The first 200 lines.
Khách sạn Madarao
Hể...
Đây là Khách sạn Madarao nè!
Sảnh chính to và yên ắng quá!
Tôi nghĩ cũng đúng, giờ không phải mùa trượt tuyết nên cũng vắng khách nhỉ.
Ôi trời, ngay cả tầm nhìn từ sảnh chính cũng thật tuyệt vời!
Đó là núi Myoko nhỉ?
N-Nè, ừm...
À thì... ừm...
Ah! Không được rồi!
Đẹp quá
Mình không thể ngừng nghĩ chuyện vừa nãy!
Mình chưa bao giờ thấy Mizuhara lúng túng như thế cả!
Xin lỗi nhé, cảnh đẹp!!
Thế là sao chứ?!
Cô ấy ngại ngùng...
Vẻ mặt dễ thương đó là sao chứ?!
Cứ như là nói chuyện với Sumi-chan vậy!
"À thì, ưm..."?
Một lần thì mình có thể hiểu nhưng tận hai lần đó?!
"À không, ưm... À thì, ưm..."
Những hai lần đó!
Không phải chỉ là cảm giác thay đổi!
Cô ấy tính nói gì đó, nhưng rồi lại dừng lại!
Cứ như là...
Cứ như là cô ấy sắp tỏ tình với mình vậy!
Gần đây, ưm... trông anh thực sự rất ngầu...
Thật ngu ngốc!
Lắc
Lắc
Mizuhara sẽ không bao giờ như vậy với mình!
Sao thế?
Say xe à?
À không, chỉ là có viên đá trong giày tôi thôi.
Chào mừng quý khách! Quý khách có thể đặt phòng ở đây.
À, cảm ơn.
Hòn đá Hạnh phúc
Ểh?!
Chỉ đặt một phòng thôi sao?!
Đúng vậy ạ. Yaemori-sama đã đặt một phòng cho hai người.
Em ấy làm thật...
Đây là cơ hội của anh đó!
Em ấy làm thật luôn!
Không thể nào!
Ở cùng một phòng sao?
Mình sẽ không sống nổi qua chuyện này mất!
C-Có thể sửa lại được gì không?
Chúng tôi bị gài!!
Chúng tôi còn một phòng trống...
Bao nhiêu?
Phòng đơn là 18,000 yên.
C-Chờ chút.
Mình đã bất cẩn
Tr-Trò Yaemori-san bày ra là lỗi của tôi.
Tôi sẽ kiếm phòng khác, kể cả khi phải tự bỏ tiền.
Ểh?
Đợi đã! Mizuhara?
Đây đâu phải lần đầu, phải không.
Anh sẽ rất khó kiếm vợ nếu cứ tiêu xài phung phí như vậy đó?
Bạn-Gái-Thuê
"Bạn Gái Và Cảnh Quay Cuối"
Ực
Ở chung phòng với Mizuhara, làm sao mình có thể quen được chứ.
Thề với chúa rằng Yaemori-san sẽ biết tay tôi khi chúng ta quay về.
Nói với cô bé đừng lo chuyện bao đồng
T-Tất nhiên rồi.
Thôi thì, tôi nghĩ cả hai chúng ta đều có lỗi khi để con bé dắt mũi như vậy.
Chúng ta có nên đi ngắm nhìn xung quanh không?
Trời sắp tối rồi đó.
Mạnh mẽ thế!!
Wow...
Đẹp quá!
U-Ừm...
Nói trước là chúng ta được phép quay phim.
Nó làm tôi muốn trượt xuống ngọn đồi này quá?
Dù không có tuyết, nhưng chỗ này vẫn là một địa điểm tốt để đi dạo.
Tôi mừng là thời tiết tốt.
Chúng ta quay phim ở đây được không?
Đ-Được.
Tôi sẽ dựng chân máy.
Khi nào chúng ta quay thật?
Tôi đã hỏi cô lễ tân khách sạn,
và cô ấy nói sao đẹp nhất là vào sau lúc nửa đêm.
Thế à... Anh có muốn quay thử không?
Đ-Được. Tất nhiên rồi.
Được rồi, nói gì đó đi.
Đây là kết thúc nhỉ?
Mizuhara đã thành diễn viên rồi.
Chúng ta ở đây để quay phim. Tập chung nào, tôi ơi!
Tuyệt đối không thể thất bại được!
Đây là kết thúc nhỉ?
Cận cảnh Kyoko
Cận cảnh tay trái. Cô ấy giơ tay lên.
Kyoko từ từ quay về phía bầu trời đầy sao và ngắm nhìn nó
Xin chào.
Aaaa!
Yukata kìa!!
Haaa, bồn tắm lộ thiên ở đây tuyệt quá!
Xin lỗi vì đã vào trước
Và đồ ăn cũng rất ngon.
Nhẹ
Nhàng
Sáng mai tôi tắm thêm lần nữa mới được
Nhưng chúng ta ở đây để quay phim, nên tôi thấy tội lỗi quá.
Tôi luôn thay yukatas khi đến suối nước nóng.
Tôi sẽ tận hưởng khoảnh khắc này
V-Vậy sao?
