The first 200 lines.
Em đẹp quá.
Cái gì thế?
- Anh có nghe thấy gì không? - Có, anh có nghe thấy.
Shh. Heh, heh.
Này, trở lại đây với anh!
Vặn nhạc to lên!
Oh, yeah
Bọn này đang có tiệc đây anh bạn!
Ừ phải, tiệc vui quá. Quý vị làm tàu nghiêng đấy.
- Shh, shh. - Shh. Whoa, heh, heh.
Thôi mà!
- Anh thật bệnh quá! - Nghe này!
Yeah. Okay.
Các bạn có nghe tiếng đó không?
Nghe này, nghe này!
- Nghe không? - Cái gì thế?
Khoan, suỵt
Cứ đứng trên đó.
Cái gì thế
Đi nào
Vâng, chúng tôi có gặp một số vấn đề ở Trung tâm.
Điều chúng ta muốn đạt chưa hề được thử nghiệm trước đây!
Chúng tôi chỉ còn tí nữa là có thể, hồi sinh hoạt động của tế bào não!
Số tiền hai trăm triệu đôla đã tài trợ cho công ty này phần lớn là cho công trình nghiên cứu của cô.
Nhưng khi thị trường chứng khoán mở ra vào thứ hai,
dù tiếng tăm tôi thế nào tôi cũng không thích những độ cao,
nhất là khi tôi phải từ đó rơi xuống.
Tôi thật sự rất tiếc.
Hãy nói tôi biết, ông Franklin, ông đã gặp người bệnh Alzheimer nào chưa?
Chưa.
Đến lúc cuối cùng, bố tôi cũng chỉ có thể hỏi vì sao mẹ tôi không có nhà.
Mỗi lần tôi bảo ông ấy mẹ đã chết, tôi phải nhìn ông ấy nhận sự mất mát đó như một chiếc xe bị cán.
200 ngàn đàn ông và phụ nữ bị, Alzheimer hàng năm.
Nếu ông có thể chấm dứt những đau khổ đó chỉ với một viên thuốc?
Ông hãy cho tôi đến thứ hai. 48 giờ.
Kết quả của tôi sẽ làm cho cổ phiếu của ông tăng lên đến tận trời xanh.
Nếu không đích thân tôi sẽ giúp ông đóng cửa phòng thí nghiệm.
Ông chọn đi.
Bài diễn văn của cô lúc nãy thật ấn tượng.
Tôi có đọc bài báo về ông.
- Bài về dãy núi Himalayas. - Dãy núi Alps.
Phải rồi.
Lúc ấy chúng tôi đang tìm cách hợp tác làm ăn.
Chủ yếu là vui chơi.
Rồi mọi việc dở đi.
Nhưng ông đã cứu những người đó.
Không cứu được tất cả.
Hải quân đã thiết kế nó trong Đệ Nhị thế chiến làm điểm tiếp quân cho tàu ngầm.
Và tiếp nhiên liệu.
Khi họ dẹp bỏ nó, chúng tôi đã tiếp thu, cho thiết kế thêm hồ nước và phòng thí nghiệm dưới nước.
Chắc là với tiền của ông.
Y như là ngục nổi Alcatraz.
Anh thấy thế nào? Nó dài 3 thước rưỡi. Đẹp lắm
- Nó muốn hôn Anh đấy. - Chắc thế.
Nó đang có bảng số nhét vào hàm nó kìa.
Được giá lắm đó anh bạn.
Thả xuống đi, Billy!
- Russell Franklin. - Janice Higgins.
Nhà thủy sinh học.
Jan sẽ thu xếp mọi thứ cho ông...
Chúc mừng ông đã đến với hòn đảo mộng của chúng tôi.
Tattoo đâu?
Cô biết mà, cái gã mập lùn.
''Máy bay kìa ông chủ, máy bay kìa! ''
Phải rồi.
Chắc là mình đang già.
Ông đã biết gì nhiều về nơi này chưa?
