The first 200 lines.
Từ đây để tôi, thưa ngài. Cảm ơn.
- Của ngài đây, thưa ngài. - Cảm ơn.
- Là do bộ trao đổi nhiệt. - Tuần trước anh cũng bảo tôi thế. - Vậy ông đã cho nó nghỉ chưa? - Tôi đã làm rồi.
- Ông chưa cho nó nghỉ đủ. - Giờ hãy sửa nó đi.
- Ông có hẹn không? - Hẹn? Anh là gì, bác sĩ à?
Cuộc đình công của công nhân bánh mì vẫn tiếp tục mà không được gì suốt một tuần.
Nhiệt độ bất thường ở New York...
Phải thay thôi... Coi nào, chạy đi.
... với độ ẩm 79%. - Chết tiệt.
Tao phải có hẹn trước ư?
- Biến ra khỏi đó đi! - Biến ra khỏi đây!
Định làm gì đây?
Dịch cái thùng tôn ấy đi! Có chịu dịch cái đống ấy đi không hả!
- Tôi đang nói ông đấy, thưa ông! Di chuyển đi! - Được rồi, được rồi...
- Mày đúng là phiền hà! Mày có biết không, hả thằng cu già hom hem chết tiệt? - Từ từ nào (Tiếng Đức) .
Đừng có bảo tao "từ từ", thằng Đức đầu đất!
- "Từ từ"! - Mau nào!
Thằng đần nghiện pho mát thối!
Thằng Do Thái! Mày là thằng Do Thái!
Thằng khốn phát xít!
Đi đi! Đi đi nào, thằng Mercedes chó chết!
Đi đi! Mày khoái thế chứ hả?
Nào!
Chết tiệt!
Nào!
Mày khoái thế chứ hả?
Này! Cái đồ điên nhà mày!
Đi nào, thằng chó chết!
Nào! Lui lại đi!
Thằng bài Do Thái chó chết!
Lui lại đi!
Quá thời gian hả?
Xích con chó đó lại đi!
Cu Nhớt tới rồi. Ê, Melendez. Cu Nhớt tới rồi.
Ê, Nhớt! Ê, Chân Mềm!
Nhớt!
Có định bấm giờ thời gian quay tay luôn không?
Hôm qua là bao nhiêu? 16.02. Mình đã nhanh hơn. Cứt thật!
đã nổ tung tại vùng phụ cận Bờ Đông
vào dịp lễ truyền thống Yom Kippur của người Do Thái.
Hai người đàn ông đã chết trong tai nạn này.
Một vụ cháy nổ, mà các bạn có thể nhìn thấy phía sau tôi đây.
Tôi sẽ nói chuyện với vài người để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.
- Lúc đó anh đang làm gì tại đây? - Tôi đang chụp ảnh.
- Anh có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không? - "Bùm", là thế đấy.
Một trong những người đã thiệt mạng ở đây là Klaus Szell,
anh trai của tên phát xít ác ôn Christian Szell,
kẻ được biết đã bỏ chạy thục mạng khỏi Berlin vào cuối Thế chiến Il.
Tom Ellis, đưa tin trực tiếp từ hiện trường.
- Chuyện gì thế này? - Họ đang biểu tình phản đối ô nhiễm.
Chúng là thứ mụn nhọt trên mông thôi.
Janey!
London thật là ngột ngạt, nhưng tôi ổn cả.
Nghe này, đón taxi rồi qua đây đi. Tôi ở đây rộng rãi lắm.
Ồ, có vẻ yếu ớt quá. Tôi nhớ anh lắm.
Chờ một chút nhé, Janey.
Xin lỗi, đó không phải áo của tôi.
Tôi không biết thế là thế nào nữa. Người hầu phòng vào nhầm phòng thôi.
Tôi không sợ đâu. Còn ai khác biết tôi ở đây chứ?
Anh chắc chứ?
Nghe này, Janey, sao anh không mau xong việc rồi lê cái mông qua đây đi?
- ... đổi ra franc thì nhiều lắm. - Thật vậy sao?
Giá cao quá. Ông nói được tiếng Anh không?
Tôi muốn trả ông một nửa giá.
- Ngon miệng, ngon miệng. (tiếng Pháp) - Em đoán là em đã không làm đúng.
Suốt cả chuyến đi ta đã làm được chuyện gì đúng đâu.
Tôi quá dễ kích động cho thứ công việc này.
Có thứ này cho việc kiêng đồ bổ béo của ông đây, LeClerc.
- Việc nhỏ nhất tôi có thể làm. - Cảm ơn, Scylla.
Việc ăn kiêng của tôi đang tiến triển rất tệ. Tôi bắt đầu nghĩ mình thiếu động lực.
- Sao ông lại ngạc nhiên khi thấy tôi? - Đâu có.
