The first 200 lines.
Lại đây.
Phải rồi.
Ngoan lắm.
Chào buổi tối ạ.
Xem ta đây.
Nhìn nó đi.
Xông vào đi! Giết nó đi!
- Đây là cuộc đọ sức. - Chào buổi tối ạ.
Ngồi xuống.
Thả chó các anh ra!
Eddie... hả? Ê.
Eddie.
Ê.
- Eddie. - Tao không nghĩ nó nghe thấy đâu.
Eddie?
Để tôi giữ hộ cho anh nhé.
Toàn bộ sở cảnh sát đang ngoài kia.
Nhưng họ đang tìm 4 người đi xe Cadillac mà.
Ta có thể chia số tiền, chia nhau ra đi bộ một mình.
Mày có máy khoan từ gần 100 cân ở túi sau...
...mày giữ mà không nói cho bọn tao đấy?
Nhìn từ trên phố xe sẽ bị khuất trừ khi chúng đến gần...
...nhưng ta sẽ dễ bị bắt nếu chúng đến gần.
Cơ sở lưu trữ thành phố.
Ai đó có xe hơi nợ ông một ân huệ nhỉ?
Báo gấp, tiền ít à? Không có trong Rolodex của tôi.
Rolodex là cái đéo gì thế?
Ngưng nói một lát đi, được chứ?
Cẩn thận đấy. Sẽ còn bị sa nhiều bẫy nữa.
Trục trặc xe cộ.
Ừ.
Tình hình bất ngờ trở nên rắc rối.
Ta mất 1 ngày xoay sở thành công đấy. Lúc đó tôi có thể đưa lại cho anh.
Rồi. Rồi.
- Hắn ta nói gì? - Nói là ta được lên khắp các bản tin.
Bảo chúng ta tự lo liệu tối đa đến lúc trời tối...
...và hắn sẽ cần ít nhất 50% tiền lo rủi ro...
...để tính việc hắn giơ đầu chịu báng.
Hắn bảo, "Gọi lại sau trời tối 1 tiếng."
Hắn sẽ biết có cho xe van đến được không, nếu lúc đó tình hình đã lắng xuống.
Sau khi trời tối á?
Sao?
- Thằng rác rưởi ngu ngốc. - Không ai bảo tao là có chuông báo động.
Phải, điều đó chẳng quan trọng nếu mày cứ tiếp tục lo cái két sắt...
...thay vì đi đường vòng đến khu vực nhà thuốc do mày tự khởi xướng.
Tôi thấy lấy được thì tôi lấy. Nghe này, tôi có thể bán ma túy.
- Đây là vụ cướp tốt mà. - Mày đã hại chúng ta!
- Không. Đáng lẽ ta nên mua rời. - Mua rời? Đây là vụ ra vào trót lọt.
Việc này không cần đến súng. Như giựt kẹo từ tay trẻ con.
- Mày định bắn cớm? - Tôi không biết mình định bắn ai nữa.
Mày cứ cẩn thận đấy.
Ta đã lấy được tiền trong két và thoát ra được. Như vậy là thành công rồi.
Thế à? Sao mày không đi nói với vợ tay tài xế ý?
Tôi chắc cô ta sẽ tự hào về chúng ta lắm.
Có lẽ mày sẽ cho cô ta vài trăm để mua quan quan tài nữa.
- Phải, tôi không cần lôi anh vào. - Tới chỗ buôn bán thuê giá thấp đó à?
Ta may mắn nếu có thu được 30K từ mớ hỗn độn này.
Nếu mày cho chúng ta một cơ hội để phá két sắt đó.
- Cám ơn sự dẫn lối đó, nhà vô địch. - Chết tiệt.
Đệt, mày con ngu hơn cả em họ mày.
Lũ thiểu năng.
Sao?
Cái quái gì vậy?
Cậu ta nghiện.
- Chúa ơi. - Ông thì biết cái quái gì?
Này, tôi đã hít ma túy nhiều hơn số cậu sẽ bán cả đời đó.