Cô cứ làm như thể tôi là du khách.
Tôi không thích du khách và tôi quyết định tôi thích ông.
Hey!
Bảng số Louisiana.
Chắc người ta mua nó trong cửa hàng thú nuôi ở Baton Rouge.
Nó ăn tất cả những gì trong hồ chứa nó rồi xơi luôn anh chàng đã mua nó.
Hôm sau, nó đổ đầy nước vào xe tải của ông chủ chết của nó và lái xe đến Baja,
vừa lái xe vừa xỉa răng với tấm bảng số.
Chúng ta phải nói chuyện.
Để sau.
Carter Blake, Ông Russell Franklin, chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Chimera.
Whoa.
Thật là... khó tin quá!
Chúng cũng chẳng ưa gì mùi vị của ta mấy.
Chúng chỉ đớp ta vì tưởng ta là một con hải cẩu thật béo
hay là một gã nhà giàu.
Hân hạnh được biết ông.
Chỗ này thân thiện quá nhỉ.
Ít ra ông còn nghe được trọn câu. Thường thì anh ta chỉ gật đầu, ừ hử.
Tin đồn về lý do ông đến đây lan truyền nhanh lắm.
Đó là con Gen 1vừa thoát ra hôm trước đó sao?
Con bé xíu đó? Không phải. Đó là những con bình thường.
Đây mới là 3 con dùng để thử nghiệm.
Hai con cái thế hệ một và một con cái thế hệ hai.
Dưới mặt hồ bằng phẳng như gương này,
là cả một thế giới quái vật đang lướt đi.
Nghe ghê quá phải không?
Phải. Ớn thật.
Tháp quan sát nhắn thủy - Taxi.
Ben, tôi thấy có gió mạnh khoảng 30 dặm. Hết.
Nghe rõ. Chúng tôi sẽ không sao đâu.
Tôi thấy ổn mà
Jan, đừng dầm mưa đấy.
Họ đi đâu thế? Họ cũng ghét tôi nữa sao?
Ho về nhà. Vào lúc cuối tuần chỉ còn cán bộ nòng cốt thôi.
Nhưng chắc họ cũng có ghét ông tí chút.
Tiến sĩ Jim Whitlock, người giỏi nhất từ xưa đến nay.
Ông ta đang tiểu ngược chiều gió. Thông minh cái nỗi gì?
Ông sẽ thấy.
Gì thế? Anh tiêm cho nó hụt lần đầu à?
Phải đến hai lần nó mới chậm lại.
Anh đùa sao? Hai liều, thuốc này là nó chết rồi.
Anh cứ nói thế, Scoggs.
Anh tiêm hụt. Đừng giận tôi vì anh ngắm tồi lắm, chẳng ra sao cả.
Nếu tối qua anh khoá cổng rào, cẩn thận, tôi đã ngủ ngon giấc rồi.
Tôi đã nói với Bác sĩ, tôi đã khoá cổng rào như mỗi tối.
Nó đã thoát ra bằng lối khác.
Huh.
Sao anh lại nhìn tôi như thế? Anh tin ai?
Tôi chứ ai. Anh tin tưởng tôi.
Biết vì sao không? Vì tôi là người đáng tin cậy.
Các vách rào này cao hơn mặt nước bao nhiêu?
Nếu tính độ dao động sóng và sức căng bề mặt...
Scoggs! Nói vắn tắt thôi
3 thước. Xê xích vài phân.
Xin lỗi, Tôi mô tả Aquatica giống như một bệnh viện tâm thần.
Không, không hẳn thế.
... có khi cũng có một chút.
Thật ra, cũng đúng như thế.
Nhưng ai ở đây cũng rất giỏi trong chuyên môn.
Sống dưới nước cũng như sống trong không gian. Không được lầm lẫn nhiều.
Ngoài những lối đi hai bên bờ,
ông có mua cho chúng tôi những hàng rào bọc titanium quanh khu vực vịnh và hồ nuôi cá.
