The first 200 lines.
Một tuyển tập phim
PARIS, TÔI YÊU NGƯỜI
Những mẩu chuyện lãng mạn quanh ta.
Nhưng cuối cùng họ vẫn lấy nhau.
Từng lời em nói ở Louvre sáng hôm nay đều là lời thật lòng.
Đạp xe? Anh ta đạp xe đi đâu chứ?
Ghi chú: Phần in nghiêng: nói tiếng Anh. Phần in thường: nói tiếng Pháp.
Anh có định đi không?
Chán thật.
Chẳng còn một chỗ trống!
Hàng xóm chết tiệt, radio chết tiệt.
Nghỉ một tí không được sao, bọn dở hơi!
Tới đi, cô kia!
Được chưa nhỉ?
Điên mất.
Đi chỗ khác đi, tên đần.
Tôi vừa mới tới đây thôi, vậy nên...
Bọn trẻ ranh, bọn trẻ hỗn láo thật.
Không còn ai độc thân hết. Không một thứ gì cả. Thật là bi kịch mà.
Có gì không ổn với mình đâu nhỉ?
Mình cũng dễ nhìn, dễ thích nghi,
Mình có một chiếc xe đẹp, còn hoạt động tốt chán.
Trừ việc chỉ còn một cái gạt nước với một túi khí thì nó vẫn tốt vậy.
Lương của mình cũng đâu đến nỗi, lại có khiếu hài hước nữa...
Mình có thể nói đùa về nhiều thứ,
kể cả chính mình.
Nhưng lại đơn độc đến khốn khổ. Lạc lõng giữa thế gian.
Thế giới của mình giống như một cái hộp đựng găng tay vậy. Trống rỗng.
Chuyện quái gì...
Chị nghe tôi nói không?
Tránh ra nào! Tôi là bác sĩ.
Giữ vợ anh nằm xuống đi.
Thẳng lưng ra. Nằm xuống nào cô gái!
Không có gì đáng lo cả.
Nằm xuống đi cô ơi!
Để cô ấy ngồi dậy đã.
-Có cần gọi 911 không? -Không cần.
Chỉ là hạ đường huyết thôi. Ăn nhiều cà rốt vào.
Tốt hơn là ăn củ cái đường ấy.
Bổ sung đường.
Nằm trên xe tôi chị sẽ dễ chịu hơn.
Ý kiến hay đấy. Nằm xuống nào!
Hạ cô nàng này xuống nào. Phiền thật.
Chị tự ngồi nhé.
Cô ấy ổn chứ?
Tôi e là mình chẳng có gì cho chị cả.
Tôi không hay đem theo khăn giấy khi lái xe lắm.
-Cám ơn anh. -Có gì đâu.
Anh cũng bình tĩnh thật.
Trước đây tôi có học một khóa cứu trợ.
Nếu chị không tỉnh lại, Tôi sẽ đưa chị vào tình huống CPR.
Là hô hấp nhân tạo ấy mà .
Tôi sẽ đặt trục chính cơ thể chị nằm thẳng...
Anh có thể tắt nhạc không?
Tôi thích cái cảm giác tay anh đặt trên cổ tôi.
Tôi cũng vậy.
Khi chị nghĩ đến những con cá heo
bị mắc cạn, người ta hắt nước biển lên người chúng
nhưng cũng vô ích.
Chúng chết dần dần bởi những sinh vật ta không biết.
Ai bảo việc đó vô ích?
Dù sao đi nữa, chị có đôi giày đẹp thật.
Đôi Clarks à?
Tôi có chúng từ khi tôi 14 tuổi.
Nhưng không phải lúc nào tôi cũng mang. Tôi rất quý chúng.
Không. Không, không, không.
Chuyên viên cai thuốc lá đang đợi tôi.
Người cai thuốc lá cho tôi.
Một chốc nữa à?
Tôi sẽ chở chị đi.
Giao thông có thể tệ đấy.
Không sao. Tôi sẽ luồn lách mà đi.
Tôi không ở đó lâu đâu.
Không thành vấn đề. Tôi sẽ chờ chị mà.
Xem cái quần con kìa!
Cô em có cặp mông như quả đào ấy.
Cho anh mượn quần nhỏ của em đi, Anh cần se răng của mình.
Đi mà!
Úi chà!
Xem cô em Thái bốc lửa kìa.
Một buổi mát xa nóng thì sao hả em? Anh biết một chỗ gần đây.
Woo-hoo.
Dù sao ti cô ta cũng chẳng bự tí nào.
Tao cua nhiều em còn hơn hai tụi bây cộng lại đấy.
Nằm mơ đi mày.
Sao mình luôn là người mấy em đeo theo vậy ta?
Mày chẳng kiếm được em nào cả.
Để tay chơi thứ thiệt này trổ tài.
Này cô em! Hôm nay trông em đáng yêu quá.
Yeah? Chừng nào anh được đem bán hạ giá thì gọi cho tôi biết nhá.
Cô ả sỉ nhục mày kìa.
Mày chẳng bao giờ tán được em nào cả.