Này, tôi đã không có thứ làm tôi sảng khoái buổi sáng, được chứ?
Vậy mày tính ăn cắp một gói trong khi bọn ta đang làm việc sao?
Chỉ để tôi khá hơn thôi.
Được chứ?
Thôi mà, chỉ là...
Của cậu đó.
- Tao nên để mày chết đi. - Chỉ là chai bột nhỏ màu vàng thôi.
Ừ.
Trong này có bồn không vậy?
Bọn tôi đến đây lâu hơn cậu chưa vậy thế?
Sao cũng được.
Tránh mấy cái cửa sổ bên đường ra.
Và đừng đi ra ngoài.
Cái...
Anh bảo là sẽ dễ thôi mà.
Gần tới rồi.
Nhiều lúc anh giả vờ tiếng xe cộ qua...
là tiếng sóng trên bờ biển cát đen, cách xa nơi đây.
Anh không cần phải giả vờ.
Hãy bay lên nào.
Tôi đã làm hỏng nó.
Thực hiện phi vụ nghiệp dư..
với lũ không thể tránh xa mấy việc làm bất lương
- thì sao có thể làm việc lớn? - Tôi đã mắc sai lầm, Walker. Tôi xin lỗi.
Tôi từng thấy rồi. Mấy gã bị sốc, cộng sự của mình bị chết,
con cái thì nghiện ngập. Có thể vợ nó còn phịch thằng khác,
- và chúng tự gây ra rắc rối cho mình. - Walker...
Rốt cuộc chỉ có 3 kiểu kết quả thôi, Stacy.
Kiểu cậu sẽ bị tù chung thân, kiểu cậu sẽ ăn đạn,
- và kiểu... - Là khi ta rửa tay gác kiếm.
Ta biết phải làm gì.
Vậy à?
Vậy ông là gi?
Tôi đã thực hiện một phi vụ khi còn trẻ.
Trước ngày giáng sinh, tầm khoảng 25 gì đó?
Ở một cửa hàng thú nuôi. Tôi biết một gã, hắn là quản lý.
Nói rằng có 5 ngàn trong két sắt. Tôi đoàn dịp lễ nên làm ăn được.
Cậu biết đó, bán thỏ và mèo, đại loại mấy thứ như vậy.
Tôi tính làm vụ này để đặt mua đồ trang trí cây cho con gái nhỏ của tôi...
nên tôi đi phá cái két đó.
Mã khóa có 4 chữ số, cơ khí kết hợp.
Chỉ dùng tai và mắt. Tôi thấy thật tự hào.
Khi tôi mở được két ra
chẳng có gì cả. Không 1 lời nhắn.
Hóa ra tên quản lý này là kẻ khốn nạn như những người khác,
hắn đã cuỗm hết cả số tiền và biến mất hút.
Vẫn nhớ con gái tôi đã nghe nhạc ngựa kéo suốt cả tuần...
nên tôi tìm con thỏ con hay con mèo để tặng con bé.
Nhưng họ chỉ còn chó và cá.
Và tôi biết ai lại dắt chó đi dạo chứ.
Nên tôi tìm thấy con cá.
Giống nhiệt đới. Rất đẹp.
Màu vàng rực rỡ.
Rất khác biệt.
Hoàn hảo.
Tôi bê lấy cả bình cá.
Chắc phải nặng đến gần 30kg, dây dài lôi theo phía sau.
Tôi chuẩn bị rời đi. Rồi tôi dừng lại và nghĩ...
"Mình thực sự chấm dứt mọi công việc chỉ với một con cá chết tiệt sao?"
Vậy nên tôi đi đánh cá .
Mấy con trông dài như tôm, mấy con loại đốm báo...
mấy con to màu đen với mắt to tròn như bong bóng.
Tôi thả chúng vào bể cùng con màu vàng.
Tôi rất hạnh phúc với thành quả đó.
Đáng ra tôi không bao giờ tự mình nghĩ ra điều này cả.
Đúng ra sẽ là con gấu bông, hay búp bê nếu tôi có tiền.
