The first 200 lines.
HÃNG PHIM TOHO
XUẤT PHẨM TESHIGAHARA HỢP TÁC VỚI TOKYO EIGA
Nhận ra gì không?
Anh có biết đó là gì không?
Anh không biết, phải không?
Chẳng biết gì.
Đó là các sao chép những phần của cơ thể
Khốn thay, đây chẳng phải là ngón tay
Chỉ là một hợp thể thấp hèn với hình dáng một ngón tay
Tôi không phải chuyên viên về ngón tay
Thật ra tôi là bác sĩ tâm thần
Mặc cảm thấp hèn chiếm một vị trí trong tâm thần học, vì thế tôi chuyên về lãnh vực ấy.
KHUÔN MẶT KẺ KHÁC
Sản xuất: NOBUYO HORIBA, KIICHI ICHIKAWA, TADASHI OONO
Dựa trên tác phẩm của KOBO ABE
Âm nhạc: TORU TAKEMITSU Quay phim: HIROSHI SEGAWA
Thiết kế: MASAO YAMAZAKI
Ráp nối: YOSHI SUGIHARA
Diễn viên: TATSUYA NAKADAI
MIKIJIRO HIRA, KYOKO KISHIDA MIKI IRIE, EIJI OKADA
MINORU CHIAKI HIDEO KANZE KUNIE TANAKA
ETSUKO ICHIHARA EIKO MURAMATSU YOSHIE MINAMI
Đặc biệt có sự hiện diện của MACHIKO KYO
Đạo diễn: HIROSHI TESHIGAHARA
Tôi đang kiểm tra nhà máy mới
Ông không phiền giọng nói của tôi chứ?
Không, xin tiếp tục.
Có thể vì trình độ kỹ thuật cao của tôi làm cho tôi quá tự tin
Chúng tôi dùng không khí lỏng với ni-tơ đậm
Nhưng vì quá cấp bách, họ lại giao ô-xy lỏng
Họ làm tôi tưởng đó là không khí lỏng
Anh thật vô cùng xui xẻo...
Vâng...
nhưng tôi cũng đáng trách
Nếu tôi cho đó là số phận
hay bị một thương tích chiến tranh
thì đây cũng không quá nỗi tệ
Nhưng giờ đây tôi như bị lưu đày
Không còn ai nhớ đến... ngay cả như là một trường hợp cảnh báo.
Em tắt cái đó được không?
Tôi không chịu nổi với tiếng ồn
Em xin lỗi
vì sắp xong rồi
Tôi tự nghĩ khi khuôn mặt thay đổi có ảnh hưởng đến giác quan người ta không
Anh mệt rồi
Ai cũng nói như thế
Em tháo băng cho anh nhé?
Khỏi
-Anh dùng chút trà? -Thôi.
Đến đây ngồi đi
Em không ngồi yên ngay cả khi không đánh bóng mấy cái hột xoàn
Đến đây, ngồi nào.
Em ngồi ở đó à?
để ta khỏi nhìn mặt nhau chứ gì
Anh khéo tưởng tượng
Chẳng sao
Tôi đang định làm một thử nghiệm. Em giúp tôi không?
-Anh có lạnh không? -Em lạnh à?
Không, không lạnh lắm.
Tôi thì nóng
Chắc tại mấy cái băng
Tại sao không tháo chúng ra?
Chúng tiêu hủy da anh đó
Da chết rồi còn gì để tiêu nữa
-Mặt anh... -Sao?
Anh đâu còn trẻ con nữa để hờn giận như vậy
-Em pha trà đây. -Đừng chạy đi đâu.
Tại sao em phải chạy đi đâu?
Tại sao người ta thiên vị về màu da hay gò má, đại loại như vậy?
Hoặc mặt sưng vù vì nổi mề đay
Đúng vậy
Có điều tôi chắc chắn là
em không cần che mặt với mấy cái băng
Sao anh chắc như vậy?
Tôi sẽ không chắc nếu tôi chỉ biết em qua thư từ
hoặc qua điện thoại
Thế thử nghiệm của anh là gì nào?
Em sẽ giúp anh
Được rồi
Trước hết tắt đèn đi
Tắt đèn à?
Văn minh cần ánh sáng, ngay cả về đêm
Có thể
Nhưng người bị hủy bộ mặt chỉ được tự do khi bóng tối bao trùm
Đúng chăng các loài cá dưới biển sâu đều có khuôn mặt kỳ quái?
Sao anh lại so sánh anh với...
So sánh à?
Tôi bị chôn chặt trong bóng đêm mười lần sâu hơn
Tiếng động gì thế?
Tiếng động gì?
Tôi muốn tắt hết tất cả ánh sáng trên thế gian nầy
hay móc mắt toàn nhân loại
nếu ai đó cho tôi quyền năng ấy
Mắt không chỉ để nhìn mặt người
Gương mặt chỉ là vài tấc vuông trên cổ
bao bọc bởi một lớp bột
Phải không?