Có 3 tầng. Tầng 1 là khu vực nhà ở của chúng tôi.
Tầng 2 là phòng thí nghiệm dưới nước và phòng quan sát
Tầng 3: Phòng cơ khí và, phòng khoá thông hơi
Chào mừng ông đến Aquatica.
Anh có cho tiêm con Gen 2 với huyết thanh đó không?
Tôi có bảo Carter làm sau khi cô gọi. Chắc là tối mai sẽ sẵn sàng.
- Nhưng? - Nhưng chúng ta sẽ không chuẩn bị kịp.
Hai tháng sớm hơn dự định.
Chúng ta bỏ qua 3 đợt thử nghiệm.
Không còn chọn lựa nào khác.
Ta chờ suốt cuộc đời cho một giây phút duy nhất
Và rồi... nó đến vào ngày mai.
Một người chăn cá mập làm gì?
Tên gọi thế nào thì làm việc ấy thôi.
Anh làm sao mà lọt vào Aquatica?
Tôi thích nước.
Lương khá.
Mặt nạ AGA! Tôi có mang loại này lặn tìm xác tàu ở bờ biển Tây Ban Nha.
Chuyện du lịch ấy mà.
Mm-hm.
Anh có thích lặn tìm xác tàu không?
Vụ đó cũng được.
Thôi mà, tôi đoán anh lặn rất giỏi.
Chúng ta đang ở trên nước. Mấy trò mèo vờn chuột này không hay đâu.
Anh chính là người định đoạt, đúng không?
Phải rồi, chính tôi.
Người nào cũng có hồ sơ cá nhân. Hồ sơ tôi có gì?
2 năm, nhà tù Leavenworth. Buôn lậu.
Ông làm ra tiền cách nào?
Ông là người đầu tiên trong lịch sử làm giàu mà không gây tội lỗi?
Anh hiểu nỗi quan tâm của tôi, phải không?
Này, tôi đang làm việc êm đẹp ở đây.
Tôi không muốn sóng gió.
Tôi chỉ muốn hoàn tất thời gian thử thách sau khi ra tù.
Tôi không muốn thay đổi thế giới, như cô bác sĩ.
... cũng chẳng muốn phá hoại nó.
Ăn thịt tôi này, đồ ngốc!
Này, đồ ngu!
Phì lũ!
Anh là tên phì lũ!
Két này, mi nghe đây,
mi làm tao bực quá rồi. Đừng bắt tao phải trấn nước mi đấy.
Ta sẽ mua mèo nuôi.
Đúng rồi. Tốt đó
Mm.
Ừ. Đúng rồi đó.
Mi có cái lưỡi trông thấy ghét, mi biết không?
Giờ ăn đến rồi.
Tôi thả con cá mập vằn trong 30 giây, Carter. Nghe rõ không?
Nghe rõ. Tôi đang bơi vào.
Chúng bây có đói không?
Tiến sĩ McAlester, chúng tôi có vấn đề.
Bác sĩ có thể lên tầng trên được không?
Tiến sĩ McAlester, xin vui lòng lên tầng trên.
Xin chào?
Ngạc nhiên nhé!
Chúc mừng sinh nhật!
Mẹ kiếp! Tôi ghét bài hát dó quá chừng!
Anh thích điệu nhạc chứ, Preach?
Carter, tham gia đi chứ. Nhiều phụ nữ quá, Scoggs lo không xuể.
Vodka, không pha.
Mà này, thức ăn ngon tuyệt đấy, người anh em.
Ông là người bị kẹt trong vụ tuyết lở đó phải không?
Chính tôi.
Người da đen đâu thiếu gì cách chết
mà ông lại phải leo lên một ngọn núi ở nơi khỉ ho cò gáy đó?
Việc ấy nên để cho dân da trắng làm, ''người anh em''
Sinh nhật vui chứ?
Tội sẽ nói cho anh biết ngày mai.
Cuộc sống dưới nước thế nào?
No comments yet. Be the first to leave one.