Ông đã ngạc nhiên khi tôi bước vào. Ông nghĩ tôi chết rồi sao?
Thật là tức cười. Chỉ là tôi trông đợi ông tới trước đây ba ngày kia, có thế thôi.
London bận rộn quá. Tôi tới đây để làm rất nhiều việc. Ông chỉ là một trong số đó thôi.
- Ở đây, tôi chả có gì cho ông cả, Scylla. - Sao lại không?
À... tôi không thể để nó trong cửa hàng được.
Nghe này... tối nay tôi sẽ có nó cho ông.
- Ông sẽ phải đi xem opera với tôi. - Xem opera!
Còn tệ hơn ông nghĩ nữa. Là một vở opera Pháp Một vở opera Pháp rất dài.
Tối nay ông sẽ có nó, đúng chứ?
Hãy để lại vé chỗ quầy bán vé. Tôi sẽ tới đó trước lúc nó kết thúc.
Quảng trường Athenee.
- Mike, ai dạy văn học Anh? - Bailey. - Bayley? Chết thật.
- Lớp của Biesenthal ở phòng nào vậy? - 107. Cậu được chọn vào nhóm chuyên đề của ông ấy sao?
Cậu không à?
À, Levy. Thật tốt là cậu đã tới. Sao không tới đây với chúng tôi nhỉ?
Cho chúng tôi biết chủ đề của bài luận của cậu được chứ?
Sự chuyên chế, thưa thầy. Việc sử dụng sự chuyên chế trong đời sống chính trị nước Mỹ.
Ví dụ như?
Có lẽ là... Coolidge đập tan vụ đình công của cảnh sát Boston,
Roosevelt đưa người Mỹ gốc Nhật vào các trại tập trung.
Có lẽ cậu nên xem xét việc của McCarthy. Hử?
- Thưa thầy? - McCarthy.
Thượng nghị sĩ Wisconsin? Thực hiện một loạt vụ thanh trừng trong thập niên 50s?
Vâng, em có biết việc đó, thưa thầy. Em dự tính sẽ có một chương về ông ta.
Một chương, tôi hiểu. Phải, thú vị đấy.
Ờ, bốn cô cậu thế là hơi đáng tự hào đấy
vì đã được chọn từ hơn 200 ứng viên cho chuyên đề nghiên cứu này.
Có sự thiếu hụt tài nguyên thiên nhiên, không khí sạch và rượu vang đỏ hảo hạng,
nhưng không hề thiếu hụt sử gia.
Ta sẽ nhồi các cô cậu như nhồi dồi.
Đó là cả một tiến trình.
Đạt tới học vị tiến sĩ là cả một tiến trình.
Tôi nói, "Let us hush this cry of progress till 10,000 years have passed".
Đó là một câu trích. Ai đã nói câu đó?
Coi nào. Ai đã nói câu đó?
Ờ, phải có ai đó biết câu trả lời chứ!
Tennyson, Alfred Lord Tennyson.
Các cô cậu chẳng thể vươn tới trình độ tiến sĩ mà không biết "Locksley Hall" được.
Hy vọng các cô cậu sẽ không trượt! Giải tán.
- Levy? - Vâng.
Tới đây.
Ngồi đi.
Tôi biết cha cậu.
Biết khá là rõ, thực sự là vậy. Ông ấy từng là thầy dạy tôi.
Em biết.
- Cậu vẫn còn anh em. - Em có một anh trai.
Một doanh nhân giàu có thành đạt. Em nghĩ, cha sẽ chối bỏ anh ấy.
Sao cậu lại tới Columbia để làm tiến sĩ?
Đó không phải là cách hay đâu. Cha cậu đã làm tiến sĩ ở Columbia.
Cậu không thể theo đúng bước chân ông ấy, xin lỗi vì phải nói vậy.
Có lẽ cuối cùng cậu sẽ để lại dấu ấn lớn hơn cha mình,
nhưng chúng phải là dấu ấn của cậu, không phải của ông ấy.
Sao cậu không trả lời câu hỏi về Tennyson đó? Rõ ràng là cậu biết câu trả lời mà.
Em... em không biết.
Sao tôi có thể hiểu được đầu cậu nghĩ gì nếu cậu cứ tiếp tục che giấu tôi như vậy?
Nếu cậu cứ khăng khăng, tôi sẽ kết luận cậu là kẻ lười biếng đấy.
Phần về McCarthy là trọng tâm bài luận của cậu, có đúng không?
Phần về McCarthy là trọng tâm bài luận của cậu, có đúng không?
- Vâng. - Rất là phiền phức đây.
Cậu muốn viết về cái thời kỳ đã hủy hoại cha mình trong lịch sử của chúng ta.