Nhưng thế này thật sự ấn tượng.
Rồi tôi lẻn vào nhà, lắp đặt chiếc bể ngay dưới cây,
vì tôi phải thấy được vẻ mặt con bé khi nó nhìn thấy vậy.
Nhưng lôi được cái bể đó về rất vất vả.
Tôi đã thiếp đi ngay khi ngồi xuống ghế.
Khi tôi tỉnh dậy...
đó là một tiếng thét.
Không gì giống như thế.
Tiếng thét của chính con mình, la hét thất thanh.
Tất cả chỗ cá đó đều chết cả.
Tất cả trương phềnh lên như bị bỏ trôi trên Sông Đông vậy.
Chỉ trừ con cá nhiệt đới vàng.
Hóa ra mấy con cá nước ngọt không sống được trong nước mặn.
Tôi là một con cá nước ngọt.
Tôi biết mình ở đúng bể của mình.
Có lẽ ta nên đi xem thằng nhóc đó thế nào trước khi nó...
chụp một tấm selfie trên tầng thượng, rồi đăng lên Instagram.
Chết tiệt.
Testost... đệch.
Thật xấu hổ.
Nó toi đời rồi.
- Tôi sẽ xử lý. - Tôi trở lại đếm tiền.
Được rồi.
Đứng dậy.
Ngồi yên đó.
Chết tiệt!
Bỏ đi thôi.
Từ từ, thật chậm rãi.
- Khỉ thật. - Chạy mau!
- Chạy mau! - Chúa ơi! Chết tiệt!
- Quỷ thần ơi! - Đi!
- Nó đang tới! - Đóng cái cửa lại.
Nó là thứ quái gì vậy?
Cẩn thận kẻ tẩm ngẩm tầm ngầm mà nguy hiểm.
Tôi từng chứng kiến con hung bạo này. Nó từng thi đấu ở Chicago.
Có một tên, hắn nói với tôi, có một tổ chức lớn...
họ nhảy nhiều nơi liên tục,
và một ai đó ở lại để hạ bệ những kẻ thất bại khi show diễn kết thúc.
- Có một lối thoát. - Ta chuốn khỏi đây thôi.
- Quay trở lại chỗ lấy tiền. - Ride biết ta ở đâu.
Chúng ta sẽ ở đây chờ hắn ta tới, hay là hắn ta sẽ lấy cái két,
rồi bảo ta nó ở phòng tang vật thành phố, ta sẽ không được một đồng nào cả.
Được rồi, chúng ta sẽ nấp yên đây đến khi xe van tới.
Đập vỡ cửa sổ và đi cầu thang. Đến chỗ két sắt.
- Ôi, đệt. - Biến khỏi đây thôi.
- Mày nghĩ quái gì khi làm vậy? - Tôi đang lên cơn.
- Và? - Thuốc của tôi đang ở phòng kia.
Không phải... chúng ta suýt bị con chó chết tiệt ăn tươi nuốt sống sao?
- Chúa ơi. - Mẹ anh.
Này.
Bình tĩnh nào. Anh bị làm sao vậy?
Anh đấm vỡ mũi tôi rồi.
Tao nên ném mày ra khỏi cái xe đó.
- Chúa ơi. - Giờ tao thấy có lỗi.
Nó định tấn công ông đấy.
Trời ạ. Cứ thử xen vào một thằng nghiện và đồ của nó.
- Mẹ kiếp. - Walker.
- Anh bảo nuôi nó được 6 tháng à? - Mm-hmm.
Đã cho cháu gái tôi chơi với nó.
Anh nuôi thú cưng à?
Có thể được.
- Móng vuốt lớn. - Mm-hmm.
Nuôi dạy đúng cách, có thể thành kẻ tàn sát.
Nếu nó có hứng thú.
Anh sẽ cho nó thi đấu?
Chỉ một cách để biết.
Tôi sẽ bắt đầu công việc.
Anh nghĩ tôi sẽ giúp vác thằng nhóc xuống lối thoát hiểm hoả hoạn,
No comments yet. Be the first to leave one.