The first 200 lines.
A!
Tôi biết vấn đề là gì. Không có cầu thủ nào là người da đen.
- Sao cũng được, Reg. - Thôi nào, anh bạn.
Ở kia là động tác Lionel Messi của tôi.
Nhìn lần nữa đi. Tuyệt đẹp!
Mấy cậu, có thể tôi đang chơi sai môn thể thao.
- Những ngày vui vẻ, các bạn. - Vince!
Angela lấy được tiền của cô ta
và ta có tất cả các bức ảnh lưu trữ, mọi thứ.
Cuối cùng ta cũng có thể tiến tới những điều lớn hơn và tốt hơn.
- Thật lòng đấy. Cảm ơn anh, Spencer. - Đến đây nào.
Vậy là mọi việc ổn cả hả?
Mọi thứ bây giờ chính là mọi thứ.
Được rồi, mọi thứ là mọi thứ.
Thì sao, giờ anh tính lấy khẩu hiệu của tôi đấy à? Chính thế phải không?
Bình tĩnh nào, Reggie.
Em chỉ nói là ta không cần phải tỏ ra quá mừng rỡ như thế.
Anh đến đây giống như cưỡi trên lưng ngựa kiểu như anh vừa cứu thế giới ấy.
Cứ quên hết rằng mấy thứ vớ vẩn này là lỗi của Spencer ngay từ đầu.
Whoa, whoa, whoa. Tôi chỉ đến đây báo tin tốt thôi.
Đó là những gì chúng tôi muốn làm.
Vậy thì, lần tới, một cuộc gọi điện là đủ.
Wow.
Cậu may mắn là tôi không gọi Vernon và kể với cậu ta về
một cuộc dạo chơi nho nhỏ của cậu với Angie đêm nọ.
- Một cuộc dạo chơi? - Anh ta đang bẫy đấy.
Ước gì tôi đang bẫy. Cô ta đưa tôi toàn bộ sự việc tối qua.
Từng chi tiết.
Giờ cậu đang làm cái quái gì thế, Reggie?
Không gì hết. Em đưa cô ta về nhà như anh bảo.
Và chúng em đồng cảm về việc Spencer là một tên khốn.
Nhưng tôi không phải là tên khốn đã coi thường cô ấy
và khiến cô ấy đón xe buýt về nhà.
- Cậu đã làm gì? - Cô ta đã nhảy khỏi xe.
Bởi vì cậu đã lấy cái đó ra tại chỗ dừng chờ đèn.
Nghe này, chúng tôi đang vui vẻ.
Tôi nghĩ cô ấy muốn quan hệ.
Vậy nên, cậu hành động như thế? Khoe cái đó ra?
Có phải vấn đề to tát gì đâu?
Có phải vấn đề to tát gì đâu? Cậu đã đề nghị trả tiền.
Mọi người đều có quyền kiếm tiền.
Cậu bị cái quái gì thế, Reggie?
Reg, này, cậu đối xử với cô ta như một mẩu thịt.
- Angie không đáng bị như thế. - Tôi tưởng cô ta là gái điếm.
Đó là điều vớ vẩn, Reg. Ange, cô ta là người tốt.
Cô ta thậm chí không phải là gái điếm như thế.
Đấy là phân biệt đối xử.
Họ hàng của tôi, Felicia, tuyệt hơn cả một người mẹ.
Nhưng cô ta là một ả điếm khổng lồ. Ý tôi là, cái ấy không yên trong quần jeans được.
Cái gì? Felicia không tuyệt chút nào.
Tôi không nói gì vì tôi không nghĩ gì hết.
Chính xác, đó chính là vấn đề. Cậu không nghĩ gì cả.
Cậu không cân nhắc hậu quả và không có sự tôn trọng.
Cậu nói tôi có thể tin tưởng cậu, Reg.
- Cậu không làm những gì tôi bảo. - Khoan, khoan đã.
Và cậu bất nhã với một phụ nữ.
Hãy ra khỏi tầm mắt của tôi ngay bây giờ.
- Cậu đang nói gì vậy? - Tôi không có gì để nói với cậu lúc này, Reggie. Đi đi.
Ồ, wow.
Uh...
Biết gì không? Khốn khiếp... tất cả các người.
Các người không trân trọng tôi, các người không xứng có tôi.