Aaa! Quả nhiên Yukata của Mizuhara tuyệt thật!
Đang làm gì thế?
Nhìn vào bảng phân cảnh...
Chỉ là kiểm tra cảnh quay lúc nãy thôi.
Gần quá! Gần quá! Gần quá!
Trách nhiệm là tốt, nhưng sao anh không nghỉ chút đi?
Nó là chuyến đi khá dài rồi. Phòng tắm cũng đang mở cửa nữa.
T-Tôi có thể đi tắm khi chúng ta xong việc.
Không sao đâu. Tôi muốn làm mà.
Ồ, tối đen luôn.
Kinh thật!
Mừng là chúng ta đến đây trước đấy.
Thậm chí còn không nhìn được cả chân mình.
Được rồi, đã kiểm tra xong.
Mọi thứ ổn cả.
Quay nào.
Này, đợi đã.
Quả nhiên tôi phải nói với anh điều này.
Hả? Là gì vậy?
Tiếp tục từ vụ đó hả?
Tôi cũng không biết nữa...
Ểh, chờ chút? Bây giờ sao? Không đời nào!
Lúc này có vẻ không ổn lắm.
Hay chúng ta quay cho xong đã?
Không! Tôi đã quyết định sẽ nói trước khi quay rồi!
Gì vậy... Cô ấy bị sao thế?
Hiếm khi thấy cô ấy như vậy. Mizuhara cứng đầu như vậy à.
Và mặt cô ấy lại đỏ nữa!
Không phải đã yêu rồi sao, giữa Mizuhara-san và sư phụ.
Vào một đêm tối mịt tại khu trượt tuyết vắng vẻ.
Phía trên là bầu trời rộng lớn đầy sao!
Ở một nơi lãng mạn như này sao!
Quả nhiên!
Đây là...
Tỏ tình—
Chờ chút, đợi đã!
Tôi rất yêu quý ông tôi.
Nhưng ông đã mất cách đây 3 năm rồi.
Ngay từ đâu khi tôi nói mình muốn làm diễn viên, ông ấy đã luôn động viên tôi.
Và hai chúng tôi hứa với nhau rằng một ngày ông sẽ xem tôi diễn.
Nhưng đã xảy ra tai nạn.
Thế nên tôi muốn bà tôi sẽ thay ông ấy nhìn thấy nó.
Nếu bà nhìn thấy được nó, thì bằng cách nào đó nó cũng sẽ đến được với ông.
Nhưng rồi bà ngã bệnh...
Vào lúc đó, tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
Tôi gần như bỏ hết những buổi thử vai...
Tôi đã bắt đầu tự hỏi liệu tôi đã hết thời gian chưa.
Mizuhara...
Nên nó làm tôi rất hạnh phúc.
Khi anh nói hãy cùng nhau làm một bộ phim,
Tôi đã cảm thấy rất, rất hạnh phúc.
Cảm ơn anh.
Tôi không có từ nào để diễn tả lòng biết ơn này của mình.
Tôi sẽ kể cho anh về việc diễn xuất của tôi.
Cảnh 172, Lần 1.
Diễn!
Nói thật thì, lúc đó...
Tôi đã khóc như mưa.
Khi nghe tiếng lòng của Mizuhara tôi đã vui đến nỗi không cầm nổi nước mắt,
và khi nhìn vào máy quay tôi phát hiện ra.
"Độ phơi sáng của máy quay có đúng không?"
Oa, những ngôi sao, chúng thật đẹp.
"Mic có hoạt động bình thường không?"
Đó là những thứ duy nhất trong đầu tôi lúc đó, nhưng...
Trên tất cả,
tôi chưa bao giờ thấy Mizuhara xuất sắc như vậy trước đây.
Ước gì mình có thể hoà với bầu trời đầy sao này...
Mình rất vui vì đã làm bộ phim này cho cô ấy.
Từ sâu trong tâm hồn mình nói vậy.
Ông sẽ không chết đâu.
Ông sẽ bất tử
Ai mà biết được chứ.
Ai rồi cũng sẽ chết cả thôi.
Lè lưỡi
Và ông uống nhiều rượu quá đó.
Rượu có thể chữa lành mọi thứ.
Và ông còn hay hút thuốc nữa.
N-Này, dừng lại đi.
Không giống như ông có thể sống đến 200 tuổi.
Và nếu ông chết trước khi cháu trở thành diễn viên, thế sẽ rất vô trách nhiệm đó.
Vô trách nhiệm à? Đúng là như vậy nhỉ.
Tại sao ông lại cười...
Nhưng mà nè, hãy tin vào ông của cháu, Chizuru!
Nếu cháu tiếp tục tiến về phía trước không từ bỏ ước mơ sẽ thành hiện thực,
nhất định sẽ có người xuất hiện
và ủng hộ con!
Chỉ cần không bỏ cuộc, nhất định sẽ có con đường khác.
Vui lòng bỏ dép ở ngoài thảm.
Tôi thật sự rất, rất hạnh phúc.
Mizuhara...
Đã đến bồn tắm lộ thiên
dễ thương quá...
Đứng hình
No comments yet. Be the first to leave one.