Mày thì có, đừng nói tao.
Giờ mày đang ở Pháp đấy!
Bọn vô học.
Ngã có nghề đấy!
Cười vậy không hay đâu.
Cô định đi đâu?
Có sao không?
Anh hùng cứu mỹ nhân hả mậy!
Ổn chứ?
Lũ vô học.
Cám ơn.
Thật là bọn dốt nát.
Tôi xin lỗi. Không sao đâu.
Tôi giúp gì được?
Nhờ anh.
Xin lỗi!
Tôi không biết làm việc này.
Sao rồi?
Trông tôi thế nào?
Để tôi cho cô thấy.
Cười lên nào.
Anh làm việc này còn tệ hơn cua gái nữa.
Tụi bạn tôi mới vậy thôi, chứ tôi thì không.
Bọn họ cũng thống thiết quá nhỉ.
Tóc bạn đẹp vậy, sao bắt bạn che nó lại chứ?
Không phải là bắt buộc. Là do tôi chọn thôi.
Tệ nhỉ. Vì bạn trông rất đẹp.
Ý bạn là khi mang cái khăn này thì tôi không đẹp nữa à?
Ý tôi không phải vậy.
Bạn và đám bạn của bạn chẳng biết gì về con gái cả.
Tại sao lại nói với họ như thê? Khi mà bạn biết họ không thích điều đó?
Chúng tôi cảm nhận được cái đẹp trong mình, vậy là đủ rồi.
Khi đội cái khăn này, tôi cảm nhận được một sự thủy chung, sự hợp nhất.
Tôi cảm thấy rất tuyệt.
Đó mới là cái đẹp.
Hãy nói điều này với bạn của bạn, rồi sẽ có một ngày
họ tìm được ai đó.
Tôi phải đi rồi.
Đi đâu?
Tới Nhà thờ.
Bạn lấy giùm...
Cám ơn.
Và cám ơn vì đã giúp tôi nữa.
Không có chi.
Mày dính bùa mê rồi hả?
Sao?
Giờ mày khoái mấy em tóc nâu à?
Thằng ngu, mày mà đụng tới con nhỏ đó ông già nó sẽ đánh bom mày nát thây.
Đúng đó, thằng kia.
Này mấy cưng! Đang tìm anh sao?
Cưng tới trễ đó nhe!
Anh chờ cả tiếng rồi này!
Chào bạn.
Ông ơi, đây là người đã giúp con.
Thật bất ngờ là gặp lại bạn ở đây.
François.
Mình là Zarka.
Tay bạn sao rồi?
Đỡ rồi.
Cậu thật tử tế khi giúp con bé.
Việc thường tình thôi ông.
Cậu có chung đường với chúng tôi không?
Cậu là sinh viên à? Vâng ạ. Khoa Sử học.
Giỏi đấy.
Biết lịch sử của mình là một điều rất quan trọng.
Zarka của tôi muốn làm phóng viên cho tờ Le Monde.
Con bé muốn viết về nước Pháp.
Nhưng là nước Pháp của riêng nó. Chúa phù hộ.
Chúa phù hộ.
Xin chào!
Elie?
Mang cho tôi ít rượu nhé?
Vậy thì...
Ta xem qua cái này nhé.
Tuyệt đấy.
Anh có cách nào để có thể... cách nào để tạo ra được màu này không?
Những gam màu này...
Ý bà ấy quan trọng là làm ra màu đỏ y như nhau.
Được thôi.
Cái này...? Cái này...?
Nó... Nó gần như là màu đỏ của máu vậy,
nhưng tôi không biết nó có phải là máu hay không.
Nó phụ thuộc vào loại máu nào.
Là màu đỏ thẫm.
Phải không? Có phải ta đã dùng máu không, Gaspard?
Không, tôi nghĩ là ta đã dùng màu sơn tự động.
Tôi nghĩ đó là sơn xe hơi.
Ra sau nào, chúng ta tìm thử xem.
Chúng ta từng gặp nhau chưa nhỉ?
Tôi chắc là tôi biết cậu.
Cậu sống ở đâu? Tôi ở đường 17.
Có lẽ tôi đã gặp cậu quanh đó.
Cậu ít nói nhỉ!
Không rõ nữa, nhưng...
Tôi có cảm giác đã thấy cậu trước đây. Trông cậu thật bí ẩn.
Thật đấy, cậu toát ra một vẻ rất đặc biệt.
Cậu có tin vào tâm linh không?
Tôi rất quan tâm đến việc đó.
Có lẽ ta đã từng gặp nhau ở kiếp trước.
Bật lửa?
Bật lửa à.
Cám ơn.
Thật đáng ngạc nhiên. Khi vừa gặp tôi thấy mình cần nói chuyện với cậu.
Giống như là...
Không biết nữa. Một cảm giác mãnh liệt và kỳ lạ.
Tôi thầm nghĩ
nếu mình không bắt chuyện với cậu ta trước khi đi.
Mình sẽ để vuột mất...
No comments yet. Be the first to leave one.