Nate.
Sự thay đổi khó xử nhưng tôi đã nói chuyện với Dallas.
Tôi kể với họ ta đã dọn được mớ hỗn độn này.
Hôm nay họ sẽ gửi một lời mời.
Vernon, anh bạn, đây là thời điểm nhạy cảm.
Không phải bây giờ, mọi người. Tôi phải giải tỏa thứ vớ vẩn này đã.
Hi vọng là không có gì trong xe của tôi.
Ông Anderson.
Tốt, tốt, hi vọng được gặp anh.
Tôi không muốn bỏ lỡ giờ uống trà của mình.
- Không đâu, tôi chỉ cần một phút thôi. - 60 giây, bắt đầu.
E hèm, tôi chỉ muốn ông biết là
tôi không nghĩ toàn bộ vụ lộn xộn trên du thuyền là một trò đùa.
Bữa tiệc đi quá đà, đúng, nhưng chúng tôi chưa bao giờ mất tập trung
vào lí do chúng tôi ở đó và đã hoàn thành được mục tiêu.
Phải, cậu đã sử dụng đồ của tôi để bị sa thải.
Tôi không bị sa thải.
Nhưng là một thất bại khổng lồ trong sự nghiệp.
- Cảm ơn cô, Lanaia. - Không có gì.
Thất bại?
Toàn bộ bộ phận thể thao này là ý tưởng của tôi.
Ít nhất ông cũng phải ghi nhận điều đó.
Đó đã là một ý tưởng khá tốt.
Và tôi đưa Spencer vào khi ông không muốn có anh ta.
- Anh ấy vượt qua kì vọng của tôi. - Của tôi nữa.
Ông Anderson, Spencer và tôi là một đội.
Ông thích thành quả của anh ta cũng là ông thích thành quả của tôi.
Nhưng anh ta là Spencer Strasmore và cậu là...
Cậu chỉ là Joe Krutel.
Huy chương vàng đang là cơn đau của tôi.
Tôi cảm thấy đã cho vài thứ được nghỉ, ông hiểu phải không?
Có vài sự sáng tỏ.
Sau khi tôi qua bài kiểm tra CT,
cảm giác như những cánh cửa mới đã mở ra.
- Thật tuyệt, Spencer. - Phải.
Tôi kiểm tra lại kết quả
và không có gì thay đổi.
- Tất cả đều rõ ràng. - A, tốt.
Tôi chỉ muốn hoàn toàn chắc chắn.
Lần trước giống như kéo được Usain Bolt ra khỏi chỗ này.
Tôi tin rằng điểm khởi đầu
là đề nghị của tôi khuyên anh gặp bác sĩ tâm lí.
Ồ, không, không. Tôi chỉ rất phấn khởi được nghe tin tốt.
Tôi không thể chờ đợi để hét cho thế giới biết.
- Ừm, giờ anh đã trở lại. - Phải.
Di chứng chưa bao giờ giết ai.
Anh vẫn có các cơn ác mộng hả?
Những hồi tưởng.
Tôi tập luyện với một người và loại anh ta ra khỏi cuộc chơi.
Có những tổn thương vĩnh viễn không?
- Tôi hay anh ta? - Anh ta, Spencer.
Anh ta không bao giờ chơi lại.
Tôi hiểu.
Đó có phải cú va chạm công bằng không?
Ừm, phụ thuộc vào việc cô hỏi ai.
Không có cờ trên sân.
Nhưng giờ tôi cứ nhìn thấy toàn quảng cáo của anh ta trên TV.
Dan's Auto Collision. Thật kì cục.
Dan Balsamo.
Tôi thích các quảng cáo đó.
Nghe này, cứ quên hết và gặp anh ta đi.
Bác sĩ, ngôn ngữ của cô.
Tôi vui lòng được giúp, Spencer,
nhưng đây không phải chuyên môn của tôi.
Anh cần nói chuyện với bác sĩ tâm lí.
Tại sao? Tôi không cần một bác sĩ tâm lí. Tôi đang tâm sự với cô.
Tạm biệt, Spencer.
Xin chào, Dan's Auto Collision. Kerri nghe.
Xin chào, tôi gọi về tai nạn tôi vừa bị. Tôi cần giúp đỡ.
Tất nhiên, anh đang ở đâu?