Nhưng chúng ta đang nói về một chủ đề luận án tiến sĩ.
Nó không được biến thành một chiến dịch cuồng loạn. Đó không phải cách để minh oan cho ông ấy.
Thôi được, cậu đi được rồi.
Thưa thầy, em không phải nghĩ tới việc minh oan cho ông ấy, vì ông ấy vô tội.
- Thầy không nghĩ ông ấy vô tội sao, thưa thầy? - Không, tôi nghĩ ông ấy có tội.
Ông ấy có tội vì sự cao ngạo, sự lỗi lạc và vì sự ngây thơ của mình.
Vì đã không thể chịu đựng được nỗi nhục vì bị bài xích.
Nhưng với những lời buộc tội kia thì tôi biết ông ấy trong sạch.
Và nếu điều này có ý nghĩa gì thì, Levy, cái ngày ông ấy chết, tôi đã khóc.
Đó là một ngày tồi tệ cho tất cả chúng ta, thưa thầy.
Trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được làm gì, trừ việc gọi ngay khi cô...
Vâng, tôi có số rồi. Tạm biệt.
- Xin chào. Sếp. - Tối nay ta gặp nhau đúng không?
- Ở khách sạn? - Không, ở Cung điện Hoàng gia đi.
- Vậy vẫn giờ cũ nhé. - Tôi không biết nữa. Tôi sẽ đi xem opera.
- Anh đi xem opera? Tạm biệt. - Tạm biệt.
Có gì đó đang diễn ra ở đây mà chúng ta chẳng biết gì hết.
- Anh không thể làm rõ hơn được à? - Phải.
Tôi suýt tóe khói ở cái chợ tồi tàn đó.
Tôi muốn tìm ra do kẻ nào và tại sao. Còn nữa, LeCIerc không mong tôi tới.
Anh chắc không dùng quá mức trí tưởng tượng có hạn của mình chứ?
Quả bom đó không phải là chuyện tưởng tượng.
Ba quả bom đã nổ mỗi ngày kể từ khi các cuộc tấn công bắt đầu.
- Tôi biết. - Ai có bất bình đều đang bận rộn cả.
- Tôi có điên không? - Phải, anh điên lên rồi.
- Nhưng anh sẽ điều tra chứ? - Tất nhiên tôi sẽ điều tra.
Sao anh lại cần phải đoan chắc lại vậy? Chúng tôi dùng anh bởi vì anh là người giỏi nhất mà.
Xin lỗi vì tôi tới trễ thế này. Tôi đã...
LeClerc, muốn nghe một chuyện thực sự ngốc nghếch không?
Nicole?
Nicole.
- Đi tiếp đi, đi tiếp đi. - Cái gì? - LeClerc chết rồi.
Không an toàn đâu.
Nicole?
- Division đây. - Scylla đây.
- Vâng, Scylla? - Dọn phòng.
- Khách sạn của tôi. - Phòng 72?
- Và... báo động cho viện. - Được, Scylla.
Xin lỗi.
Toàn bộ chuyện đó là sao?
Tôi chỉ bảo anh ta anh đã phá thối cuộc chơi tennis của tôi ra sao.
- Anh ta nói sao? - Ờ...
Bọn ta sẽ mất một thời gian không đánh đôi được.
Anh động đậy được không?
- Thế thôi à? - Thế thôi.
Không tệ.
Anh trai Szell đã bị giết, ở Manhattan.
Một vụ tai nạn với xe chở dầu.
Ôi chà.
- Có thay đổi gì không? - Chỉ thay đổi mọi thứ thôi.
Chúng đang lần tới tất cả các đầu mối.
Anh có thể làm ơn nói cho tôi biết, Boss Tweed, khoảng 1875...
Boss, đó có phải tên ông ấy không? Boss ấy?
Không, đó là biệt danh của ông ấy. William Marcy Tweed.
- Marthy...? - Để tôi viết cho cô.
Người ta gọi ông ấy là Boss, bởi vì...
ông ta là một chính trị gia thối nát.
Ông ta có một đám trợ thủ chính trị được gọi là Đảng Tweed.
Vâng, điều này thì tôi biết. Cảm ơn anh.
- Tôi xin lại cây bút chì nhé? - Nó là của tôi mà.
Cô Opel!
Cô Opel!
Cô Opel. Chào. Xin lỗi.
Cô để quên cuốn sách. Tôi nghĩ có lẽ nó quan trọng.
- Cảm ơn anh. Tạm biệt. - Tạm biệt.
Tên và địa chỉ của cô viết ở trong đó.
Trong trường hợp cô thắc mắc làm thế nào tôi biết cô sống ở đâu.
Không đâu. Cảm ơn anh lần nữa. Tạm biệt.
Tạm biệt.
No comments yet. Be the first to leave one.