar, nhớ chứ?
Edgar và John. Nên hãy làm như được bảo, chính xác như được bảo.
Đến chỗ chiêu đãi viên đi.
Cứ giữ kín việc này, nhờ sơ cứu đi.
Này.
- Tình hình thế nào? - Đây là chuyện xảy ra
khi tình hình tốt đẹp hơn ta hi vọng.
Thay vì về nhà bằng tàu điện ngầm như người bình thường...
Em đi mua sắm.
Em không đi mua sắm.
Hưng phấn đấy.
Em chỉ xem những thứ mà em không đủ tiền mua.
Mấy giờ anh về?
Daniel?
Anh có cảm giác là sẽ muộn.
Có lẽ em sẽ mua cái gì cho Kai.
Để cảm ơn thằng bé vì vui vẻ về chuyện của chúng ta.
- Cái gì? - Thì, không.
Em biết thằng bé không vui về chúng ta,
nhưng đó chỉ là một bước nữa để khiến nó nhận ra em ở bên anh
và điều đó sẽ không thay đổi.
Bố nó không có đường quay lại.
Em đã gọi anh ta là nhà đàm phán giỏi.
Tôi đến gặp Chánh Thanh tra Gahfoor.
DANIEL O'FARREL THÁM TỬ ĐỘI ÁN MẠNG
- Lát nữa gặp anh nhé. - Ừ.
Marsha đây.
Tôi có bưu kiện gửi cho Sam Nelson.
Cô có thể xác nhận địa chỉ cho tôi không?
- Địa chỉ? - Tôi có địa chỉ căn hộ 30, Nhà Berwick.
- Có đúng không? - Đúng, nhưng...
Có ai ở nhà để kí nhận bưu kiện không?
Anh ấy sẽ không ở nhà đâu.
Nếu không có ai, tôi sẽ gửi bưu kiện cho hàng xóm.
Được chứ? Cảm ơn.
Địa chỉ của Nelson đã được xác nhận.
Không sao. Anh ấy là người của tôi.
Nơi này không phù hợp cho vụ này, nhỉ?
Vâng. Khi chuyện xảy ra, bọn em ở đây.
Từ lúc đó, bọn em không có thời gian chuyển đi.
Một người gọi cho ta khi ta đang định mua cà phê
và thế là thoắt một cái...
Erica, đây là Daniel. Tôi muốn anh ấy tham gia kiểm tra nhân dạng của nghi phạm.
Anh ấy đã làm quen đầy đủ chưa?
Làm ơn tìm cho anh ấy một cái máy tính.
Bất cứ ai trong hệ thống có tiền sự
được biết đã từng tới UAE trong sáu tháng qua.
Đó có phải ngoại trưởng?
Hiện tại là thế.
Nhìn kìa, Fred.
Con nói gì với chú tốt bụng đó?
- Tại sao chú có hình vẽ trên cổ? - Không phải câu đó. Ta không nói thế.
Không, câu hỏi hay đấy.
Thì, cảm ơn anh.
Thằng bé sẽ cố hết sức. Con nhỉ?
Vì đó là mối lo ngại hiện tại?
Cô ấy đã đi tìm Lizzy.
Người phụ nữ đó.
Anh biết, em à.
Đừng chạm vào đó. Em lại phải lau lại.
Nhấc tay lên cho tôi xem.
- Muốn tôi giúp không? - Không.
Vâng. Làm đi.
Xin lỗi.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Trong lúc vật lộn, có người đá tôi. - Đá anh?
Tôi không biết nữa. Quan trọng gì.
Giữ cái này. Để cầm máu. Tôi đi xem có tìm được gì nữa không.
Anh không bị đá. Anh bị đâm.
- Anh cần bác sĩ. - Có ai hỏi anh đâu.
Liệu trên máy bay có bác sĩ không?
Cứ hỏi xem.
Cô sẽ cần thứ gì giữ chắc hơn thế.
Chúng tôi không có gì khác.
Bất cứ cái gì. Để buộc chặt nó lại.
Chúng tôi chỉ có cái này thôi. Cái này.
Nếu một cách thần kì, tôi mà có cái gì khác, thì tôi sẽ dùng.
Được rồi. Chỉ cần cô không...
giấu giếm cái gì.
Anh nói thế là sao?
Nghĩa là cô đang cố hết sức để giúp.
Thưa quý vị, nếu trên máy bay có bác sĩ,
xin hãy cho chúng tôi biết.
Xin hãy bật đèn gọi, và một người trong chúng tôi sẽ tới gặp.
Bác sĩ hoặc nhân viên y tế. Các vị làm ơn.
Anh đừng có mà.
- Nhưng lỡ... - David.
Anh mất máu quá nhiều. Nhìn kìa.
Tôi có con trai trạc tuổi anh.
Liên quan gì chứ? Hả?
Chả liên quan. Nên, im mồm đi.
Tôi sẽ không ngồi đây để anh mất máu tới chết đâu.
Tôi không quan tâm anh là ai.
- Tôi sẽ không làm thế. - Anh cần ngừng nói.
No comments yet. Be the first to leave one.