Tôi đang ở công viên y tế tại góc Biscayne và đường 74
trong một chiếc Range Rover màu trắng.
Nhìn khá tệ. Rất dễ nhận biết.
Ồ, và nhân tiện, nếu được cô có thể cử Dan...
Anh ấy là một người bạn cũ.
Được, tôi sẽ cử anh ta đi ngay.
Được. Tuyệt. Cảm ơn cô. Gặp bên cô sớm.
Anh này, tôi nghĩ anh cần gọi cho ai đó.
Rồi, tôi đã gọi.
Nên là chuyện quan trọng đấy, anh bạn.
Julie sẽ giết tôi nếu phát hiện ra tôi trở lại đây.
Thư giãn đi, được chứ? Tôi và đám con trai nấu một thứ đặc biệt cho cậu.
Hoặc chính ra là anh chàng này nấu.
Một ngạc nhiên nho nhỏ cho anh, Chuck.
Ooh...!
Đây là minh chứng cho những khoảnh khắc tuyệt nhất
trong sự nghiệp của Charles Greane vĩ đại.
Một sự nghiệp tưởng như đã chết giờ sống lại từ tro tàn như một con phượng hoàng.
Charles, có câu nói xưa cũ trong Liên đoàn bóng bầu dục quốc gia.
Tay rất tuyệt nhưng chân còn tuyệt hơn.
Và cậu, bạn tôi, có đôi chân tuyệt vời nhất tôi từng chứng kiến.
Cậu như Baryshnikov của bóng bầu dục.
Đồng đội cậu thường gọi cậu là Black Swan, vì khóc thành tiếng,
vì cậu quá đỉnh, cậu quá lanh lẹ.
Cậu sở hữu những trận giao tranh đó.
Ngôn ngữ đường phố là Black Swan trở lại.
Cuộc chơi và cậu cần nhau.
Freddy T, trong năm tân binh của tôi, nói với tôi rằng trận đấu như trò tàu lượn siêu tốc, anh bạn.
Nên hãy trở lại guồng quay đi. Hẹn gặp cậu ở Foxboro.
Thời tiết sẽ tốt và lạnh. Chứ không oi bức như Miami.
Black Swan là một con quái vật.
Nghiêm túc đấy, không có đùa giỡn với cậu ta đâu.
Đúng thế.
Bất cứ lúc nào tôi nghĩ tôi có một con đường rõ ràng đến người ném bóng,
cậu ta luôn trở lại và đóng con đường đó.
Cậu nên tiếp tục chơi, anh bạn.
Này, Charles, nếu cậu có ý nghĩ tiếp tục chơi,
hãy cào tên khốn đó đến khi hắn chảy máu, anh bạn.
Người anh em, trở lại cuộc chơi đi.
Tôi sẽ gặp cậu ở Foxboro, anh bạn.
Đấu vài trận nữa đi, tên khốn.
Cậu cần ai đó huấn luyện cậu? Gọi cho tôi. Tôi chính là người cậu cần.
Ha!
Đó là những gì tớ đang nói.
Cảm thấy chứ, Charles?
Đấy chính là sự truyền cảm hứng.
Cậu thích nó chứ?
- Cậu mở lại được không? - Tất nhiên, anh bạn.
Không nghi ngờ gì. Này, hình ảnh... chỉnh sửa tuyệt lắm, anh bạn.
Xuất sắc, người anh em.
Thánh thần ơi.
Lại bị đột kích.
Dan, lâu rồi không gặp.
Anh muốn gì?
Ừm, chút vấn đề về xe cộ.
Và, tôi nhìn thấy các quảng cáo của anh khắp nơi trên TV
và nghĩ tới việc hợp tác với anh.
Tôi không cần làm ăn với anh.
Này, Dan.
Anh thậm chí không kéo đi à?
Anh hủy hoại xe mình để có lí do nói chuyện với tôi?
- Thật buồn. - Thôi nào. Anh điên à?
Anh cố đi ra từ phía ngược của con đường.
Gì chứ? Không, không hề. Mặt trời chiếu vào mắt tôi.
Anh đang đeo kính mát đấy.
Khỉ thật!
Khỉ thật. Cặp kính.
Anh bạn, xe tôi tiêu rồi. Tôi không thể lái nó đi đâu cả.
No comments yet. Be the first to leave one.