Tôi đã nghĩ như vậy
Đã tự nói hàng triệu lần là đó chỉ là một lớp da, một bề mặt
Nhưng giờ đây tôi không còn chắc như vậy nữa
Bộ mặt là cánh cửa của tâm hồn
Khi cánh cửa đã đóng, thì tâm hồn cũng khép kín
Không còn ai vào được nữa
Tâm hồn sẽ mục rửa và tiêu hủy
Nó sẽ trở thành quái vật, thối rửa đến tận xương tủy
Tôi cảm nhận như bị chôn sống
Anh tự đóng cánh cửa ấy
Có ai ngăn cản anh mở ra đâu
Em nói đúng. Tôi và kẻ khác như nhau
khi ở trong cùng một bóng đêm
Thấy không? Thất vọng rồi.
Anh làm thình lình quá
Không. Em sẽ không bao giờ chấp nhận tôi.
Sao cô cho tôi vào?
Vì ông làm việc ở đây
Sao cô biết?
Sao cô biết tôi không phải kẻ lạ mặt?
Nói đi
-Vì giọng nói của ông... -Giọng nói của tôi?
Vô lý
Quấn băng như thế nầy thì ai cũng có giọng giống nhau cả
Xin lỗi ông
Về cái gì?
Thôi đừng bận tâm
Anh đấy à?
Tôi hút thuốc không sao chứ?
Cứ tự nhiên. Sao thế?
Điếu thuốc đong đưa trong kẽ hở băng quấn, trông bập bùng quá
Đừng nói như vậy
Cô thư ký của anh cho tôi vào mà không kiểm chứng chi hết
Sao?
Tôi muốn nghỉ phép
Được thôi. Tôi đã đề nghị như thế
Tôi cần thời giờ suy nghĩ
xem có đủ năng lực để ở lại không
Anh có gì khác đâu. Làm gì phải suy nghĩ.
Tôi không muốn lợi dụng lòng tốt của anh
Đừng nói thế! Chuyện xảy ra trong khi thi hành nhiệm vụ mà
Đó không phải là vấn đề
-Bộ mặt tôi bị tiêu hủy, và... -Anh mệt rồi.
Nếu chỉ có thế...
Đôi lúc tôi thấy tôi là quái vật
Đừng tự hành hạ anh nữa
Anh suy nghĩ quá nhiều
Sai rồi
Anh thúc tôi cắt đi thay vì sửa chửa
Nhiệm vụ của ông là cứu người bệnh
Nhưng tôi không giải thoát sinh mạng
Giải thoát sinh mạng? Xin đừng nói quá đáng như thế.
Việc của tôi là thay thế các bộ phận của cơ thể
Chuyện đó còn tệ hơn là băng quấn nữa
Sự lừa dối trắng trợn đáng ghê tởm hơn
Thế thì anh chọn một cái răng hư hơn là một cái răng giả à?
-Khác nhau chứ. -Khác nhau chổ nào?
Cho tôi biết, khác nhau chổ nào?
-Thế thì tiến hành đi, nếu ông khăng khăng -Tôi gọi cô y tá nhé?
Nhưng hãy nhớ
Ông là người chịu trách nhiệm
Tôi sẽ đốt mặt vợ tôi cho giống mặt tôi
Không phản đối chứ?
Rồi ông tặng cho cô ấy cái "răng giả" là xong
Anh nói chuyện như trẻ con ấy.
Một người đàn ông ở địa vị như anh!
Vợ tôi từ chối tôi
Vậy anh muốn trả thù à?
Trả thù?
Hoàn toàn không
Tôi chỉ theo lý thuyết của ông
để giải phóng cô ấy khỏi thành kiến về bộ mặt người ta
Và cũng là phương pháp trị liệu cho cả tôi nữa
Không gì khuyến khích bằng
một bệnh nhân đặt lòng tin vào bác sĩ chữa trị cho mình
-Anh nghiêm chỉnh chứ? -Rất nghiêm chỉnh
Nghiêm chỉnh hay không, cũng là một cớ hay
Tôi nhát lắm, nhưng không cưỡng nổi lý giải khéo léo như vậy
Nhưng tôi vẫn muốn không dính líu tới hình sự
Tôi không rõ lắm
Không chắc là sẽ thành công
nhưng đó là một thử nghiệm lý thú
Nó ngược lại đạo đức y học, nhưng anh đã dồn tôi vào tình huống
Tuy nhiên, có một điều kiện
Anh phải báo cho tôi hay tất cả sự việc từ giờ trở đi
Tôi cho anh mượn khuôn mặt như là một công cụ trị liệu
chứ không phải là của anh
Cám ơn ông
Mẫu khuôn tốt lắm
-Dùng thạch cao Paris ạ? -Không, thạch rong biển.
Rồi đổ khuôn bằng sáp paraffin
-Mai anh trở lại nhé? -Vâng, bất kỳ lúc nào.
Đây là công việc duy nhất của tôi hiện giờ
QUẢN LÝ
Cô sống ở đây?
Cháu là lý quản
Tôi thấy rao trong báo. Tôi muốn thuê một căn hộ.
Không được đâu. Ông ấy đang có khách nữ.
-Nhưng tôi đến đây để thuê. -Đừng bảo ông ta biết cháu ở đây.
Cháu chốc nữa trả ngay
Vâng, ai đó?
Tôi thấy ông rao trên báo. Còn căn hộ trống chứ?
Tôi ra ngay
No comments yet. Be the first to leave one.